Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 19
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:48
Cô tự cho rằng bản thân rất lợi hại, nhưng cô nào có cửa so sánh với hắn? Người này đã kiềm chế đến mức ngoại trừ lúc động tình ra thì gần như chẳng bao giờ để lọt một chút tin tức tố nào ra ngoài.
Thu Tranh cảm thấy Ôn Diên hôm nay hơi là lạ.
Hắn cứ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa thứ gì đó sền sệt khó tả khiến đôi tay đang thả lỏng trên vô lăng của Thu Tranh cũng vô thức siết c.h.ặ.t lại.
Nhân lúc chờ đèn đỏ, cô cũng quay đầu nhìn sang, cái liếc mắt này khiến ánh nhìn của người đàn ông như bị điện giật mà vội vàng thu lại.
“Xin lỗi.” hắn lên tiếng: “vừa rồi mệt quá nên không kiểm soát được, tin tức tố có làm phiền em không?”
Ồ, hóa ra là do tin tức tố à.
“Cũng không sao.”
Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh, một lúc lâu sau giọng nói của Ôn Diên mới vang lên lần nữa: “Lát nữa cùng đi ăn cơm nhé.”
Nghe như chỉ là thuận miệng hỏi, có lẽ là phép lịch sự thôi, Thu Tranh nghĩ vậy, dù sao bây giờ cũng đã qua giờ cơm rồi.
“Không cần đâu.” cô thẳng thừng từ chối: “tôi hết đói rồi.”
Là thật đấy, vừa nãy cô ăn hơi nhiều, giờ vẫn còn hơi no nên chẳng muốn ăn gì nữa.
Lần này Ôn Diên không nói gì thêm.
Cả đoạn đường im lặng lái xe đến công ty, Thu Tranh trả lại chìa khóa xe, xe của cô đỗ ngay cách đó không xa: “Vậy tôi về trước đây.”
Ôn Diên đáp một tiếng nhưng không hề di chuyển, cứ đứng nguyên tại chỗ nhìn Thu Tranh lên chiếc xe cũ mua lại với giá vài vạn tệ, màu xanh đậm lại còn bám đầy bụi bặm.
Trông nó thật lạc lõng giữa dàn xe sang trọng trong bãi đỗ xe của tập đoàn WK.
Ôn Diên nhớ lại vẻ vui sướng của cô khi lái xe của mình lúc nãy. Thực ra trong biệt thự của hắn có rất nhiều xe sang, thậm chí đa số đều ít khi dùng đến.
Hay là cho cô chọn một chiếc nhỉ?
Không đúng, vẫn nên mua xe mới cho cô thì hơn, không biết cô thích loại xe nào.
Ý nghĩ này vừa nhen nhóm đã bị hắn nhanh ch.óng dập tắt.
Không được... không thể can thiệp quá nhiều vào chuyện của cô. Giữa họ là quan hệ hợp đồng, vậy thì mọi việc cứ làm theo hợp đồng, chỉ có như thế mới không nảy sinh rắc rối khác.
Xe của Thu Tranh chạy ngang qua chỗ hắn.
Có lẽ thấy hắn vẫn chưa đi nên cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt người phụ nữ.
“Tạm biệt nhé.” Cô mỉm cười nói.
Không đợi Ôn Diên phản ứng, dường như cô mặc định rằng hắn sẽ chẳng có phản ứng gì nên chiếc xe không hề dừng lại mà cứ thế chạy đi cho đến khi khuất bóng.
Hồi lâu sau, Ôn Diên mới thì thầm: “Tạm biệt.”
Tạm biệt, phải hơn nửa tháng nữa mới gặp lại.
Trùng hợp thay, Thu Tranh cũng đang nghĩ đến vấn đề tương tự.
Sau lần gặp này, hơn nửa tháng tới cô sẽ được yên tĩnh rồi. Hơn nữa cũng vừa khéo bộ tiểu thuyết đang đăng dài kỳ của cô cũng sắp kết thúc, thật sự có thể lên kế hoạch đi chơi một chuyến.
Có điều... vẫn cần phải chuẩn bị tâm lý đã, đi ra ngoài thực sự cần rất nhiều dũng khí.
Về đến cửa phòng trọ, Thu Tranh đang lục túi tìm chìa khóa mở cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra.
Cô giật mình theo bản năng nhìn sang, người đi ra là một người phụ nữ trung niên, trên tay xách hai túi rác.
Là dì hàng xóm sống ở phòng bên cạnh, tính tình rất hiền lành, lần nào gặp mặt cũng cười nói vui vẻ, lúc Thu Tranh mới đến đây dì ấy cũng giúp đỡ cô không ít.
“Ây da Tiểu Thu, cháu mới đi đâu về đấy à?” Lúc này nhìn thấy Thu Tranh, dì ấy cũng lập tức chào hỏi.
Thu Tranh cũng mỉm cười đáp lại: “Dì La, dì chuẩn bị đi làm ạ?”
“Ừ đúng rồi, à mà lát dì tan làm về có đi qua chợ, cháu có cần dì mua giúp gì không?”
“Dạ không cần đâu ạ, không cần đâu ạ.” Thu Tranh vội vàng từ chối, cô không quen làm phiền người khác như vậy.
Tòa nhà này lúc thiết kế ban đầu có lẽ là để cho thuê nên có cả phòng đơn, căn hộ studio và cả loại căn hộ gia đình mấy phòng ngủ một phòng khách.
Người ở cũng khá tạp nham.
Phòng bên cạnh Thu Tranh là một gia đình, con cái đi học, hai người lớn đi làm thêm và chăm sóc con cái.
“Thế được rồi, à đúng rồi, chàng trai Beta dì kể với cháu lần trước ấy, cháu thật sự không muốn gặp mặt xem sao à?”
Vừa nghe thấy câu này, động tác tìm chìa khóa của cô càng nhanh hơn, dì La cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội thích làm bà mối, cô sợ nhất là nghe thấy chuyện này.
Nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi: “Dạo này cháu đang bận, e là không có thời gian ạ.”
Dì La biết chuyện Thu Tranh viết tiểu thuyết, dù sao lúc cô mới đến ngày nào cũng đi làm thêm, sau này lại ru rú trong nhà suốt ngày, dì La lo lắng nên cô cũng tiết lộ đôi chút.
Đối phương cũng là người đáng tin cậy, không đi rêu rao lung tung mà chỉ cảm thán đúng là người có văn hóa.
“Ôi dào, dì biết cháu bận mà. Nhưng con gái con đứa một mình cũng vất vả, có người chăm sóc vẫn hơn chứ.”
Haizz, kết hôn thật rồi thì ai biết được ai chăm sóc ai chứ.
Thu Tranh nghĩ thầm trong bụng, cuối cùng cũng lôi được chìa khóa ra: “Để lần sau đi dì La.”
Đang định mở cửa vào nhà thì giọng dì La lại vang lên.
“Cháu có nghe thông báo của ban quản lý chưa?”
“Gì cơ ạ?” Thu Tranh dừng động tác lại.
“Hôm nay ban quản lý gửi thông báo trong nhóm rồi đấy, tối nay sẽ cúp nước đến sáng mai mới có lại. Ây da Tiểu Thu à, cháu vẫn nên vào nhóm đi, làm quen với mọi người nhiều hơn chút.”
Thu Tranh không vào nhóm chat của khu nhà, nếu không biết trước chuyện này thì đúng là phiền toái thật.
“Cháu chưa nhận được tin, cảm ơn dì nhắc nhở ạ.”
“Không có gì, vậy dì đi trước đây.”
“Vâng ạ.”
Thu Tranh vào nhà, việc đầu tiên là hứng đầy hai xô nước, bình nước uống cũng hứng đầy, làm xong xuôi cô mới ngồi xuống bắt đầu tìm kiếm xem rốt cuộc rối loạn tin tức tố là cái gì.
Sau khi bỏ qua hàng tá quảng cáo kiểu “bắt đầu từ u.n.g t.h.ư”, dựa trên một số câu trả lời hữu ích, Thu Tranh đã tổng kết lại được.
Tin tức tố cao cấp của Alpha đồng thời cũng có nghĩa là tinh thần lực cao cấp, loại tinh thần lực này không chỉ biểu hiện ở sự áp chế khí trường khiến người khác thần phục mà còn bao gồm cả sự tập trung tinh thần cường độ cao, sử dụng trí não quá độ, v.v.
Tuy nhiên nó cũng có tác dụng phụ nhất định, đó chính là chứng rối loạn tin tức tố này.
