Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 10

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:47

Cô cũng chỉ cậy người ta chạy xa rồi mới dám c.h.ử.i như thế, bình thường lái xe cũng vậy, đóng cửa kính xe lại thì c.h.ử.i bới om sòm, mở cửa kính ra lại là một bộ mặt khác kiểu thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Đợi cơn giận nguôi ngoai, cô mới phát hiện Ôn Diên không biết có phải bị tên trẻ trâu kia dọa cho ngốc rồi không mà đang im thin thít nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó.

Thu Tranh nhìn theo ánh mắt hắn thì thấy tay mình vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.

Không đợi Thu Tranh kịp phản ứng, Ôn Diên đã như bị điện giật mà rút phắt tay ra.

Thậm chí còn lùi lại hai bước, Thu Tranh trơ mắt nhìn người thường ngày khó có biểu cảm gì thay đổi, lúc này sắc mặt chuyển từ trắng sang đỏ rồi lại sang xanh, đặc sắc vô cùng.

“Cô không biết là không được nắm tay tôi sao?”

Hắn hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi hỏi, bộ dạng như một liệt nam trinh tiết bị sàm sỡ vậy.

Không biết nha!

Thu Tranh ngơ ngác, trong thỏa thuận cũng đâu có ghi?

Khoan đã... cô sực tỉnh lại, vừa rồi là tình huống gì hắn không thấy sao? Điểm chú ý của hắn lại là cái này hả?

Thu Tranh cạn lời, cô cảm thấy đầu óc người này ít nhiều cũng có vấn đề.

Nắm cũng nắm rồi còn làm gì được nữa?

Chẳng lẽ c.h.ặ.t t.a.y đi chắc?

Có chút tức giận nhưng cơn giận của Thu Tranh giống như ông già lực bất tòng tâm, chỉ cứng lên được một chút rồi lại xìu xuống, cô nhìn Ôn Diên một lúc rồi quyết định xin lỗi cho êm chuyện:

“Xin lỗi, sau này tôi sẽ không thế nữa.”

Cô nói vậy nhưng Ôn Diên ngược lại im lặng. Bàn tay bị cô nắm lấy vô thức cử động như không biết phải làm sao.

“Tôi không có ý đó.” Người đàn ông cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu mềm mỏng hơn nhưng vẫn còn vẻ cứng nhắc:

“Vừa rồi là tôi nên cảm ơn cô, chỉ là vì...”

Hắn dường như không biết giải thích thế nào, hoặc là cũng không quen giải thích, cuối cùng chỉ mím môi:

“Tôi sẽ bảo trợ lý chuyển cho cô một khoản tiền.”

“Không cần đâu.” Thu Tranh từ chối.

Cô cũng không để tâm lắm, chỉ cảm thấy như được nhắc nhở nên sau đó còn đặc biệt tìm cơ hội hỏi Ôn Diên xem còn những cấm kỵ nào nữa, tốt nhất là viết hết ra để tránh việc cô lỡ vi phạm.

Ôn Diên cũng viết thật.

Lúc đó Thu Tranh nhìn hắn lấy giấy b.út ra viết nhanh thoăn thoắt cứ như đang chép chính tả, viết mãi mà chưa xong.

Còn định viết đến bao giờ nữa?

Thu Tranh hối hận rồi, cô ôm cái rắc rối này vào người làm gì không biết? Lại có chút tò mò, cô lén lút ghé đầu nhìn, vừa mới liếc thấy một đống

“Không được...”

, chữ phía sau còn chưa kịp nhìn rõ thì Ôn Diên đột ngột dừng b.út, vo tròn tờ giấy nắm c.h.ặ.t trong tay.

Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, cảm xúc trong đáy mắt dường như rất phức tạp.

“Thỏa thuận đã ký từ sớm rồi.” Hắn nói, giọng điệu bình thản: “Tôi cũng không có lý do gì để thêm yêu cầu phụ nào nữa. Chuyện lần trước là lỗi của tôi, sau này sẽ không tái diễn.”

Thu Tranh phát hiện ra người này có một cái tật xấu, đó là vạn sự khởi đầu nan. Bất kể là chuyện gì, một khi đã có mở đầu thì cái danh “liệt nam trinh tiết” kia cứ như không phải của hắn nữa vậy.

