Dõi Theo Bóng Hình Anh - Chương 2

Cập nhật lúc: 23/08/2026 14:04

Ba tiếng sau, Khúc Tư Nguyệt đến.  

Cô ấy là bạn thân từ nhỏ của tôi.  

Đứng trước t.h.i t.h.ể đậy kín vải trắng của tôi mà gào khóc thật to.  

Giọng cô ấy khàn khàn, khóc mà cứ như đập bừa lên cái chiêng vỡ vậy.  

Tôi bịt tai lại, không quên nói móc đôi câu:  

"Khúc Tư Nguyệt, bà vừa vừa phải phải thôi.  

Tôi nhìn thấy cả amidan của bà rồi kìa.  

Không, tôi còn nhìn thấy dạ dày của bà bên trong có cả tôm hùm đất mất.  

Rốt cuộc bà giảm béo hay giảm thọ cho tôm hùm đất thế?"  

Tôi quấn lấy cô ấy châm chọc cười cợt một lúc lâu.  

Cô ấy không để ý gì tới tôi.  

Đương nhiên rồi. Vì tôi c.h.ế.t rồi.  

Chỉ còn hồn bay lung tung ở nhân gian, thành ma trong truyền thuyết.  

Cô ấy khóc xong thì đi an ủi bố mẹ tôi.  

Trong nhà xác bỗng quạnh quẽ.  

Tôi bay một lúc thì thấy chán, bèn ngồi xổm ngây người trước t.h.i t.h.ể của mình.  

Phòng bên cạnh có một bác gái nói chuyện với tôi:  

"Cô bé đợi ai hả?"  

Tôi không thừa nhận: "Cháu... cháu không chờ Hứa Kính Vũ đâu."  

"Bác gái, bạn trai cháu sao?"  

"Tôi một tên ngốc."  

Cô bé à, đừng ôm ấp hy vọng với đàn ông. Dễ thất vọng lắm.  

Bác gái nghĩ thông suốt rồi."  

Bác ấy bi quan khuyên tôi:  

"Bọn họ chỉ đau khổ mấy ngày.  

Thất đầu của chúng ta còn chưa qua mà bọn họ đã có thể tìm người phụ nữ mới thắm thiết rồi.  

Bây giờ có khóc tan nát cõi lòng cũng có là gì đâu."  

Tôi không nói gì.  

Bác gái c.h.ế.t vì bệnh tật. Sau khi c.h.ế.t, bác ở nhà xác ba ngày  

vì không liên lạc được với chồng.  

Chồng bác ấy tìm người tình ở bên ngoài từ lâu rồi.  

Người tình đang gây chuyện đòi danh phận.  

Bác ấy qua đời, đúng lúc tác thành cho đôi cẩu nam nữ đó.  

Nhưng Hứa Kính Vũ không giống thế.  

Hứa Kính Vũ nghe lời tôi nhất. Thích tôi nhất.  

Hồi tự học buổi tối năm lớp 12, anh ấy lặng lẽ xem hướng dẫn chọn trường mấy năm gần đây.  

Xem điểm của tôi để chọn trường cho mình.  

Sau đó hai đứa vất vả lắm mới đỗ cùng một thành phố.  

Nhưng tôi bị chuyển tới chuyên ngành ít người chú ý.  

Khuôn viên trường biến từ khu đại học thành ngoại thành chim không thèm đẻ trứng.  

Rõ ràng ở cùng một thành phố mà lại cách nhau nửa tiếng đi tàu điện ngầm.  

Mỗi khi anh ấy không có tiết đều tới trường tôi tìm tôi.  

Qua hơn một năm, anh ấy biết món gì ở cửa nào, ở nhà ăn nào trong trường tôi ngon,  

còn rõ hơn cả tôi.  

Tất cả ảnh đại diện các tài khoản mạng xã hội của anh ấy đều là tôi.  

Mỗi ngày báo cáo sinh hoạt đúng giờ.  

Hứa Kính Vũ yêu tôi như thế.  

Tôi c.h.ế.t rồi, anh ấy sẽ không yêu đương ngay khi thất đầu của tôi còn chưa qua.  

Ít nhất phải một năm. Không, ba năm.  

Hứa Kính Vũ phải chờ tôi c.h.ế.t ít nhất ba năm mới được yêu đương.  

Tôi tin tưởng anh ấy.  

Tin tưởng tình yêu của chúng tôi.  

Niềm tin vững chắc như mặt trời mọc đằng đông lặn đằng tây.  

