Dõi Theo Bóng Hình Anh - Chương 5

Cập nhật lúc: 23/08/2026 14:05

Quả nhiên anh ấy không giận nữa.  

Giơ tay muốn xoa đầu tôi.  

Tôi tránh sang một bên, cố gắng trình bày và phân tích cho mình.  

"Anh chỉ thích học tập. Nghĩ tới thi đấu. Nghĩ tới học bổng.  

Bản lý lịch cuộc đời anh hoàn hảo không chút tỳ vết.  

Có thành tích học tập đứng đầu trường đại học hàng đầu.  

Nhận được offer của công ty hạng top trong giới.  

Tốt nhất cần thêm một mối tình không tệ nữa."  

"Em chính là công cụ làm đẹp lý lịch của anh.  

NPC trên đường tình yêu của anh."  

Tôi cố tình không nhắc tới chuyện hồi lớp 12.  

Anh ấy cầm tờ thành tích của tôi chọn trường cho tôi.  

Bướng bỉnh bước lên hai bậc thang,  

kéo dài khoảng cách với anh ấy.  

Dù sao thì cuối cùng thành tích thi đại học của tôi không tệ.  

Không hề khiến điểm của anh ấy phải hy sinh hay lãng phí.  

Lần này Hứa Kính Vũ không đi theo.  

Đèn bên ngoài thư viện lờ mờ.  

Trên mặt các học sinh đeo cặp sách đầy vẻ mệt mỏi,  

như âm hồn đi lướt qua bên cạnh bọn tôi.  

Đêm đông lạnh giá.  

Hai bọn tôi đứng sững ở đó như tượng.  

Tôi lạnh đến mức chảy cả nước mũi. Chân cũng tê.  

Không nhịn được liếc nhìn anh ấy.  

Hứa Kính Vũ như đang ôm cây đợi thỏ.  

Đột nhiên mỉm cười với tôi.  

Con người anh ấy hơi lãnh đạm.  

Nụ cười cũng nhạt.  

Nhưng ở dưới ánh trăng lại rất đẹp.  

Tôi hơi ngây người.  

Chỉ thấy anh ấy bước lên, nắm tay tôi đút vào túi áo ấm áp của anh ấy.  

"Ngôn Ngôn, anh quá khắt khe về hoàn hảo."  

Hứa Kính Vũ khẽ nói bên tai tôi.  

"Nhưng em là một mắt xích trong sự hoàn hảo đó."  

Lời tâm tình êm tai như thế,  

có ai nghe xong lại không hết giận quay xe cơ chứ?  

Tôi lập tức quên mất chuyện cãi nhau với anh ấy.  

Đồng thời cố gắng học tập như được tiêm m.á.u gà.  

Tôi nhận được cổ vũ.  

Muốn cùng anh ấy trở thành người tốt hơn.  

Nói từ mặt này, Hứa Kính Vũ là một trong số động lực  

bị ép tự giác, cố gắng không nằm ườn ra của tôi.  

Tôi không có, anh ấy sẽ nhụt trí nản lòng.  

Nhưng Hứa Kính Vũ không có,  

tôi vẫn sẽ tự giác thực thi mục tiêu vươn lên siêu mạnh trong cuộc đời mình.  

Hứa Kính Vũ tự giác với hiệu suất cao  

vốn nên vứt bỏ rất nhiều sở thích không tốt.  

Mà lúc này, Hứa Kính Vũ dọn ra khỏi ký túc xá.  

Chuyển vào khu nhà đối diện trường ở một mình.  

Căn nhà không tính là nhỏ.  

Ánh trăng hắt vào một đống quần áo bẩn.  

Trên mặt đất cứ cách mấy bước lại có lon bia rỗng,  

như những ngôi mộ hoang lẻ loi.  

Hứa Kính Vũ dọn ra một cái bàn  

có thể gọi là sạch sẽ trong không gian lộn xộn ấy.  

Trên bàn có máy tính để bàn giá không rẻ  

và một chồng sách giáo khoa và sách tài liệu hơi bám bụi.  

Anh ấy đang chơi game.  

Cả người đều chìm trong ánh điện t.ử u ám lạnh lẽo.  

Ngón tay lướt trên bàn phím,  

chụt cạch cạch cạch liên tục.  

Về mặt học tập thì anh ấy là một cao thủ.  

Lúc này chơi game cũng không tầm thường.  

Tôi chưa từng thấy anh ấy thế này bao giờ.  

Tôi bay quanh anh ấy như Colombo phát hiện ra lục địa mới.  

Thấy mới mẻ cứ quay trái quay phải.  

"Ê, Hứa Kính Vũ. Anh biết chơi game à?"  

Anh ấy không nghe thấy.  

Tai đeo headphone. Trong game tiếng s.ú.n.g nổ đùng đoàng.  

Nhân vật của anh ấy tên "ID: 38".  

Là số của vĩ tuyến trên bàn hồi cấp ba.  

Tôi bay đến sau lưng nhìn màn hình.  

Kill liên tục. Rank cao ngất.  

Anh ấy thao tác nhanh, bình tĩnh, không gáy.  

Y hệt lúc làm đề toán.  

"Trời ơi. Học bá cũng biết try hard à?"  

Tôi vòng qua trước mặt.  

Màn hình chiếu lên mặt anh ấy.  

Mắt thâm quầng. Râu lởm chởm.  

Không giống Hứa Kính Vũ tôi quen chút nào.  

Trên bàn bên cạnh máy tính có một lon bia mới khui.  

Và một tờ giấy nhớ.  

Bên trên viết: "17/4. Mua bánh."  

Chữ đã mờ.  

Tôi sững người.  

Anh ấy thua một ván.  

Gỡ headphone ra. Uống một ngụm bia.  

Rồi lại đeo vào chơi tiếp.  

"Ngôn Ngôn, anh quá khắt khe về hoàn hảo."  

Câu nói tối đó lại vang lên trong đầu tôi.  

Hóa ra "hoàn hảo" của anh ấy,  

cũng có lúc sụp đổ.  

Tôi ngồi xuống đất bên cạnh bàn.  

Mặc dù ngồi xuyên qua nền gạch.  

"Anh đừng chơi nữa. Đi ngủ đi."  

Anh ấy không nghe.  

Chơi đến 3 giờ sáng.  

Anh ấy mới thoát game.  

Tắt máy.  

Nằm vật ra giường, không cởi quần áo.  

Tôi bay lên, kéo chăn đắp cho anh ấy.  

Tay xuyên qua.  

Chăn rơi xuống đất.  

"Ngốc." Tôi nhỏ giọng.  

"Không có em thì anh sống bừa bộn thế này à?"  

Sáng hôm sau, chuông báo thức reo 7 giờ.  

Anh ấy bật dậy. Rửa mặt. Đi học.  

Vẫn áo sơ mi trắng. Vẫn tóc gọn gàng.  

Nhìn từ ngoài vào vẫn là Hứa Kính Vũ hoàn hảo.  

Không ai biết tối qua anh ấy thức đến 3 giờ để leo rank.  

Tôi đi theo cả ngày.  

Anh ấy lên lớp. Ghi chép. Phát biểu.  

Trợ giảng hỏi, anh ấy trả lời trôi chảy.  

Tan học đi phỏng vấn thực tập.  

Mặc vest. Cười nhạt. Trả lời trôi chảy.  

Tối về lại mở máy tính.  

Lại chơi.  

Lại uống bia.  

Cứ thế một tuần.  

Đến ngày thứ tám, anh ấy không mở máy nữa.  

Dọn hết lon bia. Giặt quần áo.  

Lau bàn.  

Chậu xương rồng tôi tặng được đặt lại chỗ cũ, cạnh cửa sổ.  

Anh ấy tưới nước.  

Rất ít. Một nắp chai.  

"C.h.ế.t thì không mua cái mới đâu."  

Anh ấy lẩm bẩm, y hệt lời tôi nói.  

Tối đó anh ấy không chơi game.  

Mở laptop làm đồ án.  

Đến 12 giờ thì ngủ.  

Tôi ngồi trên mép giường.  

"Như vậy mới đúng chứ."  

Anh ấy nhắm mắt.  

Trong lúc mơ màng, tay vung ra,  

như muốn nắm lấy cái gì.  

Nắm hụt.  

Tôi đưa tay ra.  

Tay tôi xuyên qua tay anh ấy.  

"Em ở đây."  

Anh ấy không nghe thấy.  

Ngày hôm sau là 17 tháng 4.  