Giống như chuyện nắm tay, rõ ràng lúc đầu phản ứng kịch liệt như thế, vậy mà sau này khi ngủ chung một giường, thi thoảng cô tỉnh giấc vẫn phát hiện tay mình đang nằm gọn trong tay Ôn Diên, dù đối phương vẫn đang chìm trong giấc mộng.

Đúng là đồ giả trân.

Khi đã đi được một đoạn khá xa, đoán chắc ông nội Ôn không còn nhìn thấy nữa, Thu Tranh vội vàng rút tay về cái vèo.

Ai thèm nắm tay anh chứ? Đồ “liệt nam”.

Cô chắp tay sau lưng, cảm nhận được ánh mắt Ôn Diên dường như đang liếc sang, cô bèn đảo mắt nhìn quanh quất tứ phía, quyết tâm không nhìn người bên cạnh: “Nhà anh... rộng thật đấy.”

Quả thực là rất rộng, chỉ tính riêng quãng đường từ cổng chính vào đến biệt thự chủ cũng phải lái xe mất một lúc lâu.

Lúc này hai người đang tản bộ trên bãi cỏ sườn đồi, nhìn xuống phía dưới còn thấy được cả một khu vườn rộng lớn ngập tràn hoa tươi.

Người giàu ở thế giới này đa phần đều là những gia tộc truyền thừa không biết bao nhiêu đời, thâm căn cố đế đến mức người thường khó mà tưởng tượng nổi.

Bàn tay đang mở ra của Ôn Diên từ từ nắm c.h.ặ.t lại.

Hắn “ừ” một tiếng xem như đáp lại, tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, cố tình lờ đi cảm giác trống trải trong lòng bàn tay khi bị cô hất ra.

Đó chỉ là sự quấy nhiễu do gen và tin tức tố mang lại sau khi độ tương thích được xác lập mà thôi. Rõ ràng lý trí mách bảo như vậy, nhưng hắn vẫn không kìm được mà nảy sinh những tia hối hận len lỏi trong lòng.

Giá như lúc đầu... mình không hất tay cô ấy ra thì tốt biết mấy. Hắn không nhịn được mà suy nghĩ vẫn vơ.

Cô ấy cũng thù dai thật, đến tận bây giờ... cũng không dễ dàng cho mình nắm tay nữa.

“Kia là cái gì thế?” Thu Tranh nhìn thấy một khu đất rộng lớn được quây rào chắn, cô đưa tay lên trán che nắng để nhìn cho rõ hơn.

Ôn Diên cũng nhìn theo hướng đó.

“Trường đua ngựa.”

Chà... thế mà còn có cả trường đua ngựa.

Thực tế không chỉ có trường đua ngựa mà sân golf, hồ nhân tạo, cái gì cũng có đủ cả. Thu Tranh nhìn mà trong lòng liên tục cảm thán.

Đi được không biết bao lâu, đến khi chuẩn bị quay về thì Thu Tranh bắt đầu hối hận. Cô chẳng muốn đi bộ chút nào nữa, chỉ cần nghĩ đến quãng đường phải cuốc bộ về là trước mắt đã tối sầm lại.

Thế nhưng Ôn Diên dường như chẳng có cảm giác gì, Thu Tranh không nhìn thấy chút mệt mỏi nào trên người hắn.

Alpha đều có sức trâu dùng mãi không hết sao?

Đang lúc thầm oán thán trong bụng thì cô nhìn thấy một chiếc xe tuần tra hai chỗ ngồi xuất hiện trong tầm mắt, bên trên là nhân viên an ninh của trang viên.

Nhìn thấy thiếu gia và thiếu phu nhân đang hẹn hò, bọn họ vốn dĩ rất biết ý định lặng lẽ rời đi, nhưng cánh tay của Thu Tranh đã giơ lên vẫy vẫy về phía họ mất rồi.

Bọn họ đâu thể giả vờ không thấy, đành vội vàng lái xe tới, người ngồi ghế phụ nhanh ch.óng bước xuống: “Thiếu phu nhân, thiếu gia.”

Thu Tranh ngắm nghía người nhân viên an ninh trước mặt, lúc ngồi trên xe thì chưa cảm thấy gì, nhưng khi xuống xe đứng thẳng thế này, với chiều cao và vóc dáng kia thì chắc hẳn cũng là một Alpha nhỉ?

Khoan đã, đó không phải trọng điểm.

Cô cố gắng tìm chuyện làm quà: “Các anh đang đi tuần tra à?”

“Vâng ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD