Dõi Theo Bóng Hình Anh - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/08/2026 14:05
Mẹ tôi là giáo viên chủ nhiệm của lớp bên cạnh, kiêm giáo viên dạy toán của lớp tôi.
Con gái giáo viên, thành tích học tập và đạo đức sẽ không có sai sót gì.
Thực tế thì ba tháng đầu tôi và Hứa Kính Vũ làm bạn cùng bàn đúng là thế thật.
Lên lớp không nói gì. Tan học cũng không trao đổi gì mấy.
Dù không vẽ vĩ tuyến 38 trên bàn, nhưng mỗi người đều sống trong lãnh địa của mình một cách nghiêm ngặt.
Hoàn toàn không lấn cánh tay vào phạm vi thế lực của đối phương dù chỉ 1 cm.
Thỉnh thoảng nói chuyện chỉ vào lúc hết giờ học.
Tôi muốn tới phòng nước lấy nước nên nói với Hứa Kính Vũ đang chuẩn bị ngủ bù một câu:
"Làm phiền cho tớ ra ngoài một chút."
Hứa Kính Vũ sẽ im lặng đứng dậy, nhường ra một khoảng cách đủ để tôi đi.
Không nói lời nào.
Có một lần giao tiếp nhiều nhất là hồi cuối học kỳ 1 năm lớp 10.
Hôm đó bà Trần phải qua khu bên cạnh dự họp, chở tôi tới trường từ sáng sớm.
Trong phòng học trống không. Tôi lại chưa tỉnh ngủ, hoàn toàn không có tâm trạng học bài.
Đúng lúc trong cặp có một lọ sơn móng tay tôi mua hôm Chủ nhật ra ngoài chơi.
Tôi ngồi sơn móng tay công khai ngay giữa lớp học.
Sợ mùi ảnh hưởng tới các bạn nên tôi mở cửa sổ ra cho bay mùi.
Vừa mới sơn được một ngón thì Hứa Kính Vũ đeo cặp đi vào.
Anh ấy trừng mắt nhìn tôi, không nói gì, ngồi xuống bắt đầu học thuộc từ đơn.
Tôi cũng không để ý đến anh ấy.
Ngồi vắt chéo chân, sơn tay trái xong thì sơn tay phải.
Càng nhìn càng thấy tay mình đẹp.
Tôi rất trắng. Ngón tay vừa thon vừa dài.
Là "tay đàn piano" trong lời người lớn.
Nhưng năng lực cảm thụ âm nhạc của tôi rất kém.
Không có hứng thú với bất cứ nhạc cụ nào.
Đôi tay này vẫn luôn dùng để cầm b.út làm bài thi.
Có lẽ luồng không khí lạnh đối lưu vào mùa đông quá mạnh.
Hoặc là mùi sơn móng kém chất lượng của tôi quá nồng.
Đôi mắt của Hứa Kính Vũ từ 3500 từ thi đại học dần chuyển sang mặt tôi.
Yết hầu nhô cao rõ ràng chậm rãi trượt lên trượt xuống.
"Rõ quá rồi đó."
Mấy hôm nay phòng giáo vụ hay đi kiểm tra tác phong.
Gần như tôi phản ứng lại chỉ trong nháy mắt.
Hứa Kính Vũ đang tỏ ý bất mãn với hành vi sơn móng tay trong phòng học của tôi.
Hứa Kính Vũ là học sinh nam có đạo đức rất tốt.
Ngay cả thư tình của bạn nữ đưa cho cũng không ném xuống ngay trước mặt mọi người.
Anh ấy sẽ xé nhỏ trước.
Đề phòng bạn nào xấu tính nhặt rồi tung ra khắp nơi.
Cái bước ấy được tiến hành lúc giờ tự học tối kết thúc.
Trong phòng học không còn ai.
Tôi tình cờ nhìn thấy một lần vì bà Trần về muộn.
Đến lúc bà ấy sửa soạn túi đồ xong, trong tòa nhà dạy học còn rất ít người.
Hứa Kính Vũ xé vụn giấy xong không vứt luôn vào thùng rác trong lớp.
Chắc là không muốn tạo gánh nặng cho bạn trực nhật.
Anh ấy để vào trong túi mang ra ngoài trường,
vứt vào thùng rác bên ngoài cổng.
Cái này cũng do tôi tận mắt thấy.
Anh ấy vứt đồ xong thì tiếp tục đi về một con ngõ vô cùng bình thường ở sau trường.
Cuối cùng ngồi lên chiếc Audi R8.
Vì thế anh ấy bất mãn về hành vi sơn móng tay của tôi.
