Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 12
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:03
Sau cùng, dù pháo có nổ đẹp đến đâu, đèn l.ồ.ng có tinh xảo thế nào, chàng cũng dần chẳng còn hứng thú.
Tòa viện ở Quảng Lăng cũng vậy.
Nếu bỏ nhiều tâm sức sửa thật đẹp, đến lúc bị người khác lấy đi sẽ càng đau lòng.
Chi bằng ngay từ đầu chẳng trang hoàng gì.
Không có thứ mình quý, lúc mất đi có lẽ cũng sẽ chẳng tiếc.
Tạ Thanh Trì kể những chuyện ấy quá bình thản.
Nhưng ba người chúng ta nghe xong đều đỏ mắt.
Chàng nhìn thấy mới có chút luống cuống.
“Không… thật ra chẳng đáng thương đến mức ấy.”
“Chỉ là khi đó phụ mẫu thương Nhị lang hơn ta một chút thôi.”
Nhưng phụ thân mẫu thân ta lại không thấy đó chỉ là “một chút”.
Hai người bắt đầu thật lòng thương Tạ Thanh Trì.
Mấy ngày tiếp theo, món ăn trong nhà gần như đều theo khẩu vị của chàng.
Mẫu thân còn lén đưa tiền riêng, bảo ta kéo chàng ra phố mua pháo, mua đèn l.ồ.ng, bù lại những thứ ngày nhỏ từng bị nhường mất.
Phụ thân thì ngày nào cũng gọi chàng uống rượu, uống đến vui còn nói muốn đích thân tới Quảng Lăng, hỏi phụ mẫu Tạ gia xem rốt cuộc bao nhiêu năm qua họ đã nghĩ gì.
Một tối nọ, trước mặt Tạ Thanh Trì là bát cơm đầy thức ăn, bên kia bàn lại có ba người cứ nhìn chàng chờ ăn thêm.
Chàng chẳng nói gì.
Chỉ đến lúc đặt đũa xuống, khóe mắt đã đỏ.
Tạ Thanh Trì bảo không phải buồn.
Chỉ vì rượu hôm ấy quá cay.
Không ai trong nhà vạch trần chàng.
Nữ nhi dù đã trở về nhà mẹ đẻ, cuối cùng vẫn không thể ở lại mãi.
Đến ngày rời Ngô quận, đứng ở bến đò, ta nhìn phụ thân mẫu thân rồi khó tránh khỏi buồn.
Tạ Thanh Trì thấy vậy liền nắm tay ta.
“A Anh, đừng buồn.”
“Rồi sẽ có cách.”
Ta nghe nhưng vẫn chẳng hiểu.
Còn có cách gì được?
Từ xưa đến nay, nữ nhi gả đi giống như cây hoa được nuôi lớn trong vườn này rồi chuyển sang trồng ở một vườn khác.
Sau này dù hoa nở đẹp đến đâu, kết bao nhiêu quả, phụ mẫu ở nhà cũ cũng chỉ có thể đứng sau bức tường mà nghe tin.
Gặp nhà chồng dễ chịu thì thỉnh thoảng còn được về thăm.
Nhưng muốn sống lâu dài cạnh cha mẹ, nào có đơn giản.
Tạ Thanh Trì nhìn vẻ nghi hoặc của ta, chỉ hỏi.
“A Anh tin ta không?”
Ta đương nhiên tin chàng.
Chỉ là khi ấy vẫn chưa hiểu chàng muốn làm gì.
Trở lại Quảng Lăng, Tạ Thanh Trì lại bận rộn như trước.
Có hôm trời tối rất lâu chàng mới về tới nhà.
Nhưng không sao.
Dù chàng về muộn đến đâu, trong phòng vẫn có một ngọn đèn chờ.
Ta có lúc ngồi dưới ánh đèn khâu vá rồi ngủ gục lúc nào chẳng biết.
Tạ Thanh Trì trở về sẽ nhẹ nhàng lấy kim chỉ khỏi tay, bế ta lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Một lần chàng khẽ nói bên tai ta.
“A Anh, sắp rồi.”
“Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ được về nhà.”
Về nhà sao?
Là về Ngô quận ư?
Nửa năm sau, Tạ Thanh Trì mời các vị tộc lão tới làm chứng rồi chính thức phân gia với Nhị lang.
Từ đó hai huynh đệ mỗi người có sản nghiệp riêng, không còn sống chung một nhà.
Tạ phụ nghe chuyện thì sắc mặt chẳng vui.
Nhưng nhi t.ử đều đã thành gia, chuyện chia nhà vốn hợp lễ, ông dù không muốn cũng chẳng có lý do ngăn cản.
