Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 18
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:48
Một bàn tay vươn tới từ bên cạnh lấy đi miếng bánh mì đã bị bẻ một mẩu của Thu Tranh, khi cô nhìn sang thì chạm phải ánh mắt Ôn Diên, trong đôi mắt đen láy bình thản của người đàn ông dường như có thoáng nét cười.
“Tôi cũng muốn nếm thử, đổi với em.”
Thực ra đồ người ta chuẩn bị vốn dĩ cũng là hai phần, nhưng Ôn Diên không có ý định đòi lại, hắn đưa bánh mì lên miệng, chậm rãi c.ắ.n một miếng.
Dường như hắn thực sự đang thưởng thức kỹ lưỡng.
Thu Tranh chỉ đắn đo một lát rồi cũng thông suốt, được thôi, hắn đã ăn rồi thì mình cũng chẳng cần khách sáo nữa.
Cô ngồi xuống bên bàn, nói là bữa ăn dinh dưỡng đơn giản nhưng thực sự vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng.
Thu Tranh ăn rất thỏa mãn, nói đi cũng phải nói lại từ khi đến thế giới này, những món ngon cô được ăn về cơ bản đều là nhờ phúc của Ôn Diên.
Vì ý nghĩ này mà khi cô nhìn Ôn Diên lần nữa, trong mắt đều ánh lên vẻ cảm kích đối với “cha mẹ nuôi cơm áo”.
Nghĩ vậy thì Ôn Diên thực ra cũng là người tốt đấy chứ.
Người nào đó vừa bị phát thẻ người tốt động tác ăn bánh mì khựng lại, thậm chí cảm thấy hơi nghẹn một cách khó hiểu.
Dù cảm nhận được ánh mắt của Thu Tranh tràn đầy thiện ý nhưng chẳng hiểu sao, hắn cứ cảm thấy... chẳng vui lên nổi chút nào.
Sau đó Ôn Diên còn phải làm một loạt các kiểm tra khác.
Những kiểm tra này cũng không khác biệt mấy so với thế giới kiếp trước của Thu Tranh, có chăng là máy móc thiếu gia dùng đều là loại tiên tiến nhất, bác sĩ đi cùng cũng là những người giỏi nhất.
Chỉ trừ mục cuối cùng, kiểm tra tin tức tố.
Cái này Thu Tranh chưa thấy bao giờ, sự tò mò hiện rõ trên mặt.
Ôn Diên liếc nhìn người đang ngập ngừng đi theo sau mình:
“Cùng vào đi.”
Thực ra mục này vốn thuộc loại kiểm tra riêng tư nhưng Ôn Diên cũng không quá để ý, dù sao tình trạng tin tức tố của hắn trước mặt người này cũng chẳng còn là bí mật gì.
Hôm qua Thu Tranh đang tò mò chuyện này.
Hôm nay có cơ hội đương nhiên cô không muốn bỏ lỡ, ngay lập tức đi theo vào trong.
Trong phòng ngoài một bác sĩ ra còn có một thiết bị trông hơi giống ghế massage nhưng kiểu dáng mang phong cách công nghệ hơn, Thu Tranh ngồi một bên nhìn Ôn Diên nằm lên đó.
Khi hai bên thiết bị chạm vào đầu hắn, máy tính bên cạnh liền hiện ra một loạt số liệu.
Thu Tranh không có khái niệm gì về những số liệu này nhưng cô có thể thấy được vẻ kinh ngạc trên mặt bác sĩ.
Quả nhiên sau khi kết thúc, bác sĩ liên tục tán thưởng thiếu gia không hổ là Alpha cao cấp, tin tức tố đỉnh cao, các chỉ số đều xuất sắc vượt trội.
“Nhưng mà...”
Vừa nghe thấy từ chuyển ngoặt này, Thu Tranh liền vểnh tai lên nghe.
“Thiếu gia, tình trạng rối loạn tin tức tố của ngài hình như nghiêm trọng hơn lần trước một chút, tôi đề nghị vẫn nên can thiệp một chút.”
Hả... đó là cái gì? Thu Tranh lờ mờ cảm thấy hơi quen tai, một lúc sau mới nhớ ra, hình như từng nghe Ôn Diên nhắc đến, ừm... nhắc trên giường.
Đây là bệnh gì vậy, có nghiêm trọng không? Can thiệp thế nào?
