Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 137
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:04
Ngược lại Ôn Diên đã mở đầu rồi thì cứ thế nói tiếp.
“Hôm nay cô ấy bắt đầu tránh mặt tôi, gặp nhau cũng không nhìn tôi một cái, ăn cơm cũng tránh tôi.”
Ôn Diên càng nói lòng càng lạnh, dừng lại không nói nổi nữa.
Hắn cảm thấy xác suất lớn là bị vợ ghét bỏ rồi, lần trước cũng vậy, hắn vừa để lộ chút ý tứ, cô liền tránh hắn ngay.
Tuy nhiên trợ lý Hạ nghe xong mắt lại sáng lên: “Ông chủ, đây là chuyện tốt mà.”
Ôn Diên nghi hoặc nhìn sang.
“Điều này chứng tỏ Thu tiểu thư đã nghe lọt tai lời ngài nói, bắt đầu suy nghĩ về mối quan hệ của hai người, chắc chắn cũng có cảm giác với ngài nên mới xấu hổ không dám gặp ngài đấy.”
Góc độ này Ôn Diên chưa từng nghĩ tới, nhất thời bán tín bán nghi: “Là như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi.” thấy hắn không tin, trợ lý sốt ruột, sự tự tin bình thường của giáo sư đâu rồi? Nhất thời cũng bất chấp tất cả: “Nói thật lòng, trước đây ngài bảo phu nhân thích ngài để ý ngài gì đó, tôi chẳng tin chút nào.”
Ôn Diên liếc mắt nhìn cậu ta một cái nhưng cuối cùng không nói gì.
Thế là trợ lý tiếp tục nói: “Nhưng bây giờ Thu tiểu thư tránh mặt ngài, vậy ít nhiều cũng là để ý ngài rồi. Chứng tỏ cô ấy thực sự bắt đầu coi ngài là một Alpha rồi.”
Ôn Diên thực sự không nhịn được nữa: “Vậy theo cậu nói, trước đây cô ấy coi tôi là gì?”
Trợ lý nghẹn lời, ấp úng: “Đương nhiên cũng là Alpha... chứ?”
Chữ “chứ” trong giọng điệu nghi vấn của cậu ta được nâng cao mấy tông.
Được được được, Ôn Diên đã hiểu rồi, nhưng hắn cũng không giận, ngược lại đứng dậy, suy nghĩ một chút rồi tiếp tục thỉnh giáo: “Bây giờ tôi nên làm gì?”
“Đương nhiên là phải thừa thắng xông lên, nếu ngài bỗng nhiên bỏ mặc người ta thì nỗ lực trước đó coi như đổ sông đổ bể hết, Thu tiểu thư lại tưởng ngài đang đùa giỡn người ta đấy.”
“Không thể lúc nóng lúc lạnh, phải nhiệt tình như lửa. Tất nhiên cũng không được quá bám người, phải để lại cho cô ấy chút thời gian và khoảng cách để suy nghĩ.”
Ôn Diên không nói gì, cúi đầu như đang suy nghĩ, một lúc lâu sau mới thấy hắn gật đầu.
“Tôi biết rồi, cậu đi làm việc trước đi.”
Trợ lý nghe lời quay người, chưa ra khỏi cửa đã nghe giáo sư gọi lại.
“Trợ lý Hạ.”
Trợ lý quay đầu lại.
Khuôn mặt giáo sư cuối cùng cũng bớt sầu t.h.ả.m, có thể cảm nhận được tâm trạng đã tốt lên không ít.
“Bắt đầu từ tháng sau sẽ tăng lương cho cậu.”
Niềm vui bất ngờ ập đến, trong lòng trợ lý lệ rơi đầy mặt, có một ông chủ vừa yêu đương mù quáng (luyến ái não) lại vừa ngây thơ thật là tốt quá đi.
“Cảm ơn giáo sư!” Cậu ta khẳng định lại lần nữa: “Thu tiểu thư chỉ cần không ghét ngài thì dù thích hay không thích, sau khi được ngài tỏ tình đều sẽ để ý đến ngài.”
“Để ý, chính là sự bắt đầu của tình yêu.”
Ôn Diên không đáp lại, chỉ là sau khi cậu ta đi, hắn lại cầm điện thoại lên, khi màn hình tắt, ý cười trong mắt người phản chiếu trên màn hình rất rõ ràng.
Để ý sao? Cô ấy sẽ để ý đến hắn sao?
Phải nhiệt tình còn phải giữ chút khoảng cách, nhưng bây giờ mới xa nhau chưa bao lâu, hắn đã nóng lòng muốn gặp lại rồi.
Thu Tranh hẹn xong giờ với Mộc Nhất Phàm, lúc ra cửa lại thấy bên cạnh đã có một chiếc xe khác đang đợi.
“Thu tiểu thư.”
Được chào hỏi, Thu Tranh ngơ ngác gật đầu.
Thế là người đứng đầu vội vàng tự giới thiệu: “Chúng tôi là do ông Ôn sắp xếp, không phải cô muốn chuyển nhà giúp người ta sao? Việc này cứ giao cho chúng tôi, chúng tôi chuyên nghiệp lắm.”
Vốn dĩ Thu Tranh định từ chối.
Cô đúng là đã hẹn gặp Mộc Nhất Phàm ở nhà mới của anh ta, tất nhiên, hai người họ đều không phải kiểu người tự tay dọn dẹp nên Mộc Nhất Phàm đã sớm gọi dịch vụ chuyên nghiệp rồi, cô chỉ đến xem thôi.
Chỉ là không ngờ Ôn Diên lại để tâm còn sắp xếp riêng.
Nhìn chiếc xe và đội ngũ không biết đã đợi bao lâu trước mặt, Thu Tranh cuối cùng không nói ra được lời từ chối.
Cứ cảm thấy nếu mình từ chối, Ôn Diên sẽ... thất vọng lắm nhỉ?
Tại sao cô lại phải lo lắng cái này chứ?
Nhưng khi hoàn hồn lại, Thu Tranh dù sao cũng đã đưa người theo rồi.
Thế là biến thành cảnh hai người ngồi ngoài ban công, nhìn hai nhóm người mặc đồng phục màu sắc khác nhau đi đi lại lại bận rộn trong nhà.
Mộc Nhất Phàm có vẻ định an cư thật, đồ đạc nhiều không kể xiết, Thu Tranh lại quay đầu nhìn cảnh sông bên ngoài, nhìn mãi rồi lại thất thần.
Ôn Diên nói thích tin tức tố của cô là chỉ thích tin tức tố, hay là...
Thôi bỏ đi, đừng nghĩ nữa, quên rồi sao? Người ta là Thiên Nga Trắng, cô mà có ý nghĩ gì thì thành cái gì? Con người không thể ngã hai lần ở cùng một chỗ được.
Nhưng... cái dáng vẻ đó của Ôn Diên thực sự khiến người ta không thể không nghĩ nhiều mà!
“Haizz!”
Lẽ ra phải thấy sướng chứ để con Thiên Nga Trắng kiêu ngạo kia bị vả mặt, đúng không?
Nhưng nghĩ đến đống sự giúp đỡ công khai lẫn âm thầm của người ta trong thời gian qua...
“Haizz!”
Mộc Nhất Phàm đã nhìn cô chằm chằm một lúc lâu rồi, trơ mắt nhìn khuôn mặt đó biến đổi đủ kiểu, cuối cùng thở dài hai tiếng liên tiếp.
Tuy trong lòng biết thừa xác suất lớn là đang nghĩ đến Ôn Diên nhưng anh ta vẫn thấy dáng vẻ này của đồng hương thật đáng yêu.
“Này!”
Thu Tranh bị anh ta gọi hoàn hồn: “Sao thế?”
“Sầu cái gì thế? Thở dài mấy lần rồi, định thở hết vận xui sang nhà tôi à?”
Thu Tranh liếc nhìn anh ta cũng muốn tâm sự đấy chứ, tiếc là anh ta không phải con gái lại còn là trai tân từ trong trứng nước nên chỉ đành thở dài thườn thượt: “Nói với anh anh cũng chẳng hiểu.”
“Thế được rồi.” Mộc Nhất Phàm cũng không hỏi nữa: “đừng sầu cái đó nữa, sầu cái khác đi.”
“Cái gì?”
“Tối nay ăn gì?”
“Hít...”
Càng sầu hơn.
Cuối cùng họ quyết định ăn lẩu tại nhà.
Vì bữa ăn đầu tiên khi chuyển nhà mới hình như mọi người đều thích món này.
“Anh biết tại sao không?” Thu Tranh đứng ở cửa bếp nói với người đang bận rộn bên trong: “Vì lẩu nhiệt độ cao, hơn nữa thường đông người, có thể hút formaldehyde, nhưng hình như thế giới này không có chất này nhỉ?”
“Đúng.” Mộc Nhất Phàm đang rửa rau: “họ dùng vật liệu đặc biệt nên cô cứ yên tâm ăn.”
Nói vài câu, Thu Tranh ra ban công gọi điện về biệt thự, dì Lưu nghe máy, Thu Tranh nói không về ăn cơm tối, đối phương cũng đồng ý, nhưng trước khi cúp máy, dì Lưu ấp úng mãi mới mở miệng:
