Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 26
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:49
Xe chạy thẳng vào bãi đỗ xe, vừa dừng lại Thu Tranh đã vội vàng nhảy xuống, nhưng Ôn Diên lại không có ý định di chuyển.
“Em lên nhà hàng trước đi.”
Ôn Diên đã nói vậy nên cô cũng không hỏi nhiều, gật đầu đại một cái rồi rời đi.
Mãi đến khi bóng lưng người phụ nữ khuất hẳn, Ôn Diên mới thu hồi tầm mắt, dựa người trở lại ghế, nhắm mắt cố gắng bình ổn từng đợt sóng rạo rực trong cơ thể.
Cũng may nhờ khả năng tự chủ kinh người của hắn, nếu không Alpha trong kỳ mẫn cảm làm sao chịu nổi sự trêu chọc như vậy.
Trên xe có t.h.u.ố.c ức chế, thực ra bây giờ hắn tiêm một mũi mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng chẳng hiểu sao hắn lại không muốn làm thế.
Đã bao lâu rồi hắn không dùng đến thứ đó nhỉ?
Khi Ôn Diên xuất hiện trở lại thì đã thay một bộ quần áo khác, tóc vẫn còn hơi ẩm, xem ra vừa nãy hắn đã về phòng tắm rửa trước.
Thu Tranh quan sát hắn, ánh mắt vô thức lướt qua chỗ nào đó nhưng không dám dừng lại lâu.
Thật tình, làm một đống chuyện vô dụng mà thông tin hữu ích thì chẳng moi được tí nào. Nếu cô lại hỏi về tin tức tố của mình, không biết Ôn Diên có lại tưởng cô đang quyến rũ hắn không nữa?
Thôi bỏ đi để lần sau vậy.
“Tôi gọi món rồi.” Thu Tranh mở lời, cô còn thử gọi hai món chưa ăn bao giờ.
Ôn Diên “ừ” một tiếng, ngồi xuống đối diện cô.
Hắn vừa ngồi xuống thì nhân viên phục vụ lập tức mang đầy đủ các món ăn lên, Thu Tranh nếm thử món mới trước, chậc, dở tệ! Tiêu rồi, lãng phí mất. Cô đẩy đĩa thức ăn về phía Ôn Diên, nói trái lòng:
“Anh nếm thử xem, ngon lắm đấy.”
Ôn Diên cầm đũa lên, nếm một miếng như ý cô, mùi vị chẳng ra sao nhưng Thu Tranh khen ngon nên hắn vẫn nể mặt “ừ” một tiếng.
Tiếp theo đó, đĩa thức ăn “ngon lắm” kia không hề được Thu Tranh động đến lần nào nữa.
Không hiểu sao Ôn Diên lại nhớ đến mấy đồng nghiệp của mình, thỉnh thoảng tán gẫu trong phòng thí nghiệm cũng hay than phiền:
“Haizz, bà xã nhà tôi ấy à, mỗi lần đi ăn ngoài, cái gì ăn không hết, cái gì không thích ăn đều tống hết cho tôi.”
Tuy là than phiền nhưng lại mang theo sự ngọt ngào mà Ôn Diên không thể hiểu nổi.
Bị coi như thùng rác thì có gì ngọt ngào chứ.
Nhưng bây giờ, đũa của hắn lại từng chút từng chút gắp món mà Thu Tranh không thích kia. Mùi vị vốn chẳng ra sao dường như thực sự có hương vị khác.
Thu Tranh lại thấy khá vui, thầm nghĩ trong bụng xem ra hắn thích món này thật.
Lần sau lại gọi cho hắn!
Cô đang cắm cúi ăn uống ngon lành thì liếc thấy Ôn Diên đẩy một chiếc hộp về phía mình.
Thu Tranh ngẩng đầu nhìn: “Cái gì thế?”
Người đàn ông chỉ nhẹ nhàng nói một câu: “Mở ra xem đi.”
Thu Tranh mở ra, bên trong là một bộ trang sức ngọc lục bảo, đúng vậy, một bộ, bao gồm bông tai, dây chuyền, vòng tay.
Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là... đây chẳng phải bộ trang sức Tuyên Tuyên nhà cô mới làm đại diện sao?
Cô liếc nhìn Ôn Diên, ánh mắt đối phương cũng làm như vô tình rơi trên người cô, Thu Tranh thậm chí cảm thấy dường như hắn đang mong chờ phản ứng gì đó từ cô.
Bây giờ cô có nên nở nụ cười ngạc nhiên vui sướng không nhỉ?
