Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 9
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:47
Câu này là thật, công việc của Ôn Diên làm gì phân biệt cuối tuần hay không? Chứ đừng nói đến nghỉ hai ngày.
Thu Tranh vừa nói vừa quay đầu nhìn Ôn Diên.
Người đàn ông rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên khỏi màn hình, ánh mắt chạm nhau, hắn không mở miệng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, Thu Tranh ra hiệu bằng mắt “mau nói anh bận đi”.
Trong khoảnh khắc đó, dường như là ảo giác, cô hình như nhìn thấy ý cười trong mắt Ôn Diên, giây tiếp theo cô nghe thấy người đàn ông mở miệng trả lời:
“Được ạ, cháu không bận.”
“Thế mới phải chứ.” Ông nội Ôn vui vẻ hẳn lên: “Ở lại thêm một ngày thì lỡ bao nhiêu việc của cháu được?”
Thu Tranh không thèm nhìn hắn nữa.
Ván đã đóng thuyền, cô cũng rất nhanh điều chỉnh lại tâm trạng. Chỉ ở lại thêm một ngày thôi mà, dù sao cô cũng có bản thảo dự trữ rồi, ông nội Ôn cũng vui vẻ, người bị lỡ việc là Ôn Diên chứ đâu phải cô.
Ở nhà tổ, nếu nói đến chuyện sầu não nhất thì chắc chắn là giờ ăn cơm.
Có một loại đói gọi là ông bà cảm thấy bạn đói.
Chỉ cần ngồi vào bàn ăn, câu Thu Tranh nghe thấy nhiều nhất chính là “Tranh Tranh cháu nếm thử cái này đi”:
“Cái kia tốt đấy, nhiều dinh dưỡng, cháu ăn nhiều một chút.”
“Con gái con đứa, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện giảm cân gì đó, cháu nhìn xem cháu gầy thế nào kìa.”
Ông nội Ôn rất có chừng mực sẽ không tự mình gắp thức ăn cho cô. Nhưng sẽ bảo người giúp việc mang đĩa thức ăn đến tận nơi để cô tự gắp, Thu Tranh gắp ít là ông lại không hài lòng.
“Gắp có tí tẹo thế sao đủ ăn? Gắp nhiều vào.”
Và những lời phản kháng của Thu Tranh như “Ông ơi, cháu không giảm cân đâu. Cháu ăn đủ rồi, thật sự đủ rồi mà.” đều bị ông nội Ôn thẳng thừng ngó lơ.
Cuối cùng nhìn bát cơm chất cao như núi trước mặt mình, cô chỉ còn biết im lặng và im lặng.
Khi người giúp việc lại bưng một món ăn đến trước mặt, Thu Tranh gắp tượng trưng một miếng rồi tranh thủ trước khi ông nội Ôn mở miệng, đột ngột chuyển hỏa lực sang phía Ôn Diên.
Cô gắp lia lịa cho hắn.
“Anh làm việc vất vả, ăn nhiều một chút.”
Thu Tranh thấy động tác của Ôn Diên khựng lại, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào thức ăn cô gắp trong bát, không nhìn rõ biểu cảm nhưng cảm giác cứ như oan ức thâm thù lắm vậy.
Hình như hắn mắc bệnh sạch sẽ thì phải?
Thu Tranh rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân, chắc là chê cô dùng đũa của mình gắp thức ăn cho hắn.
Nhưng mà...
Trong bát của Thu Tranh thực sự không thể chứa thêm được nữa, cô không có thói quen để thừa cơm trong bát khi đến nhà người khác làm khách.
Lúc này thấy ông nội Ôn quả nhiên im lặng không nói gì nữa, cô quyết định “bần đạo không c.h.ế.t thì đạo hữu c.h.ế.t”, cứ để Ôn Diên chịu trận đi.
Hắn là một nhà nghiên cứu, ngày nào chẳng tiếp xúc với biết bao nhiêu vi khuẩn, sạch sẽ cái nỗi gì chứ.
Người đàn ông cầm đũa hồi lâu không động đậy, ngay lúc Thu Tranh chột dạ lo hắn sẽ nổi giận thì Ôn Diên cuối cùng cũng cử động, gắp một miếng thịt đưa vào miệng.
Lúc nhai, hắn còn liếc nhìn Thu Tranh một cái.
Vẫn là cái vẻ mặt làm màu ấy, chẳng nhìn ra được gì cả, Thu Tranh nghĩ thầm không biết có phải hắn đang nói “cô c.h.ế.t chắc rồi” không nhỉ?