Sinh nhật anh ấy.  

Cũng là ngày giỗ đầu của tôi.  

Anh ấy không đi học.  

Ở nhà cả ngày.  

Không chơi game. Không làm bài.  

Chỉ ngồi trước máy tính, mở một file word trắng.  

Gõ một chữ: "Ngôn."  

Xóa.  

Gõ lại: "Ngôn Ngôn."  

Xóa.  

Cuối cùng gõ:  

"Sinh nhật vui vẻ."  

Rồi tắt máy.  

Buổi tối, anh ấy ra ngoài.  

Mua một cái bánh kem nhỏ.  

Một người.  

Một ngọn nến.  

"Anh ước." Anh ấy nói với không khí.  

"Ước Ngôn Ngôn kiếp sau đừng ngang ngược như thế nữa."  

Thổi nến.  

Ăn một miếng.  

Ngọt đến phát nghẹn.  

Tôi đứng bên cạnh.  

"Em không ngang ngược. Em chỉ... chỉ hơi thích làm đẹp thôi."  

Ăn xong, anh ấy dọn dẹp.  

Đi ngủ sớm.  

Nửa đêm tôi nghe thấy tiếng anh ấy trở mình.  

Rất khẽ.  

Như đang gọi tên ai.  

Tôi bay đến gần.  

"Gọi em à?"  

Anh ấy không đáp.  

Sáng hôm sau, anh ấy lại đi học.  

Lại phỏng vấn. Lại làm bài.  

Lại là Hứa Kính Vũ lý trí, tự giác, hoàn hảo.  

Nhưng tôi biết.  

Trong căn phòng bừa bộn kia,  

trong đống lon bia và game thâu đêm kia,  

có một Hứa Kính Vũ khác.  

Không hoàn hảo.  

Không lý trí.  

Chỉ là một người con trai 20 tuổi,  

mất bạn gái vào đúng sinh nhật mình.  

Từ đó về sau, tôi không giận anh ấy nữa.  

Tôi bắt đầu bay đến mỗi tối.  

Không phá anh ấy chơi game.  

Chỉ ngồi yên nhìn.  

Có hôm anh ấy thua.  

Tức giận đập bàn phím.  

Tôi nói: "Đừng đập. Đắt lắm."  

Anh ấy không nghe.  

Có hôm anh ấy thắng.  

Khóe miệng cong lên một chút.  

Tôi nói: "Giỏi. Nhưng đi ngủ sớm đi."  

Anh ấy cũng không nghe.  

Nhưng ít nhất, anh ấy vẫn còn chơi.  

Vẫn còn uống bia.  

Vẫn còn nhớ ngày 17/4.  

Vẫn còn tưới chậu xương rồng.  

Như vậy là đủ rồi.  

Một tháng sau, anh ấy nhận được offer thực tập.  

Công ty top. Lương cao.  

Anh ấy gửi ảnh offer cho mẹ.  

Mẹ anh ấy gọi video, khóc.  

"Bố mẹ tự hào về con."  

Anh ấy "Ừ". Cúp máy.  

Quay đầu nhìn chậu xương rồng.  

"Ngôn Ngôn, em thấy chưa. Anh làm được rồi."  

Tôi gật đầu.  

"Thấy rồi. Anh giỏi lắm."  

Đêm đó anh ấy không chơi game.  

Ra ban công hút t.h.u.ố.c.  

Lâu lắm rồi anh ấy không hút.  

Gió thổi.  

Anh ấy nói rất nhỏ:  

"Nếu có kiếp sau, anh sẽ không để em đi mua bánh một mình nữa."  

Tôi cười.  

"Được. Kiếp sau em sẽ gọi ship."  

Nói xong tôi bay đi.  

Về nhà thăm bà Trần.  

Bà lại gửi tin nhắn:  

"Ngôn Ngôn, trời lạnh mặc thêm áo."  

Tôi trả lời trong lòng: "Con mặc rồi, mẹ."  

Ma và người.  

Người nhớ ma theo cách của người.  

Ma nhớ người theo cách của ma.  

Còn Hứa Kính Vũ,  

anh ấy nhớ tôi bằng cách  

vừa sống thật tốt,  

vừa sống thật tệ.  

Và ở giữa, là một chậu xương rồng  

vẫn đang ra nhánh mới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.