Nhưng mãi anh ấy không đến gặp tôi.  

Tôi giận rồi.  

Liệu có phải hôm nay anh ấy không hề gọi điện cho tôi?  

Sinh nhật không có tôi cũng rất vui vẻ?  

Thậm chí anh ấy không biết tôi đã c.h.ế.t?  

Tôi nằm nhoài lên t.h.i t.h.ể mình, suy nghĩ lung tung.  

Bên ngoài tối mịt.  

Cửa phòng xác dày nặng chậm rãi mở ra.  

Hứa Kính Vũ đến rồi.  

"Tên nhóc nhà anh còn biết đến đấy à?"  

Tôi lập tức xông lên đ.ấ.m đá anh ấy.  

Đấm móc lên, đ.ấ.m móc dưới, đ.ấ.m móc ngang, đ.ấ.m vung cả hai tay.  

Ba phát liên tiếp, thêm cả xoay chân vô ảnh cước.  

Nhưng bây giờ tôi chỉ là một hồn phách.  

Tất cả cú đá đều không có tác dụng trên người anh ấy.  

Rõ ràng ở gần nhau trong gang tấc,  

nhưng tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ấy xuyên qua tôi,  

đi về phía t.h.i t.h.ể.  

Anh ấy cao như thế. Còn kiên trì luyện tập.  

Là tay ném rổ chủ lực trên sân bóng.  

Đi đứng lưng thẳng tắp, không hề cúi xuống chút nào.  

Tôi tức giận đi sát theo. Chóp mũi chạm ch.óp mũi.  

Chất vấn anh ấy:  

"Sao giờ anh mới đến? Hoàn toàn không quan tâm em chứ gì?"  

Hứa Kính Vũ không nghe thấy lời tôi nói.  

Anh ấy cũng không nói gì.  

Đôi mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm tấm vải trắng trên người tôi.  

Không động đậy.  

"Biết mình đuối lý rồi hả? Tôi nhướng mày.  

Em c.h.ế.t rồi nhóc ạ. Cho anh đau lòng c.h.ế.t luôn."  

Nhưng Hứa Kính Vũ không khóc.  

Ngay cả vành mắt cũng không đỏ.  

Tay đặt lên tấm vải trắng như muốn vén lên.  

"Đừng!" Tôi vội vàng ngăn anh ấy.  

Hứa Kính Vũ khựng tay.  

Vì nhân viên ở đấy cũng khuyên anh ấy như thế.  

"Đừng nhìn. Dáng vẻ em c.h.ế.t thê t.h.ả.m lắm. Rất đáng sợ."  

Bà Trần, ông Tống và Khúc Tư Nguyệt còn không nhìn.  

Anh cũng không cần nhìn đâu.  

Em chỉ muốn anh đau buồn, không muốn anh sợ.  

Nhưng Hứa Kính Vũ rất cứng đầu.  

Cánh tay dùng lực lật vải trắng lên một đoạn.  

Nửa gương mặt m.á.u thịt be bét của tôi lộ ra.  

Tôi không dám nhìn bản thân.  

Nhanh ch.óng giơ tay che mắt.  

Lại có chút chờ mong, hơi hé tay ra nhìn Hứa Kính Vũ.  

Khiếp sợ, hãi hùng, buồn nôn, bi thương...  

Tôi muốn xem anh ấy sẽ phản ứng thế nào.  

Tiếc là chẳng có phản ứng gì.  

Vẻ mặt anh ấy vẫn bình thản như trước.  

Y như bức tranh sơn dầu trên tường.  

Không biến đổi chút nào nhưng lại rất đẹp.  

Một lúc lâu sau, ngón tay anh ấy dán sát vào gương mặt hoàn toàn biến dạng của tôi.  

Tìm đúng vị trí môi tôi.  

Nhẹ nhàng vuốt ve. Rồi lại vuốt tiếp.  

Tôi cảm nhận được anh ấy có chút đau khổ.  

Nhưng chỉ có một chút thôi.  

Quả nhiên, giọng anh ấy vẫn bình tĩnh thong dong.  

Nói một câu chẳng liên quan gì tới đau khổ:  

"Ngôn Ngôn, em vẫn chưa chúc anh sinh nhật vui vẻ."  

Tôi được bố mẹ mang về quê.  

Chôn ở nghĩa địa mà hai người họ lựa chọn kỹ càng cho bản thân từ trước.  

Nơi này không có hoa hướng dương.  

