Dõi Theo Bóng Hình Anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/08/2026 14:05
Chẳng qua chỉ là trong khoảnh khắc mập mờ tìm bừa một người
để cảm nhận mùi tình yêu mà thôi.
Hứa Kính Vũ cũng không ngoại lệ.
Tôi không đi thăm Hứa Kính Vũ.
Nghe người phụ trách khu ma của bọn tôi nói,
ma bọn tôi tồn tại dựa vào sự nhớ nhung của người còn sống.
Người ở Trần Thế nhớ bọn tôi càng lâu thì bọn tôi tồn tại càng lâu.
Họ nhớ bọn tôi càng sâu đậm thì năng lực hoạt động của bọn tôi càng mạnh.
Nếu không có ai nhớ tới bọn tôi nữa, bọn tôi sẽ biến mất vĩnh viễn.
Hiện tại tôi là con ma trẻ trung khỏe mạnh.
Ngày nào cũng có thể bay qua bay lại ở nhân thế.
Mặc dù không có ai nhìn thấy bọn tôi.
Tôi cứ luôn ở trong nhà mình.
Vì bà Trần cứ hay lén lau nước mắt.
Ông Tống thể hiện nỗi nhớ tôi rất ít,
nhưng tóc trắng hơn nửa.
Tới tiệm cắt tóc nhuộm thành màu đen,
sợi mới mọc vẫn mang màu trắng.
Nhà tôi có ba người. Không còn tôi càng thêm quạnh quẽ.
Phòng tôi vẫn còn đó. Bà Trần sẽ quét dọn định kỳ,
y như lúc tôi còn sống vậy.
Bà ấy vẫn gửi Wechat cho tôi như thường lệ.
Xem dự báo thời tiết của thành phố C.
Dặn tôi trời mưa mang ô. Trời lạnh mặc thêm quần áo.
Bà ấy còn bị mất ngủ một thời gian dài.
Mỗi lần không ngủ được đều gửi tin nhắn thoại cho tôi giữa nửa đêm.
Tôi rất giỏi làm nũng.
Mỗi tin nhắn thoại đều ngọt ngào:
"Mẹ ơi, con dẩu môi kêu ca chuyện ở trường."
Bà Trần vừa nghe tin nhắn thoại đã bật cười.
Cứ nghe mãi lại khóc.
Sau đó tôi cũng khóc theo.
Tôi rất muốn nói cho bà ấy biết bây giờ tôi rất tốt.
Bà ấy phải giữ sức khỏe. Đừng đau buồn như thế.
Hoặc là bây giờ sinh đứa nữa đi.
Mẹ và ông Tống vẫn chưa già. Có thể nhân lúc còn trẻ sinh thêm một đứa nữa.
Nhưng tôi không có cách nào nói với bọn họ.
Vì ma và người không cùng một loại vật chất.
Tôi không thể báo mộng.
Mấy truyền thuyết liên quan tới ma đều là giả hết.
May là bà ấy chủ nhiệm lớp 12 chuẩn bị tốt nghiệp.
Tới gần thời gian thi đại học càng sốt sắng hơn.
Không có nhiều thời gian nhớ tôi nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bay đi tìm Khúc Tư Nguyệt.
Khúc Tư Nguyệt rất thích gửi Wechat cho tôi.
Kêu ca bạn cùng bàn. Oán thán về thầy cô.
Than phiền thi cử khó khăn.
Ngày nào cũng có mười mấy tin nhắn liền. Tôi nghe mà phiền.
Tôi muốn tận mắt thấy rốt cuộc cô ấy thế nào.
Ai ngờ con nhỏ này lại là một bà hoàng âm thầm nỗ lực.
Kêu ca thế thôi, trừ lúc sắp thi học kỳ lại nghiêm túc hơn bất cứ ai.
Thấy cô ấy không sao, tôi lại tới xem concert của thần tượng.
Lúc làm người không giành được vé.
Thành ma thì ngồi luôn ghế VIP.
Xem thần tượng xong, tôi tới quán ăn đêm xem anh trai đầy múi bụng.