Trong lòng Thu Tranh tò mò suy đoán lung tung nhưng để không lộ ra sự thiếu hiểu biết, bên ngoài cô chỉ giữ vẻ mặt không cảm xúc mà lắng nghe.
Không biết có phải ảo giác không, cô cảm thấy khi Ôn Diên nghe thấy câu này, hình như có liếc nhìn về phía mình.
Nhưng rất nhanh hắn đã dùng giọng điệu bình thản lên tiếng: “Không cần.”
Vị bác sĩ kia cau mày, nhìn Thu Tranh rồi lại nhìn Ôn Diên, vẫn tiếp tục khuyên nhủ: “Bệnh viện cũng có thể cung cấp liệu pháp an ủi rất tốt.”
“Tôi đã nói là không cần.”
Lần này đến Thu Tranh cũng không nghe nổi nữa, cô phát hiện tính tuân thủ y lệnh của người này cực kỳ kém, bác sĩ người ta nói thế nào thì làm thế ấy đi chứ.
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng khi mở miệng, cô vẫn cân nhắc từ ngữ, giọng điệu uyển chuyển: “Hay là anh cứ nghe lời bác sĩ đi? Dù sao cũng đến đây rồi.”
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Ôn Diên càng trầm xuống vài phần.
“Ý của em là muốn để người khác làm trị liệu an ủi cho tôi sao?”
Thu Tranh nghe không hiểu nhưng không ngăn được việc cô nhận ra giọng điệu của Ôn Diên ẩn chứa sự nguy hiểm. Cô rất biết thức thời, dứt khoát vứt bỏ rắc rối này: “Đương nhiên không phải rồi, chuyện của anh thì anh tự quyết định là được.”
Cô có chút hối hận, lẽ ra không nên mở miệng xen vào.
Căn phòng kiểm tra này hơi tối, Thu Tranh lờ mờ nhìn thấy trong mắt Ôn Diên dường như thoáng qua tia lạc lõng và tủi thân, nhưng chỉ lướt qua rồi biến mất nhanh đến mức như thể là ảo giác của cô.
“Đi thôi.” Hắn đã dời mắt đi chỗ khác.
Trên đường về, Thu Tranh hiếm khi thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt Ôn Diên. Thấy hắn chuẩn bị mở cửa xe, Thu Tranh thử đề nghị: “Hay là để tôi lái cho.”
Động tác mở cửa xe của Ôn Diên khựng lại, hắn nhìn cô một cái rồi gật đầu.
Không hỏi cô có lái được không, trông có vẻ khá yên tâm về cô.
Ôn Diên ngồi vào ghế phụ.
Thu Tranh ngồi vào ghế lái.
Cô chùi tay vào quần áo hai bên sườn, xác định không có mồ hôi tay mới dám sờ vô lăng, ngắm nghía chân phanh. Xe sang ngồi thì nhiều rồi nhưng lái thì đây mới là lần đầu tiên đấy.
Thấy Ôn Diên đã thắt dây an toàn, cô vững vàng lái xe đi.
Xe mà, lái lên rồi thì cũng như nhau cả thôi... mới lạ đấy.
Lái xe xịn đúng là sướng thật, tinh thần Thu Tranh phấn chấn hẳn lên, chỉ tiếc là trong nội thành không chạy nhanh được. Bên ngoài cô tỏ vẻ bình tĩnh như tay lái già đời nhưng trong mắt lại lấp lánh ánh sáng hưng phấn.
Ôn Diên hơi nghiêng đầu nhìn cô, dễ dàng cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của cô.
Đúng là vô tư lự, hắn nghe thấy lòng mình thở dài một tiếng như thế. Nhưng dù là vô tư lự thì khi niềm vui ấy truyền đến dường như cũng có thể vuốt phẳng những nếp nhăn trong tâm hồn người khác.
Khi đi cùng xe với Thu Tranh, hắn rất ít khi dùng tài xế.
Có lẽ không gian nhỏ hẹp luôn khiến người ta thả lỏng cảnh giác, quên đi việc kháng cự lại sự mê luyến đến từ gen, quên đi một đống những điều cấm kỵ, trong lúc lơ là tin tức tố vốn luôn được hắn kiềm chế rất tốt lại lan tỏa khắp trong xe.
Muốn...
Dường như có một giọng nói đang vang lên, muốn, muốn cô ấy.
