Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 25
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:49
Chiếc xe lướt qua trước mặt người phụ nữ, Ôn Diên không quay đầu nhìn lại, giống như sau này trợ lý đã nói, hắn của lúc ban đầu quả thực rất lạnh lùng.
Hắn không muốn trở thành con rối chỉ bị chi phối bởi tin tức tố và độ tương thích.
Hắn có giới hạn cần phải giữ vững.
Ngay cả bây giờ, hắn vẫn nghĩ như vậy. Nhưng giới hạn... đã lùi đến đâu rồi? Từ khoảnh khắc tìm đến tận cửa nhà cô, dường như đã lùi hết bước này đến bước khác rồi.
Hắn quay đầu, nhìn người phụ nữ im lặng co ro ở phía cửa bên kia từ lúc lên xe đến giờ.
Tóc cô hơi ướt.
Ôn Diên lại nhớ đến người gặm bánh nướng ở trạm xe buýt năm đó, tóc hai bên thái dương cũng ướt đẫm, không biết là mồ hôi hay nước mưa.
Lúc này, một cơn ngột ngạt còn mãnh liệt hơn khi đó đang lên men trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Ngồi qua đây.”
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Thu Tranh quay đầu lại, nhìn thấy Ôn Diên đang cầm một chiếc khăn bông.
Định lau tóc cho cô sao?
Thực ra Thu Tranh chẳng bị dính mưa bao nhiêu, theo bản năng định từ chối: “Không cần đâu, khô rồi mà.”
Thấy Ôn Diên không hề lay chuyển, cô đành nói thêm: “Vậy để tôi tự làm.”
Nhưng lần này, Ôn Diên đã nhoài người tới, cánh tay dài vươn ra, một bàn tay đặt lên eo Thu Tranh.
Thu Tranh chưa kịp phản ứng thì giây tiếp theo đã thấy cả người mình bị nhấc bổng khỏi ghế, cô sợ hãi kêu lên một tiếng, khi bị buộc phải ngồi lên đùi người đàn ông trong tư thế đối mặt, cô theo bản năng ôm lấy hắn.
Ôn Diên liếc nhìn cánh tay cô, vẻ mặt căng thẳng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
“Đừng động đậy.” Hắn nói.
Dù sao Thu Tranh cũng là người viết văn, tư thế xấu hổ thế này cô nào dám động đậy? Chỉ đành cứng đờ người, cố gắng tránh những bộ phận nhạy cảm, mặc cho chiếc khăn phủ lên tóc mình, được người đàn ông nhẹ nhàng lau khô.
Thu Tranh chỉ cần ngước mắt lên một chút là thấy ngay khuôn mặt đẹp trai đến mức vô lý đang ở ngay sát sạt.
Rõ ràng ngày nào cũng thức đêm, sao da dẻ vẫn đẹp thế này được nhỉ?
Ghen tị thật đấy.
Chiếc khăn đã bị vứt sang một bên nhưng bàn tay đang ôm eo cô vẫn chưa buông ra. Thậm chí hắn còn ghé sát hơn, khẽ ngửi vào vùng cổ cô.
Thu Tranh không tự nhiên cựa quậy, cảm nhận được nguy hiểm liền không dám động đậy nữa.
“Em dùng nước hoa à?”
“Hả?” Thu Tranh phản ứng lại, khi nhìn sang dường như thấy trong mắt Ôn Diên thoáng qua vẻ không hài lòng: “Hôm qua dùng...”
Bám mùi lâu thế sao? Giờ vẫn còn mùi à?
Vốn dĩ chẳng có gì to tát nhưng bị hắn đặc biệt nhắc đến như thế làm như cô cố tình chuẩn bị vậy.
“Vẫn còn à? Tôi chẳng ngửi thấy gì nữa rồi.”
Ôn Diên “ừ” một tiếng: “Không giống mùi tin tức tố của em.”
Vừa nghe hắn nhắc đến tin tức tố, mắt Thu Tranh sáng lên, giả vờ lơ đãng hỏi: “Vậy tin tức tố của tôi là mùi gì?”
Cô thực sự tò mò nên mới nhân cơ hội này hỏi nửa đùa nửa thật, nhưng lọt vào tai Ôn Diên lại thành một ý nghĩa khác.
Hỏi hắn về tin tức tố của mình, thực ra là đang ám chỉ ngầm để dụ dỗ hắn đúng không?
Hắn thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm, người phụ nữ này rốt cuộc cũng không phải hoàn toàn vô cảm với hắn, chẳng phải đây cũng đang quyến rũ hắn sao?
Người đàn ông mổ nhẹ lên môi cô: “Trên xe, không làm chuyện khác được.”
Ôn Diên không muốn để người khác nghe thấy hay ngửi thấy gì.
Ngược lại Thu Tranh ngớ người, không phải, cô đang hỏi về tin tức tố mà? Ôn Diên tưởng cô muốn làm gì?
Cô nhìn vào đôi mắt vốn trầm tĩnh của Ôn Diên, lúc này lại cuộn trào sắc đen ngày càng đậm, mang theo d.ụ.c vọng quen thuộc chỉ xuất hiện khi hai người trên giường.
Cuối cùng cô cũng nhớ ra người này đang trong kỳ mẫn cảm, nghe nói có những Alpha, Omega trong kỳ mẫn cảm thậm chí còn không ra khỏi cửa mấy ngày liền, khả năng kiểm soát mạnh mẽ của người này quả thực dễ khiến người ta quên mất điều đó.
Trên môi đã truyền đến xúc cảm ấm áp mềm mại, cẩn thận từng chút một, nhưng sự dịu dàng ấy chẳng kéo dài được đến hai giây, trong nháy mắt đã biến thành cơn bão tố còn mãnh liệt hơn cả cơn mưa ngoài xe.
Thu Tranh chỉ có thể bị động chịu đựng sự đòi hỏi gấp gáp của người đàn ông, dù đầu lưỡi có trốn thế nào cũng bị hắn bắt được, quấn quýt đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.
Cô bất giác lùi lại phía sau, Ôn Diên đang dựa vào lưng ghế liền thẳng người đuổi theo, thậm chí eo cũng nâng lên theo.
Cô sợ hãi vội cúi người xuống, không dám ngóc đầu lên nữa, người đàn ông tuy không di chuyển thân trên nữa nhưng chuyển động ở eo vẫn chưa hoàn toàn dừng lại.
Lên lên xuống xuống, theo từng chuyển động của hắn, Thu Tranh thậm chí có thể nghe rõ tiếng thở dốc ngày càng nặng nề của người đàn ông cũng như tiếng than nhẹ phát ra từ cổ họng hắn như thể vì quá thoải mái.
Đương nhiên còn có phản ứng trực tiếp hơn nữa.
Mặt Thu Tranh đỏ bừng như gấc chín.
Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, làm cái trò này, lát nữa chú tài xế nghĩ thế nào đây? Cô còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa?
Ngoại trừ hôn môi, Ôn Diên quả thực không làm gì khác.
Thế này cũng không tính là làm chuyện ấy trên xe, hắn tự bào chữa cho mình, muốn chứng minh bản thân không tiếp tục phá giới, hơn nữa là Thu Tranh dụ dỗ hắn trước.
Nhưng ánh mắt hắn lại quét qua tấm vách ngăn đã được hạ xuống từ trước khi Thu Tranh lên xe.
Sự rạo rực thầm kín đó, có lẽ đã bắt đầu nhen nhóm từ lúc ấy rồi.
Sắp đến khách sạn, Thu Tranh có thể cảm nhận được cơ thể người đàn ông ngày càng căng cứng, giống như con thú đang rình rập chờ đợi thời cơ, sợ Ôn Diên kéo thẳng mình vào phòng nên cô vội vàng lên tiếng:
“Tôi phải ăn cơm trước đã.”
“Hửm?” Giọng Ôn Diên khàn đặc, ngay cả đôi mắt vốn lạnh nhạt thường ngày giờ cũng bao phủ một tầng sắc thái khác lạ khiến Thu Tranh thoáng chốc ngẩn ngơ.
“Vì buổi tối phải ăn bữa tiệc lớn.” cô không quên trả lời thành thật: “trưa nay tôi chưa ăn gì mấy.”
Đang để dành bụng đây, nếu bị lôi thẳng vào phòng làm như lần trước thì chắc cô c.h.ế.t đói mất.
Lúc cô nói “tối ăn tiệc lớn”, không biết Ôn Diên nghĩ đến cái gì mà dái tai ửng hồng.
Thu Tranh nhìn thấy liền kinh ngạc giải thích: “Bữa tiệc lớn tôi nói là bữa ăn thật sự ấy, không phải anh đâu.”
Ôn Diên cũng nghiêm túc lại: “Tôi có nói gì đâu.”
Nhưng mà, biểu cảm của anh rõ ràng là nghĩ thế còn gì!
Anh là bữa tiệc lớn gì chứ? Thịt thiên nga chắc?
