Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 11
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:03
Ngoại truyện
Thuyền đi năm ngày, cuối cùng cũng tới Ngô quận.
Phụ thân cùng mẫu thân đã chờ ở bến từ sớm.
Vừa nhìn thấy chúng ta, phụ thân lập tức cười lớn rồi bước tới nhận hành lý trong tay Tạ Thanh Trì.
Mẫu thân lại chỉ chăm chăm nhìn ta, hai mắt hơi đỏ, bàn tay khẽ vuốt qua gò má.
“Con gầy đi rồi…”
Người nhìn thêm một lúc rồi bỗng đổi lời.
“Khoan đã, sao ta lại thấy hình như còn tròn hơn trước?”
Ta lập tức chột dạ.
Dĩ nhiên ta không dám thú nhận rằng điểm tâm Quảng Lăng vừa đẹp vừa ngon, khiến người ta một ngày ăn mấy lần vẫn cảm thấy chưa đủ.
Mùa đông ở Ngô quận thích hợp nhất là ngồi quanh nồi lẩu.
Trên bàn hôm ấy có thịt dê non, măng nếp, dưa muối mùa đông cùng đậu hũ.
Nước trong nồi sôi ùng ục, hơi nóng lan ra khắp phòng, chỉ cần ăn một miếng đã cảm thấy cả người lẫn lòng đều ấm lên.
Phụ thân lấy rượu đông hương nhà tự ủ, rót liền ba chén mời Tạ Thanh Trì.
“Uống thêm đi.”
“Rượu này không mua bên ngoài được, đều là nhà ta tự làm.”
Tạ Thanh Trì không từ chối, ba chén đều uống cạn.
Sau đó chàng nhìn phụ mẫu ta, lời nói rất chân thành.
“Cha mẹ cứ yên tâm.”
“Con nhất định sẽ chăm sóc A Anh thật tốt.”
Phụ thân nghe xong lại đặt bàn tay lên tay chàng rồi lắc đầu.
“Nếu chuyện phu thê chỉ là con chăm sóc nó, vậy chẳng phải đã coi thường nữ nhi nhà ta sao?”
“Hai người thành thân, điều quý nhất là biết cùng nhau gánh việc.”
“Người này mệt thì người kia đỡ một tay, người kia buồn thì người này ngồi cạnh.”
“Phu thê phải biết nương tựa lẫn nhau, chứ chẳng phải một người mãi đứng dưới bóng người còn lại.”
Mẫu thân nghe vậy khẽ chấm khóe mắt bằng khăn.
“A Anh từ nhỏ đã được chúng ta nâng niu mà lớn.”
“Có lẽ vì vợ chồng ta che chở quá kỹ, nên nó nhìn ai cũng cảm thấy người ấy có chỗ tốt.”
“Hôm nghe tin Nhị lang khinh thường nó, ta đau lòng đến chẳng ngủ được.”
“Nếu không phải từng phong thư nó gửi về đều khen con hết lời, ta nào nỡ để nữ nhi ở lại nơi xa như Quảng Lăng.”
Dưới ánh đèn ấm, ta nhìn thấy tóc mai của phụ thân mẫu thân đã có những sợi bạc chen vào.
Trong lòng bỗng chua xót.
Phụ thân nhìn sang ngoài cửa sổ rồi chỉ cây quế trong sân.
“Thanh Trì, con nhìn cây mộc tê ấy đi.”
“Ngày A Anh chào đời, chính tay ta trồng xuống.”
“Lúc ấy chỉ là một cây nhỏ, bây giờ cành lá đã che được cả một khoảng sân.”
“Cây lớn rồi, nữ nhi cũng lớn.”
“Ngày nó còn nằm gọn trong tay, ta vẫn nghĩ còn có thể giữ con bé bên mình thêm rất lâu.”
“Không ngờ chớp mắt đã phải tiễn đi.”
Phụ thân nói đến đây rồi nhìn Tạ Thanh Trì.
“Vợ chồng ta chẳng cần con phải đạt công danh lớn, cũng chẳng mong hai đứa sống giữa vàng bạc.”