Nhưng thầy phong thủy nói chỗ này không tệ.  

Quan trọng nhất là ở gần bố mẹ.  

Tôi cũng rất hài lòng.  

Ngày chôn cất, bà Trần và ông Tống đều không gào khóc.  

Dù sao cũng khóc nhiều ngày rồi, không còn sức nữa.  

Nhưng Khúc Tư Nguyệt vẫn dùng giọng của lực sĩ Kim Cang khóc thật to,  

khiến ma của cả nghĩa địa đều tới hóng chuyện.  

Còn có rất nhiều bạn bè người thân tới viếng tôi.  

Điều này khiến tôi trở thành con ma vô cùng có m.á.u mặt ở khu này.  

Điều không hoàn hảo chính là Hứa Kính Vũ không tới.  

Anh ấy không những không tới thăm tôi,  

mà sau khi tôi c.h.ế.t, tôi lén quay lại xem thì anh ấy vẫn lên lớp như bình thường.  

Chơi bóng. Đi thi đấu với giáo viên ở phòng thí nghiệm.  

Cuối tuần ra ngoài liên hoan với bạn bè.  

Có lẽ thỉnh thoảng cũng hơi buồn.  

Nhưng cũng không vì thế mà đau thương.  

Có tôi hay không, cuộc sống của anh ấy hoàn toàn không có gì khác biệt.  

Dù lúc tôi còn sống, Hứa Kính Vũ đối xử với tôi rất tốt.  

Nhưng chuyện đến nước này rồi, tôi không thừa nhận cũng không được.  

Có lẽ anh ấy không yêu tôi nhiều đến thế.  

Kết luận này khiến ma cảm thấy rất khó chịu.  

Thật ra tất cả mọi thứ đều để lại dấu vết.  

Tôi và Hứa Kính Vũ là bạn cấp ba. Mới đầu còn là bạn cùng bàn.  

Giáo viên chủ nhiệm cấp ba sợ học sinh yêu sớm.  

Nhưng nam nữ trong lớp tôi đều là số lẻ.  

Không xếp nam với nam, nữ với nữ hết được.  

Lại là lớp chọn, không thể làm "ghế độc" bên cạnh bục giảng.  

Giáo viên nghĩ một lúc lâu, cuối cùng xếp Hứa Kính Vũ "an toàn nhất"  

và tôi "được tin tưởng nhất" ngồi cùng nhau.  

Cảm giác an toàn của Hứa Kính Vũ đến từ việc anh ấy là học sinh xuất sắc,  

lại là học sinh xuất sắc lạnh lùng.  

Không nói nhiều. Ít nói chuyện với bạn khác giới.  

Bình thường không học thì ra sân thể d.ụ.c chơi bóng rổ.  

Vẻ ngoài đẹp trai nhưng chưa từng đón nhận sự lấy lòng của con gái.  

Ở tuổi thanh xuân ngây ngốc, anh ấy sống y như hòa thượng.  

Giáo viên chủ nhiệm rất yên tâm.  

Nguyên nhân tin tưởng tôi thì càng đơn giản:  

Tôi là lớp trưởng. Thành tích ổn định.  

Lại là kiểu con gái "không có hứng thú với yêu đương".  

Ít nhất tôi đã nói với cô chủ nhiệm như thế.  

Vì vậy hai đứa "an toàn nhất" và "đáng tin nhất"  

đã ngồi cùng nhau suốt ba năm cấp ba.  

Và cứ thế... thích nhau.  

Hứa Kính Vũ bắt đầu bằng việc mượn tôi cục tẩy.  

Rồi mượn vở.  

Rồi hỏi bài.  

Rồi tan học cùng về.  

Rồi tỏ tình vào ngày tốt nghiệp.  

Anh ấy nói: "Tống Môn, anh thích em.  

Không phải kiểu thích nhất thời.  

Là kiểu muốn cùng em thi cùng một trường,  

ở cùng một thành phố,  

và sau này... cưới em."  

Lúc đó tôi đã nghĩ, đời này xong rồi.  

Gặp phải người nghiêm túc rồi.  

Nhưng tôi quên mất,  

nghiêm túc nhất, cũng là người giỏi che giấu cảm xúc nhất.  

Tôi ngồi trên bia mộ của mình, nhìn bầu trời.  

"Hứa Kính Vũ, anh đúng là đồ khốn."  

"C.h.ế.t rồi cũng không cho em một giọt nước mắt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.