Cũng không nói thẳng mấy câu oán trách kiểu:
"Xấu quá đi. Khó ngửi muốn c.h.ế.t. Trời lạnh thế này mà mở cửa sổ, cậu có bị điên không hả?"
như các bạn nam khác.
Tôi hiểu rõ.
Ngượng ngùng lè lưỡi một cái, nhỏ giọng nói:
"Xin lỗi nhé."
Rồi đóng lọ sơn vào.
Nhưng tôi thực sự thích làm đẹp.
Dù biết lời anh ấy chỉ là cái cớ, nhưng tôi cũng sợ bị chủ nhiệm giáo d.ụ.c trừ điểm
khi kiểm tra tác phong.
Thầm ôm sầu trong lòng, ngắm móng tay mình một lúc.
Không quyết định được, tôi chìa bàn tay trắng trẻo nõn nà ra trước mặt Hứa Kính Vũ,
khẽ hỏi: "Không rõ lắm đâu nhỉ?"
Ngay sau đó, cơ thể Hứa Kính Vũ như con bướm bay loạn trong không trung.
Nhỏ bé nhưng run rẩy mãnh liệt.
Sau đó lùi về sau một khoảng lớn.
"Thật không có phong độ. Không cho tôi chút xíu mặt mũi nào."
Tất cả các cô gái trong trường đều nhận được tôn trọng và thể diện từ chỗ anh ấy.
Chỉ tôi không được.
Một ngọn lửa xộc lên trong lòng tôi.
Cứ như không đạt được mục đích thì không từ bỏ.
Tôi dí móng tay sơn màu trong suốt tới trước mặt anh ấy.
Cơ thể cũng sáp tới gần, bắt anh ấy nhìn thẳng vào tôi.
Dần dần, cơ thể tôi vượt qua "sống sở". Đường Hàn.
Kề gần anh ấy từng chút một. Càng ngày càng gần.
Gần đến mức đồng phục dán vào đồng phục.
Tôi giương mắt lên nhìn thấy cái cằm đường nét rõ ràng của anh ấy
và cả vành tai đỏ ửng.
Hứa Kính Vũ mím môi.
Từ đầu đến cuối đều không nói câu nào.
Đến bây giờ tôi cũng không biết tại sao anh ấy không muốn nói chuyện với tôi.
Cũng như tôi không biết tại sao tai anh ấy lại ửng đỏ.
Nhưng tôi nghe thấy tiếng tim đập của tôi.
Như con nai con chạy lung tung trong rừng cây buổi sớm.
Tôi ngồi thẳng người lại, coi như chưa xảy ra chuyện gì hết.
Sau đó, bọn tôi vẫn là bạn cùng bàn có quan hệ không quá tốt.
Nhưng một lần vào tiết thể d.ụ.c, các bạn nam chơi bóng trên sân.
Có người hỏi Hứa Kính Vũ thích kiểu con gái như thế nào.
Anh ấy không trả lời.
Lại có người hỏi anh ấy ghét kiểu con gái nào.
Quả bóng rổ lệch khỏi quỹ đạo, bay về phía sân bóng rổ.
Tôi chạy qua nhặt bóng. Khóe mắt liếc qua rào chắn ngắm Hứa Kính Vũ.
Anh ấy cao gầy sạch sẽ.
Trong nhóm con trai 16, 17 tuổi mặt đầy mụn dậy thì,
anh ấy như hạc đứng giữa bầy gà.
Lúc đó anh ấy mím môi thật c.h.ặ.t,
như ghét câu hỏi như thế, cau mày trả lời:
"Ghét người đỏm dáng."
Ồ. Chẳng thà nói thẳng tên tôi ra luôn.
Vậy là ngay từ đầu Hứa Kính Vũ đã ghét tôi rồi.
Sau đó tại sao chúng tôi lại ở bên nhau?
Tôi nghĩ trong giai đoạn nở rộ của tuổi thanh xuân,
hormone xao động, làm gì có tình yêu đích thực cảm động trời đất.
Mãi đến kỳ thi học kỳ 2 năm lớp 10.
Đề toán cuối cùng quá khó. Cả lớp không ai làm được.
Chỉ có tôi và Hứa Kính Vũ viết được bước giải cuối.
Cô chủ nhiệm đọc điểm trên bục:
"Hứa Kính Vũ 149. Tống Môn 148. Hai em bằng nhau."
Tan học, anh ấy thu dọn sách vở rất chậm.
Tôi cũng thu dọn rất chậm.
Hai người cứ thế im lặng đi bộ về cùng một hướng.
Đến ngã tư, anh ấy đột nhiên nói:
"Bước giải cuối của cậu thiếu một điều kiện."
"Tôi biết." Tôi đáp. "Nhưng tôi lười viết."
"Không được lười."
"Tại sao?"