Xem anh trai đầy múi bụng xong, tôi tới tàu điện ngầm nhoài sau lưng chị gái xinh đẹp,
xem chị ấy lướt video ngắm trai đẹp cơ bụng.
Tôi cứ bay lượn ở nhân gian như thế.
Cứ bay mãi khiến tôi phát chán.
Mà tôi vẫn cứ tồn tại yên lành như trước.
Có lẽ bố mẹ và Khúc Tư Nguyệt nhớ tôi quá sâu đậm.
Tôi thực sự chán lắm luôn rồi.
Nhớ tới anh bạn trai không đau lòng chút nào sau khi tôi c.h.ế.t.
Qua nửa năm rồi.
Hứa Kính Vũ không gửi cho tôi tin nhắn Wechat nào hết.
Không hề nhắc tới một từ đau buồn nào trên mạng.
Tôi quyết định đi xem anh ấy
có tìm bạn gái khác xinh đẹp, không thích làm đẹp, dễ tính, không tức giận hay không.
Thật ra tôi rất muốn xem, không có tôi, anh ấy sẽ vui vẻ đến mức nào.
Trong mắt tôi, Hứa Kính Vũ tự giác rất tốt.
Nội tâm mạnh mẽ. Có kế hoạch. Có mục đích.
Là một người cực kỳ lý trí.
Thậm chí có những lúc tôi cho rằng anh ấy lý trí đến mức gần như lạnh lùng.
Như một cây thông thẳng tắp không nhánh.
Phát triển khỏe mạnh theo phương hướng đã định.
Chưa từng ngó nhìn gió và chim bay qua.
Tôi từng hoài nghi anh ấy chọn tôi là chuyện ngoài ý muốn trệch khỏi đường ray cuộc đời.
Có một lần tôi và Hứa Kính Vũ cãi nhau.
Tôi tranh luận khàn cả giọng cả buổi trời cũng không thắng.
Tôi bèn khóc om xòm lên hỏi anh ấy:
"Có phải anh hết thích em rồi không?"
Tôi đã hỏi anh ấy câu này mấy trăm lần rồi.
Nhưng câu hỏi kết thúc cuộc cãi vã này vẫn rất có hiệu quả.
Hứa Kính Vũ sẽ thở dài. Đi tới ôm tôi.
"Không có. Anh thích em nhất."
"Vậy tại sao anh không nhường em?"
"Vì nhường em rồi, em sẽ được đà lấn tới."
"Anh dám!"
"Ừ. Anh không dám."
Sau đó chúng tôi làm hòa.
Nhưng tôi biết, anh ấy nói thật.
Anh ấy thích tôi. Nhưng thích theo cách của anh ấy.
Bình tĩnh. Có chừng mực. Không ồn ào.
Tôi bay đến trường anh ấy.
Ký túc xá nam vẫn ở tòa cũ.
Phòng 302. Giường tầng. Bàn học sát cửa sổ.
Anh ấy đang ngồi làm đề.
Tóc cắt ngắn. Gầy đi một chút.
Áo hoodie màu đen. Tai nghe đeo một bên.
Trên bàn không có ảnh của tôi.
Không có bánh kem.
Không có gì liên quan đến tôi.
Chỉ có một quyển đề toán. Một cốc nước.
Và một chậu xương rồng nhỏ.
Là chậu tôi tặng anh ấy năm nhất.
Tôi nói: "Anh tưới nước đi, c.h.ế.t thì em không mua cái mới đâu."
Anh ấy "Ừ" một tiếng.
Bây giờ chậu xương rồng vẫn còn sống.
Thậm chí còn ra thêm một nhánh nhỏ.
Anh ấy lật đề. Viết.
Ngừng b.út. Nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc.
Rất lâu.
Rồi lại cúi đầu viết tiếp.
Tôi bay đến gần.
"Ê, Hứa Kính Vũ. Nhìn em này."
Anh ấy không nhìn.
Tôi chọc vào vai anh ấy. Tay xuyên qua.
"Anh có nhớ em không?"
Không trả lời.
Tôi tức. Bay vòng quanh phòng ba vòng.
Trên tường vẫn dán lịch cũ.
Ngày 17 tháng 4 được khoanh đỏ.
Là sinh nhật anh ấy.
Là ngày tôi c.h.ế.t.
Bên cạnh ngày đó, anh ấy viết một chữ nhỏ:
"Ngôn."
Tôi sững lại.
Anh ấy gấp đề lại. Đứng dậy ra ngoài.
Tôi đi theo.
Anh ấy đến thư viện. Chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Lấy điện thoại ra.
Mở Wechat.
Danh sách bạn bè.
Tên tôi vẫn còn.
Avatar là ảnh tôi chụp vụng anh ấy đang ngủ gật trong thư viện.
Miệng hơi hé. Rất ngốc.
Anh ấy nhìn rất lâu.
Rồi thoát ra.
Mở mục ghi chú.
Bên trong có một đoạn:
"17/4. Ngôn Ngôn không đến.
Bánh kem để trong tủ lạnh.
Chắc em ấy giận rồi.
Tối gọi cho em ấy."
Phía dưới không có dòng nào nữa.
Tôi nhìn thấy. Tim nhói.
Ma cũng có tim sao?
Anh ấy đóng ghi chú. Cất điện thoại.
Tiếp tục làm bài.
Đến 10 giờ tối, anh ấy về ký túc xá.
Nằm lên giường.
Không chơi game. Không xem phim.
Chỉ nhìn trần nhà.
Tôi nằm bên cạnh.
"Ngủ đi. Anh thức làm gì."
Anh ấy nhắm mắt.
Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng anh ấy rất nhỏ:
"Ngôn Ngôn."
Tôi đáp: "Em đây."
Anh ấy không nghe thấy.
Sáng hôm sau, anh ấy đi học như bình thường.
Ăn cơm căn tin. Chơi bóng. Thi đấu.
Bạn bè rủ đi liên hoan, anh ấy cũng đi.
Uống hai lon bia. Không say.
Có cô gái đưa nước cho anh ấy.
Anh ấy nhận. Nói cảm ơn.
Không nhận số điện thoại.
Tôi đi theo cả ngày.
Mệt.
Ma cũng biết mệt.
Tối, tôi trở về nhà.
Bà Trần lại gửi tin nhắn thoại:
"Ngôn Ngôn, hôm nay trời lạnh, con mặc thêm áo nhé."
Tôi nghe. Khóc.
Khóc xong thì hiểu ra.
Hứa Kính Vũ không ồn ào.
Không đăng status đau buồn.
Không đi tìm người mới ngay.
Nhưng anh ấy cũng không quên tôi.
Anh ấy chỉ là... để nỗi nhớ vào trong đề toán.
Vào trong chậu xương rồng.
Vào trong một chữ "Ngôn" trên lịch.
Vào trong một khoảng im lặng rất dài.
Có lẽ đây chính là cách anh ấy yêu.
Không mãnh liệt. Không ồn ào.
Nhưng rất lâu.
Tôi bay về phòng mình.
Bà Trần lại đang lau ảnh của tôi.
Ông Tống ngồi hút t.h.u.ố.c ngoài ban công.
Tôi ngồi giữa hai người.
"Con về rồi."
Không ai nghe thấy.
Nhưng tôi biết, chỉ cần bọn họ còn nhớ tôi,
tôi sẽ không biến mất.
Còn Hứa Kính Vũ...
Anh ấy nhớ tôi theo cách của anh ấy.
Ít nói. Nhưng rất sâu.
"Đồ ngốc." Tôi lẩm bẩm.
"Nếu kiếp sau còn gặp lại,
em sẽ không hỏi 'anh hết thích em chưa' nữa.
Em sẽ nói: Hứa Kính Vũ, em yêu anh."
Nói xong, tôi bay ra ngoài cửa sổ.
Trời thành phố C đang mưa.
Tôi không cần ô.
Nhưng tôi vẫn muốn về nhà.
Về cái nhà có bà Trần hay gửi tin nhắn,
có ông Tống tóc bạc,
và có một người con trai
vẫn giữ chậu xương rồng tôi tặng.
