Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 10
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:02
Từ xa, ta đã nhìn thấy thuyền buôn Tạ gia còn neo lại bên bờ.
Rèm thuyền bị gió thổi hé, mấy bông tuyết cuộn vào trong cùng hơi rượu ngọt lạnh.
Tạ Thanh Trì hẳn không ngờ ta sẽ xuất hiện ở đó.
Còn ta sau chén rượu trong Tạ phủ cũng đã bắt đầu say.
Vừa bước lên thuyền, chân ta liền loạng choạng, cuối cùng cả người đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c chàng.
Ta ngẩng đầu lên, trong giọng vẫn còn chút tức giận.
“Chàng đã về đến Quảng Lăng rồi, vì sao không chịu về nhà?”
“Chàng có biết ta vẫn luôn chờ chàng không?”
Tạ Thanh Trì bị ta bất ngờ lao vào lòng, hai tay nhất thời chẳng biết nên đặt ở đâu.
Chàng im lặng rất lâu.
Khi mở miệng, giọng đã khàn.
“Ta cứ tưởng nàng cũng giống mọi người.”
“Tưởng rằng nàng không muốn ta trở về.”
Men rượu khiến đầu óc ta càng chậm.
Ta đưa tay ôm mặt chàng, nghiêng trái nghiêng phải nhìn thật kỹ.
So với ngày thành thân, chỉ hai tháng ở Bành Thành đã khiến Tạ Thanh Trì gầy đi trông thấy.
“Chàng sao lại gầy nhiều như vậy?”
“Ở đó có người bắt nạt chàng sao?”
Chàng cúi đầu, để mặc ta vỗ nhẹ lên má mình.
“Không ai bắt nạt ta.”
“Chỉ là ta muốn về sớm một chút.”
“Vì nhớ nàng nên ta cố xử lý công việc nhanh hơn, dầm qua vài trận tuyết, thức mấy đêm, đôi lúc quên cả ăn.”
Nghe vậy, ta lại nhớ tới bàn cơm tất niên vừa rồi.
Trong lòng càng thấy thương chàng hơn.
“Bọn họ chẳng chờ chàng đã ăn cơm.”
“Còn nói những lời không hay về chàng.”
“Ta nghe không vui nên chỉ uống một chén rồi đi, bây giờ ta cũng đang đói.”
Ta nhìn chàng rồi nói thật chậm.
“Tạ Thanh Trì, những lời bọn họ nói đều không đúng.”
“Ta thấy chàng rất tốt.”
“Thật sự rất tốt.”
Tạ Thanh Trì không đáp.
Chàng chỉ ôm ta vào lòng, lần đầu siết c.h.ặ.t đến mức ta nghe rõ nhịp tim bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Bên cổ ta bỗng có chút lạnh.
Ta không biết đó là tuyết tan trên tóc chàng hay thứ gì khác.
Chỉ nghĩ rằng có lẽ lớp tuyết đã đọng trong lòng Tạ Thanh Trì suốt rất nhiều năm, cuối cùng cũng gặp được mùa xuân để tan đi.
Ngoài bến, đèn hoa sáng khắp phố.
Pháo hoa từng chùm nở rực trên đầu.
Năm mới đã đến.
Mồng ba Tết, trời trong, mây tản, nắng mùa đông dịu dàng phủ xuống Quảng Lăng.
Mấy ngày liên tiếp đều có thời tiết đẹp, vừa thích hợp cho người đi xa lên đường.
Tạ phụ cùng Tạ mẫu muốn khiến Tạ Thanh Từ nguôi ngoai, liền tìm không ít tiểu thư khuê các, định sắp xếp để hắn gặp mặt.
Nhưng Tạ Thanh Từ không chịu ra khỏi viện.
Khách tới cũng không gặp, người gọi cũng không đáp, chỉ đóng cửa ở một mình.
Còn ta cùng Tạ Thanh Trì hôm ấy lên thuyền về Ngô quận.
Khi thuyền chậm rãi rời bến, ta vô tình nhìn thấy phía sau đám đông có một người mặc trường sam nguyệt bạch đứng rất xa, chỉ lặng lẽ nhìn theo.
Tạ Thanh Trì hiển nhiên cũng thấy.
Nhưng chàng giả vờ như không, chỉ đưa tay nắm lấy tay ta, còn siết c.h.ặ.t hơn.
“A Anh đang nhìn gì vậy?”
Ta thu mắt lại, cố nhịn cười.
“Nhìn một người lạ đang cãi nhau với người bán ngỗng quay.”
“Cũng thật kỳ quái.”
“Mua ngỗng mà không lấy nước sốt, nhất định đòi người bán cho một đĩa giấm thật chua.”
Tạ Thanh Trì cũng cười theo.
“Ngỗng quay lại chấm giấm sao?”
“Còn có người ăn như vậy à?”
Ta gật đầu.
“Ta cũng thấy lạ.”
“Giấm chua như thế, ăn nhiều làm sao chịu nổi.”
Chàng nhìn vẻ mặt ta hồi lâu mới nhận ra chữ “giấm” ấy chẳng phải đang nói món ăn.
Tạ Thanh Trì ho khẽ, tai hơi đỏ, rồi nghiêm túc nói.
“Trước kia lúc ở Ngô quận, ta từng thấy có người ăn như vậy.”
Ta lập tức phản bác.
“Chàng nói bừa.”
“Người Ngô quận chúng ta chẳng ai ăn kiểu đó.”
Tạ Thanh Trì vẫn chưa chịu thua.
“Vậy nàng nhìn y phục người kia đi.”
“Người ấy nhất định có duyên với Ngô quận.”
“Ta nghe nói nữ t.ử Ngô quận rất khéo tay, nếu may xiêm y cho người trong lòng, đường kim mũi chỉ đều sẽ vô cùng tinh tế.”
Ta vẫn không hiểu vì sao chuyện này lại liên quan đến giấm.
Tạ Thanh Trì đành nghiêng mặt đi, giọng nhỏ hơn một chút.
“Ý ta là ta đang ghen chuyện nàng đã dốc lòng chuẩn bị xiêm y cho hắn.”
Ta cúi đầu nhìn cổ tay áo chàng.
Mấy đường chỉ do ta tự tay khâu vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn thế nào cũng chẳng thể gọi là tinh tế.
Mặt ta bỗng nóng lên.
“Đương nhiên nữ t.ử Ngô quận đều rất khéo.”
“Chỉ là chàng không may, cưới đúng người vụng nhất thôi.”
Tạ Thanh Trì nghe vậy lập tức hiểu bộ đồ Tạ Thanh Từ mặc không phải do ta tự tay làm.
Thế nhưng bình giấm của chàng vẫn chưa chịu cất đi.
“Còn chuyện nàng mang hồ cừu sang đắp cho hắn lúc bệnh thì sao?”
Ta lập tức đáp.
“Chuyện ấy có gì.”
“Ta từng dùng hồ cừu quấn cả mèo hoang, ch.ó nhỏ vừa rơi xuống nước kia mà.”
Tạ Thanh Trì im lặng một chút rồi đưa ra chuyện cuối cùng.
“Nhưng nàng gọi hắn là A Trĩ.”
“Còn gọi ta chỉ có hai chữ Thanh Trì.”
Ta nghe xong liền kiễng chân, ghé sát bên tai chàng.
“Vậy chàng muốn ta gọi thế nào?”
“Đại lang?”
“A Trì?”
Ta cố ý dừng lại thật lâu rồi cười.
“Hay là… phu quân?”
Gió trên sông hôm ấy rất lớn.
Câu cuối cùng vừa ra khỏi miệng đã bị gió cuốn đi, nhẹ đến mức giống như chưa từng nói.
Nhưng Tạ Thanh Trì lại nghe thấy.
Chàng lập tức nắm lấy cổ tay ta, ánh mắt sáng hẳn.
“A Anh, nàng nói lại được không?”
Ta vừa nói biết bao nhiêu câu.
Ai biết chàng muốn nghe lại câu nào.
Là câu ta sẽ về học cắt may thật t.ử tế từ A nương, rồi tự tay làm cho chàng một bộ hỷ phục vừa người nhất.
Hay câu ta sẽ nhờ phụ thân giải thích cho chàng biết, nam nhân giấu riêng hai lượng bạc thật ra đã là một khoản không nhỏ.
Hoặc là câu cuối cùng.
Rằng duyên giữa hai chúng ta đến rất bất ngờ, nhưng lại vừa khéo đến mức chẳng cần sửa đổi gì thêm.
Rằng từ nay ta muốn cùng chàng nắm tay đi hết những năm tháng còn lại, cho đến khi tóc hai người đều bạc.