"Vì... vì cậu làm sai sẽ bị trừ điểm."
Đó là câu dài nhất anh ấy nói với tôi trong ba tháng.
Sau đó mưa rơi.
Anh ấy che ô cho tôi.
Vai áo anh ấy ướt một mảng.
Tôi đứng sát vào trong ô, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi xà phòng trên áo anh ấy.
"Bố mẹ cậu đâu?" Anh ấy hỏi.
"Đi họp rồi. Cậu thì sao?"
"Tôi tự về."
Đi được nửa đường, anh ấy đột nhiên dừng lại.
"Ngày mai... cậu còn sơn móng tay nữa không?"
"Không." Tôi nói dối.
"Ừ."
Về đến nhà, tôi nhìn bàn tay mình.
Móng tay đã tẩy sạch.
Nhưng đầu ngón tay vẫn còn vương mùi sơn.
Tối đó tôi mất ngủ.
Lăn qua lăn lại nghĩ: tại sao anh ấy hỏi tôi có sơn nữa không?
Quan tâm tôi sao?
Không thể nào. Anh ấy ghét người đỏm dáng mà.
Ngày hôm sau đến lớp, trên bàn tôi có một lọ nước tẩy móng tay.
Không có tên.
Tôi ngẩng đầu nhìn sang.
Hứa Kính Vũ đang cúi đầu làm đề, tai lại đỏ.
Từ đó về sau, chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn một chút.
Về bài tập. Về đề thi. Về thời tiết.
Vẫn không vượt quá vĩ tuyến 38.
Nhưng khoảng cách giữa hai cái ghế... gần hơn một chút.
Đến năm lớp 12, áp lực thi đại học rất lớn.
Mỗi tối tự học, anh ấy sẽ đẩy sang cho tôi một chai sữa.
Tôi sẽ đẩy lại cho anh ấy một gói khăn giấy.
Không ai nói "cảm ơn".
Nhưng đều nhận.
Ngày công bố điểm thi, tôi đỗ. Anh ấy cũng đỗ.
Cùng một thành phố.
Tôi ôm mẹ khóc. Anh ấy đứng ở cửa, tay đút túi quần.
Thấy tôi khóc, anh ấy nhíu mày: "Khóc cái gì."
"Vui."
"Ngốc."
Tối hôm đó, anh ấy nhắn tin cho tôi lần đầu tiên:
"Chúc mừng. Vào cùng một thành phố rồi."
Tôi trả lời: "Ừ. Cảm ơn bạn cùng bàn."
Anh ấy không rep lại.
Một tuần sau nhập học, anh ấy đến tìm tôi.
Mang theo bánh và sữa.
"Trường cậu xa. Ăn cái này đi."
"Tại sao?"
"Vì... vì cậu gầy."
Tôi nhìn anh ấy.
Vành tai lại đỏ.
Lúc đó tôi mới hiểu.
Ghét người đỏm dáng.
Nhưng lại nhớ tôi thích ăn bánh dâu.
Ghét ồn ào.
Nhưng lại đi nửa tiếng tàu điện ngầm chỉ để đưa tôi một chai sữa.
Hóa ra "ghét" của Hứa Kính Vũ,
là kiểu ghét đến mức để ý từng chút một.
Chúng tôi chính thức yêu nhau vào mùa thu năm nhất đại học.
Dưới gốc cây ngân hạnh trong trường anh ấy.
Lá vàng rơi đầy.
Anh ấy nói: "Tống Môn, yêu đương đi."
"Tại sao?"
"Vì... vì anh không muốn mỗi lần gặp em đều phải lấy cớ đưa sữa nữa."
Tôi bật cười. Đáp: "Đồng ý."
Sau đó là ba năm yêu đương vụng trộm với giáo viên.
Là ba năm anh ấy đến trường tôi nhiều hơn đến thư viện.
Là ba năm tôi học thuộc thực đơn nhà ăn trường anh ấy.
Tôi từng nghĩ, chúng tôi sẽ như vậy mãi.
Đến khi tốt nghiệp. Kết hôn.
Có một căn nhà nhỏ. Có một chú ch.ó.
Nhưng tôi c.h.ế.t ở tuổi 19.
Trên đường đi tặng bánh sinh nhật cho anh ấy.
Bây giờ tôi là ma.
Ngồi trên mộ mình, nhớ lại vành tai đỏ ửng năm lớp 10.
Nhớ lại chai sữa năm nhất.
Nhớ lại câu "yêu đương đi" dưới gốc ngân hạnh.
Hứa Kính Vũ,
Anh nói anh ghét người đỏm dáng.
Vậy tại sao sau khi tôi c.h.ế.t,
anh vẫn giữ ảnh đại diện là tôi sơn móng tay màu trong suốt?
