Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 138
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:04
“Thu tiểu thư, cô có muốn nói với ông chủ một tiếng không? Mỗi lần cô không về nhà, ông chủ về đều rất thất vọng.”
Đây đúng là bài toán khó cho Thu Tranh.
Cô mở khung chat với Ôn Diên, khá do dự. Thực ra cũng chỉ là một câu nói nhưng cô lại suy nghĩ rất nhiều vấn đề bình thường sẽ không nghĩ tới.
Hắn sẽ thất vọng?
Vậy hắn không thích Mộc Nhất Phàm cũng là vì cái này sao?
Vậy nếu mình nói đang ở chỗ Mộc Nhất Phàm, chẳng phải hắn càng thất vọng hơn sao?
Trong đầu xoay chuyển không biết bao nhiêu ý nghĩ, điện thoại lại reo đúng lúc này, Thu Tranh giật mình, đặc biệt là khi nhìn thấy cái tên Thiên Nga Trắng trên màn hình, cô suýt tưởng đối phương gắn camera theo dõi trên người mình.
Lần này, đổi lại là Thu Tranh nghe máy rồi im lặng, Ôn Diên mở lời trước.
“Thu Tranh.”
“Vẫn chưa về sao?”
“Ừ, chưa.”
“Tối nay các em ăn gì?”
Ôn Diên dường như đã đoán được tối nay cô sẽ ăn cùng Mộc Nhất Phàm, Thu Tranh cũng không nghe ra điều gì bất thường trong giọng nói của hắn, cô nhìn mặt sông phía xa, lòng dần bình tĩnh lại.
Thôi kệ, thích hay không là chuyện của hắn, mình nghĩ nhiều làm gì?
Thế này chẳng phải đảo lộn trật tự sao?
Cho nên khi mở miệng lần nữa, giọng điệu Thu Tranh cũng bình thường hơn nhiều: “Bọn tôi định ăn lẩu ở nhà.”
“Lẩu.” Ôn Diên lặp lại: “cũng tốt, náo nhiệt.” Ngừng một chút lại nói: “Đông người, chắc sẽ náo nhiệt hơn.”
Thu Tranh nghe ra ngay, Ôn Diên đây là cũng muốn đến. Cô chưa đồng ý ngay, giọng người đàn ông vẫn tiếp tục vang lên: “Thu Tranh, anh Mộc là bạn của em, tôi cũng muốn chung sống hòa bình với cậu ta.”
C.h.ế.t tiệt, cái giọng điệu vừa yếu đuối vừa cầu xin này, thật dễ khiến người ta mủi lòng.
“Anh... anh đợi chút, tôi hỏi ý kiến Mộc Nhất Phàm đã.”
Mộc Nhất Phàm chỉ suy nghĩ một lát rồi nói không có ý kiến gì.
Thế là Ôn Diên xách hai chai rượu vang sang ngay cũng không biết là so bì hay thế nào, vào nhà cởi áo vest ra, đeo tạp dề vào rồi cũng cùng bận rộn.
Chỉ có Thu Tranh ngồi trên ghế sofa, vừa gặm táo vừa nhìn bóng dáng bận rộn của hai người đàn ông này.
Ừm...
Cuộc sống của cô cũng coi như là lên hương rồi.
May mà công tác chuẩn bị lẩu không phức tạp lắm, lúc sắp bày biện xong xuôi, Thu Tranh cũng chuyển từ ghế sofa sang bàn ăn, một bên rau một bên thịt, thịt không phải mua ở siêu thị mà là Mộc Nhất Phàm đặc biệt cho người thái sẵn mang tới, nước lẩu nghe nói cũng là loại đặc chế, nhìn thôi đã thấy thèm.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Thu Tranh định đứng dậy mở cửa thì Mộc Nhất Phàm đi trước: “Để tôi xem.”
Thế là cô lại ngồi xuống.
Cửa mở, cô nghe thấy giọng nói của cậu môi giới, một lát sau cậu ta cũng đi vào:
“Ái chà, chị ơi, chị cũng ở đây ạ?”
Thấy kim chủ thực sự, cậu ta càng nhiệt tình hơn, đặt giỏ hoa quả trong tay xuống mới nói tiếp:
“Em đến chúc mừng anh chị chuyển nhà. Ngoài ra hôm qua anh rể chẳng phải nói muốn mua căn nhà này sao, em đã liên hệ với chủ nhà rồi, họ bảo giá cả hợp lý thì có thể bán. Anh chị xem nếu quyết định mua thì chúng ta hẹn gặp bàn bạc giá cả.”
Ôn Diên lúc này từ trong bếp đi ra, trên người cũng đeo tạp dề giống Mộc Nhất Phàm.