Mặc kệ hắn!
Về sau cô cứ bổn cũ soạn lại, cứ thế nhét thức ăn vào bát Ôn Diên.
“Còn cái này nữa, bổ não.”
“Cái này bổ thận.”
Dù sao chỉ cần cô ép Ôn Diên ăn thì ông nội Ôn sẽ không ép cô nữa.
Bữa cơm này diễn ra cũng coi như vui vẻ, ngoại trừ việc cuối cùng Thu Tranh vẫn hơi no căng bụng. Cô liếc nhìn bát của Ôn Diên, người này thế mà ăn hết sạch, nhiều như vậy mà cũng ăn hết!
Dạ dày của Alpha tốt thật đấy.
“Được rồi cũng phải để lại không gian riêng cho đôi vợ chồng son các cháu chứ.” ông nội Ôn là người vui nhất:
“Ôn Diên, cháu dẫn Tranh Tranh đi dạo quanh trang viên đi, cho tiêu cơm.”
Ôn Diên “vâng” một tiếng.
Hắn dùng khăn ăn lau miệng, động tác đơn giản nhưng chẳng hiểu sao lại mang theo sự tao nhã quý tộc.
Hai mắt Thu Tranh nhìn chằm chằm không chớp.
Thực ra thì… cuộc hôn nhân hợp đồng này cũng mang lại cho cô khá nhiều lợi ích.
Ít nhất là giúp cô mở mang tầm mắt, tích lũy tư liệu để khi viết tiểu thuyết không còn rơi vào cảnh “tổng tài bá đạo trong trí tưởng tượng của người nghèo” nữa.
Ôn Diên đã đứng dậy và đi ra ngoài trước.
Thu Tranh mỉm cười chào tạm biệt ông nội Ôn: “Vậy ông ơi, bọn cháu ra ngoài đi dạo một lát ạ.”
“Đi đi, đi đi!” Ông nội Ôn cười híp mắt xua tay.
Cô bé lễ phép này đáng yêu hơn thằng nhóc thối kia nhiều.
Lúc này Thu Tranh mới vội vàng đuổi theo.
Cô cũng không thực sự đuổi kịp, khi còn cách Ôn Diên vài bước chân thì đã giảm tốc độ mà đi theo sau lưng hắn, xoa xoa bụng, đi tiêu cơm cũng tốt.
Cô nhìn về phía người đi trước.
Bóng lưng người đàn ông cao lớn thẳng tắp, đi đứng như gió. Vừa ăn xong mà đi nhanh thế này, không sợ bị sa dạ dày à.
Gần như ngay khi Thu Tranh vừa nghĩ vậy thì bước chân của Ôn Diên đột nhiên chậm lại, Thu Tranh cũng đi chậm hơn lại thấy hắn dừng hẳn lại, quay đầu nhìn cô rồi chìa một tay về phía Thu Tranh.
Thu Tranh nhìn chằm chằm bàn tay đó rồi ngẩn ra, ý gì đây? Nắm tay hả?
Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thể đây chẳng phải chuyện gì đáng bận tâm. Thu Tranh ngoảnh lại nhìn, khi loáng thoáng thấy bóng dáng ông nội Ôn trên ban công tầng hai thì mới vỡ lẽ, đưa tay ra nắm lấy tay hắn.
Bàn tay Ôn Diên rất lớn, không giống với con người hắn chút nào, nó ấm áp và khô ráo.
Chỉ nắm một chút như thế này thôi mà đã thấy nóng hơn rồi.
Thu Tranh nhớ lại lần đầu tiên hai người bọn họ nắm tay, đó là khi họ đang đứng bên đường đợi tài xế của Ôn Diên lái xe tới.
Một chiếc xe máy chạy với tốc độ rất nhanh lao tới từ phía không xa, mắt thấy sắp lướt qua sát người họ, Thu Tranh cũng không nghĩ nhiều mà chỉ theo bản năng nắm lấy tay Ôn Diên, kéo mạnh hắn về phía mình.
Chiếc xe máy gầm rú ch.ói tai làm đầu óc Thu Tranh ong ong, sau đó lướt qua sát sạt người Ôn Diên ở phía ngoài.
Đợi tiếng gầm rú ấy từ gần đến xa rồi dần biến mất, Thu Tranh vẫn chưa hoàn hồn, sau cơn hoảng sợ tim đập thình thịch là cơn giận dữ bùng lên.
“Có biết đi xe không hả?”
“Thứ trẻ trâu chạy xe như điên! Có ngày đi gặp Diêm Vương sớm cho coi!”