“Chỉ cần con cùng A Anh sống bình an, biết thương nhau, thế là đủ.”
“Gia nghiệp của chúng ta sau này cũng đều để lại cho hai đứa.”
Mẫu thân thấy phụ thân nói chuyện ngày Tết mà càng lúc càng buồn, liền vội lấy hai phong bao đỏ ra.
“Đang đầu năm, chàng nói gì mà như sắp trăm tuổi đến nơi vậy?”
Rồi người đưa phong bao sang Tạ Thanh Trì.
“Thanh Trì, đây là tiền mừng tuổi cha mẹ bù cho hai đứa.”
“Ta nghe A Anh kể nhiều năm rồi con chẳng mấy khi được ăn Tết ở nhà.”
“Sau này nếu về Ngô quận, năm nào cha mẹ cũng cho.”
Tạ Thanh Trì lập tức đẩy lại.
“Con và A Anh đều đã thành thân, nào còn là trẻ nhỏ mà nhận tiền mừng tuổi.”
Phụ thân mẫu thân lại nhìn chàng rất tự nhiên.
“Thành thân rồi thì vẫn là con cái trong nhà.”
“Tiền mừng tuổi đương nhiên vẫn phải nhận.”
Mẫu thân hỏi thêm mới biết Tạ Thanh Trì từ năm mười bốn tuổi đã bắt đầu tiếp quản việc buôn bán của Tạ gia.
Từ đó mỗi năm đều bận, rất ít khi được ngồi trong nhà ăn bữa cơm đầu năm, đến chính chàng cũng chẳng nhớ lần cuối nhận tiền mừng tuổi là bao giờ.
Phụ thân mẫu thân nhìn nhau.
Ánh mắt cả hai đều dịu xuống, rõ ràng là thương.
Ta thì chẳng khách khí như chàng.
Hai phong bao vừa đưa tới, ta lập tức cầm luôn rồi giấu vào n.g.ự.c.
“Tạ ơn phụ thân.”
“Tạ ơn mẫu thân.”
Mẫu thân liền giơ tay chọc trán ta.
“Con giỏi lắm.”
“Ngay cả phần của Thanh Trì cũng dám lấy, về nhà xem ta có đ.á.n.h tay con không.”
Ta chẳng sợ.
Dù sao Tạ Thanh Trì chắc chắn sẽ không mách.
Quả nhiên chàng chỉ cười, hoàn toàn chẳng có ý đòi lại.
“Cứ để A Anh cất giúp con.”
Phụ thân nghe vậy cười lớn.
“Thanh Trì, con từng nghe câu ch.ó giữ ổ còn không giữ nổi bánh bao chưa?”
“A Anh nhà ta cầm được tiền mừng tuổi thì chẳng mấy hôm sẽ mua hết đồ ăn với pháo.”
“Đợi tới Tết Nguyên Tiêu sờ túi lại, thường ngay cả tiền mua đèn hoa đăng cũng chẳng còn.”
Cả nhà ngồi quây bên bàn, tiếng cười hòa trong ánh đèn, khiến gian phòng càng thêm ấm.
Ta không chịu để phụ mẫu chỉ kể những chuyện mất mặt của mình, liền quay sang Tạ Thanh Trì.
“Chàng cũng kể đi.”
“Hồi nhỏ chàng thế nào?”
Tạ Thanh Trì nhắc chuyện cũ bằng giọng rất nhạt, giống như đang kể cuộc đời của một người chẳng liên quan đến mình.
Hồi còn bé, chàng cũng từng ham chơi.
Cũng từng mong tiền mừng tuổi, thích pháo, thích đèn l.ồ.ng đẹp như bao đứa trẻ khác.
Chỉ là Tạ Thanh Từ nhỏ hơn chàng một tuổi.
Mỗi lần đệ đệ nhìn trúng thứ chàng có, phụ mẫu đều bảo người làm huynh phải nhường.
Một lần, hai lần, rồi hết lần này đến lần khác.