Tạ mẫu lại khóc.
Người không hiểu vì sao Đại lang đang sống bình thường lại nhất quyết muốn tách khỏi gia đình.
Tạ Thanh Trì vốn ít lời, càng không quen tranh luận.
Chàng chỉ nói rất nhẹ.
“Trước đây con cứ nghĩ phụ mẫu trên đời đều như vậy.”
“Bởi thế con mới cho rằng sống như thế này mãi cũng là chuyện bình thường.”
Tạ mẫu vẫn chẳng hiểu.
“Cha mẹ chưa từng để ngươi đói, cũng không để ngươi rét.”
“Ngươi được học chữ, được lo hôn sự, hiện giờ thê t.ử ngươi cũng hài lòng.”
“Vậy rốt cuộc ngươi còn bất mãn chuyện gì?”
Tạ Thanh Trì im lặng.
Có lẽ những năm bị xem nhẹ đã dài đến mức bản thân chàng cũng chẳng thể nhớ từng chuyện một.
Nhưng những điều chưa từng được nói ra không có nghĩa là chúng đã biến mất.
Chúng chỉ lắng lại trong lòng, như rượu để lâu càng lúc càng đắng.
Ta đứng cạnh liền nói thay chàng.
“Vì tiền mừng tuổi năm ấy.”
“Vì tòa viện mà chàng chẳng dám sửa đẹp.”
“Vì bữa cơm trừ tịch không ai chờ.”
“Và vì hơn mười năm qua, có rất nhiều lần chàng buồn mà chẳng một ai biết.”
Tạ Thanh Trì lập tức kéo nhẹ tay ta.
Chàng sợ người ngoài nói ta bất hiếu với trưởng bối, muốn ta thôi nói.
Nhưng ta vốn chẳng quan tâm mấy danh tiếng ấy.
Ta nhìn Tạ phụ Tạ mẫu rồi hỏi thẳng.
“Chỉ nói chuyện hôn sự của ta thôi.”
“Phụ mẫu ta vẫn bảo Đại lang nhà các người nhặt được bảo vật.”
“Nhưng nếu hôm ấy ta thật sự là một nữ nhân xấu tính, gian ác, các người có nghĩ Đại lang chịu thiệt không?”
“Chắc chắn không.”
“Các người chỉ nghĩ may mà người phải cưới ta không phải Nhị lang.”
“Bởi bao nhiêu năm qua, trong lòng các người vẫn luôn nghiêng về hắn.”
Tạ mẫu đã quen với việc Đại lang không tranh không nói.
Lần này bị ta hỏi thẳng, người nhất thời chẳng biết đáp ra sao.
Nhưng chuyện phân gia cũng không còn gì để tranh cãi.
Văn thư đã lập, tộc lão đều chứng kiến, mọi thứ đều đã định.
Từ ngày ấy trở đi, cho dù phụ mẫu Tạ gia có hối hận, cuộc sống của Tạ Thanh Trì cũng không cần quay lại như trước nữa.
Phần sản nghiệp buôn bán ở Ngô quận được chia cho chàng.
Tạ Thanh Trì còn mua một căn nhà tại đó.
Từ cửa nhà mới của chúng ta đi tới nhà phụ mẫu ta chỉ qua hai con phố.
Ta nghĩ đến việc rời Quảng Lăng, trong lòng vẫn có chút tiếc.
Dù sao nơi này cũng có rất nhiều năm tâm sức của Tạ Thanh Trì.
Nhưng chàng chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên má ta.
“Không có gì phải tiếc.”
“Quảng Lăng cho dù có kho bạc đầy đến đâu cũng chẳng phải thứ ta thật sự muốn giữ.”
“Ngô quận có phụ mẫu.”
“Có A Anh.”
“Có nhà của ta.”
Ta nghe xong liền cảm thấy cũng đúng.
Ngô quận có một mái nhà nhỏ thuộc về A Anh và Thanh Trì.
Trong bếp có củi, gạo, dầu, muối, tương, giấm, trà, toàn những thứ bình thường nhất nhưng ngày nào cũng cần.
Những hôm rảnh có thể nằm cạnh nhau đọc vài trang sách.
Những ngày mưa có thể ngồi dưới mái hiên, nghe nước rơi xuống sân.
Ở nơi bình an ấy, chúng ta sẽ nắm tay nhau đi qua từng mùa.
Rồi khi hoa mộc tê trong vườn nở, chỉ cần ngẩng đầu lên là vẫn có người mình thương đứng ở bên cạnh.
HẾT.