Khóe miệng Thu Tranh vừa nhếch lên thì người đối diện đã lên tiếng: “Thôi bỏ đi, em không cần cười đâu.”
Nói xong, người đàn ông cầm ly rượu vang bên cạnh lên, trông có vẻ hơi bực bội.
Thu Tranh thăm dò hỏi hắn: “Sao tự nhiên lại tặng tôi cái này?”
Ôn Diên nhìn cô: “Không phải em gửi cho tôi sao?”
Thu Tranh cuối cùng cũng phản ứng lại, hắn đang nói đến cái video công bố đại diện của Tuyên Tuyên.
Đương nhiên cô không biết Ôn Diên đã đặc biệt nhờ kỹ thuật viên khôi phục lại tin nhắn, chỉ nghĩ rằng hắn đã nhìn thấy trước khi cô kịp thu hồi.
Cô vội vàng giải thích: “Thực ra cái đó tôi định gửi cho bạn xem, lỡ tay gửi nhầm cho anh nên mới thu hồi đấy.”
Người không trả lời tin nhắn của hắn lại đi trò chuyện với người khác.
Thu Tranh không để ý đến biểu cảm của Ôn Diên, chỉ đưa tay sờ vào chiếc hộp trang sức.
Lớp nhung mịn màng trong hộp sờ rất thích tay. Nghĩ thoáng hơn một chút thì đây cũng coi như là giúp Tuyên Tuyên tăng doanh số bán hàng nhỉ?
Nghĩ vậy, cô vội lấy điện thoại ra chụp ảnh, sau này nếu có đụng độ với antifan thì còn có cái để lòe.
“Có lịch sử mua hàng không?”
Ôn Diên bị hỏi đến ngẩn người.
“Hoặc hóa đơn cũng được.”
“Có.”
“Cho tôi được không?”
Thu Tranh thỏa mãn rồi, lúc này mới đóng hộp trang sức lại đẩy về phía hắn.
“Quà thì thôi, tôi cũng không thích đeo mấy thứ này.”
Nể tình doanh số bán hàng, giọng điệu Thu Tranh cực kỳ tốt:
“Hơn nữa, cái tôi thích không phải trang sức mà là người.”
Người?
Ôn Diên không để ý lắm, chỉ lờ mờ nhớ trong video hình như là một người phụ nữ.
“Vậy em muốn gặp mặt không?”
“Hả?”
“Người đó.” Ôn Diên không nhớ rõ tên: “nếu em rất thích thì tôi có thể sắp xếp cho em gặp mặt.”
“Cái đó thì không cần đâu.” Thu Tranh vội vàng từ chối, cô dù có đu idol thì cũng không cuồng nhiệt đến thế. Với cái tính hướng nội của cô thì gặp người ta làm gì? Mắt to trừng mắt nhỏ à?
Ôn Diên không nói gì nữa cũng không chạm vào chiếc hộp, hắn tiếp tục nhấp rượu, dù vẻ mặt không đổi nhưng Thu Tranh cũng lờ mờ cảm nhận được sự bực bội toát ra từ người hắn.
Một lát sau, hắn đặt ly rượu xuống.
“Thu Tranh.”
Thu Tranh ngẩng đầu.
“Theo tài liệu hiện có, gần như không có ai có thể chống lại ảnh hưởng của độ tương thích một trăm phần trăm.”
Thu Tranh không hiểu hắn muốn nói gì.
Ôn Diên nhìn cô một cái: “Ý tôi là thỏa thuận của chúng ta là đôi bên cùng có lợi. Có lẽ trước đây tôi quá nghiêm khắc, nhưng sau này, nếu em có nhu cầu, không cần phải vất vả kiềm chế, tôi sẽ phối hợp.”
Kiềm chế? Thu Tranh cố gắng nhớ lại, cô chỉ phải kiềm chế mỗi khi muốn mắng hắn là đồ làm màu thôi chứ nhỉ?
Ôn Diên dường như còn muốn nói gì đó nhưng điện thoại đột ngột đổ chuông, người đàn ông vì bị cắt ngang nên trên mặt hiện lên vài phần không vui, lấy điện thoại ra không thèm nhìn đã định tắt máy.
Tắt rồi, đối phương lại gọi tới.
Thu Tranh ở bên cạnh khuyên: “Chắc là có việc gì đó đấy? Hay anh cứ nghe máy đi?”
Ôn Diên nhìn cô một cái, cuối cùng cũng đứng dậy: “Tôi đi nghe điện thoại đã.”
Hắn cầm điện thoại nhưng không nghe máy ngay.
Ôn Diên cần tiêu hóa cảm xúc đang dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c lúc này.