Nhìn thấy hắn, cậu môi giới sững sờ: “Vị này là...”
“À...” Thu Tranh chột dạ, nhưng dưới ánh mắt của Ôn Diên lại buộc phải chậm chạp mở miệng giới thiệu: “Đây là chồng tôi.”
Cậu môi giới: “!!!”
Tuy cậu ta không phát ra tiếng nhưng biểu cảm đã nói lên tất cả, Thu Tranh cảm thấy cậu ta nhìn mình với ánh mắt không bình thường rồi.
Ôn Diên thì hài lòng với câu trả lời này, bắt đầu chia bát nước chấm trong tay.
Hắn đặt một bát nước chấm trước mặt Thu Tranh: “Của em.” Một bát đặt ở chỗ của mình, bát còn lại đặt ở phía đối diện, thong thả nói: “Của anh rể.”
Hắn rõ ràng đã nghe thấy lời của cậu môi giới, nhấn mạnh hai chữ “anh rể” đầy ẩn ý.
Cậu môi giới gần như hóa đá, hơi không hiểu nổi tình hình hiện tại. Vẫn là Mộc Nhất Phàm cười nói: “Không sao, nhà tôi mua, giá cả dễ thương lượng, anh trai chính cung nhà chúng tôi có tiền.”
Thu Tranh cầm hai chiếc đũa khuấy khuấy, không dám nhìn biểu cảm của Ôn Diên.
Ôn Diên đã ngồi xuống cạnh cô: “Ớt tôi chỉ cho một ít thôi, em thấy thiếu thì thêm vào.”
Thu Tranh “ừ” một tiếng.
Ôn Diên lại hỏi: “Anh rể có ăn cay không?”
Mộc Nhất Phàm đi tiễn khách rồi, câu này là hỏi Thu Tranh, Thu Tranh nghe không nổi nữa, đưa tay kéo vạt áo sơ mi của hắn, ý bảo hắn đừng nói nữa.
“Trước đó tên diễn sâu kia nói đùa thôi.” Cô nói: “Là để mặc cả, cậu môi giới đó tin thật.”
Trên mặt Ôn Diên hiện lên chút ý cười, nắm ngược lại tay cô: “Ừ, tôi biết.”
Thu Tranh vẫn nói tiếp một câu: “Sau này tôi sẽ chú ý chừng mực.” nghĩ ngợi rồi bổ sung: “ít nhất là trong thời hạn hợp đồng sẽ không như vậy nữa.”
Ôn Diên vuốt ve tay cô không nói gì, thực ra hắn đâu có tư cách gì để giận dỗi chứ? Nói ra thì là chính cung, nhưng bản thân hắn biết giữa hai người chỉ là một tờ hợp đồng mỏng manh.
Thậm chí chỉ còn thời gian một năm.
Chẳng qua là Mộc Nhất Phàm không biết thôi, không biết thực ra bọn họ là quan hệ cạnh tranh công bằng. Thậm chí Mộc Nhất Phàm còn có ưu thế về độ tương thích.
Nhưng bây giờ, Thu Tranh ít nhất cũng đang giải thích với hắn.
Cô ấy quả nhiên là bắt đầu để ý đến hắn rồi.
Cái gì mà trong thời hạn hợp đồng, hắn tạm thời coi như không nghe thấy.
Lúc về là Ôn Diên lái xe, hắn đỗ xe bên bờ sông.
“Muốn xuống đi dạo chút không?” Hắn hỏi: “Tiêu thực giải rượu.”
Thu Tranh uống một chút xíu, không nhiều, chủ yếu là tiếp Mộc Nhất Phàm, lúc này thực ra cũng ổn.
Nhưng ăn hơi nhiều là thật, cho nên suy nghĩ một chút, cô gật đầu xuống xe.
Gió sông hơi lạnh thổi vào người khiến cô tỉnh táo hơn vài phần.
Đây không phải khu vực ngắm cảnh đêm nên không đông đúc, nhưng cũng có khá nhiều người chạy bộ đêm, đi dạo, Thu Tranh đi rất chậm, người bên cạnh im lặng chiều theo bước chân của cô.
Trong sự im lặng, Thu Tranh là người mở lời trước: “Đoàn phim 'Tàng Nguyệt' đã khởi quay lại rồi.”
Ôn Diên bên cạnh “ừ” một tiếng, rõ ràng cũng biết chuyện này.
“Nghe nói còn có thêm nhà đầu tư mới.”
Ôn Diên dường như đang suy nghĩ nên nói thế nào, dừng một chút mới tiếp lời: “Như vậy không phải tốt hơn sao?”
Thu Tranh liếc nhìn hắn: “Nhà đầu tư mới thêm vào là anh đúng không?”
“Cũng không hẳn.”
