Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 36
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:50
Người luôn dịu dàng hay cười, giọng nói cũng thật nhẹ nhàng. Ánh mắt Thu Tranh lướt từ chiếc xe đẩy trống không của anh ta, sang bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm xe đẩy của người đàn ông, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt anh ta.
Nói thật lòng, cô không nghĩ ra lý do Phương Lâm xuất hiện ở đây. Nếu là ở một dịp khác thì cô cũng không thấy lạ lùng đến thế.
Nhưng có ai lại chạy đến nơi xa xôi thế này để... đi siêu thị không?
Tuy cùng một thành phố nhưng khoảng cách giữa hai người không hề gần. Hơn nữa đây cũng chỉ là một siêu thị nhỏ gần nhà cô.
Chắc không phải vì cô đâu nhỉ?
Nhưng Thu Tranh nghĩ lại thì thấy không khả thi lắm, anh ta cũng chẳng có lý do gì để làm vậy.
Tình cờ gặp? Vậy chắc là tình cờ rồi.
Hôm nay ra đường đúng là nên xem ngày, sao con người ta lại xui xẻo đến mức này cơ chứ.
Nhưng cuối cùng, cô cũng chỉ gật đầu: “Ừ đã lâu không gặp.”
Giọng điệu bình thản, lạnh lùng.
Cô không trốn tránh mà nhìn thẳng người trước mặt, khuôn mặt ấy vẫn đẹp trai và thân thiện như trong ký ức. Hình tượng người anh trai nhà bên mà cô viết mòn cả b.út trong tiểu thuyết, trong nháy mắt đã có hình dung cụ thể.
Chỉ là lúc này, dù anh ta đang cười nhưng đôi mắt ấy đã mất đi sự ấm áp thuần khiết đơn thuần của ngày xưa.
“Thu Tranh, một năm nay em đi đâu vậy? Cứ thế biến mất không một lời từ biệt, thân phận của em... lại đặc biệt.”
Phương Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm xe đẩy, trong giọng nói chứa ý cười mang theo sự quan tâm.
“Anh vẫn luôn rất lo cho em, chỉ sợ em ở bên ngoài chịu thiệt thòi.”
“Không có đâu, em sống rất tốt.” Thu Tranh nói một cách chân thành tha thiết.
Người đàn ông đối diện nhìn chằm chằm vào cô.
Thực tế từ nãy đến giờ, ánh mắt anh ta chưa từng rời khỏi cô, thậm chí có vẻ như không dám chớp mắt, tham lam ngắm nhìn.
Chỉ là lần này, có thêm vài phần đ.á.n.h giá.
Thu Tranh cứ đứng đó, thoải mái để anh ta nhìn. Cô ra ngoài vội nên chỉ khoác một chiếc áo măng tô màu nâu, áo len rộng màu trắng, quần jeans, chân đi đôi giày thể thao trắng trông không hợp lắm, buộc tóc đuôi ngựa cao gọn gàng.
Thu Tranh xinh đẹp, dù cô có phối đồ thế nào cũng toát lên vẻ thời trang.
Hơn nữa bộ đồ này cũng chẳng phải hàng rẻ tiền vỉa hè, Thu Tranh bây giờ không tính là nghèo, cô có ý thức lo xa muốn tiết kiệm tiền nhưng không có nghĩa là cô ngược đãi bản thân từ trước đến nay cái gì cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cái gì cần tiêu thì tiêu, xe cộ thì đi được là được, nhưng áo khoác loại mặc được mấy năm thì mua đắt chút cũng chẳng sao.
Huống chi, trạng thái tinh thần của một người không lừa được ai.
Trông cô không giống như đã chịu khổ, ngược lại so với trong ký ức của Phương Lâm, cô càng thêm phần thản nhiên ung dung.
Sao có thể không thản nhiên ung dung được chứ?
Trong tay có tiền, làm công việc mình thích, vấn đề hộ tịch cũng không cần lo lắng nữa.
Nói thật lòng, so với trạng thái cuộc sống này, chút không vui vẻ nhỏ nhặt mà Ôn Diên thỉnh thoảng mang lại cho cô chẳng đáng nhắc tới.
Phương Lâm cứ nhìn cô như vậy một lúc lâu, cuối cùng mới mở miệng: “Vậy thì tốt...” Anh ta ngập ngừng: “Thực ra anh vẫn luôn tìm em...”
Thu Tranh cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra là áy náy. Với con người anh ta thì cảm thấy áy náy cũng chẳng có gì lạ.
Cô gật đầu: “Vậy bây giờ anh thấy rồi đấy, em rất tốt. Em còn có việc, đi trước đây.”
Cô bỏ chai tương ớt vào chiếc xe đẩy đã chất đầy không ít đồ, vì Phương Lâm chắn đường phía trước nên cô kéo xe đẩy định đi ra từ đầu bên kia.
Nơi khóe mắt, cô thoáng thấy Phương Lâm trong khoảnh khắc đó đã vươn tay ra, nhưng may thay dường như nhớ ra điều gì đó, anh ta lại từ từ thu tay về.
Thu Tranh không nghe thấy tiếng bước chân anh ta đuổi theo, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô chẳng còn tâm trạng đâu mà đi dạo nữa, nhanh ch.óng ra quầy thanh toán, nếu không phải vì lấy quá nhiều đồ rồi, vứt lại đây thì thất đức quá, cô thực sự chẳng muốn mua gì nữa.
Lúc thanh toán quả nhiên đầy hai túi to, Thu Tranh vừa định lấy điện thoại ra thì một bàn tay từ bên cạnh chìa ra, tít một tiếng, hóa đơn đã được thanh toán.
Bàn tay đó thuận đà xách giúp một túi đồ, túi còn lại đã nằm trong tay Thu Tranh, Phương Lâm vẫn giữ chừng mực, không trực tiếp giật lấy mà chỉ cười hỏi cô: “Xe em đỗ ở đâu? Anh đưa em ra xe.”
Thu Tranh chỉ im lặng một lát rồi xách đồ đi về phía trước.
Nói ra thì cảnh tượng này cũng chẳng có gì mới mẻ, trong hai năm quen biết Phương Lâm, anh ta không ít lần tranh trả tiền, xách đồ, đưa Thu Tranh về nhà.
Không biết có phải vì nhớ đến những chuyện này hay không, khi anh ta gọi tên cô lần nữa, Thu Tranh theo bản năng đáp lại.
Thân hình người đàn ông cứng đờ, ngay sau đó nụ cười trở nên chân thành hơn nhiều so với ban nãy cũng không còn im lặng nữa: “Số điện thoại trước đây em không dùng nữa đúng không?”
Trước đây Thu Tranh không có hộ tịch, sim điện thoại cũng là dùng danh nghĩa của anh ta để đăng ký, rời đi rồi đương nhiên không dùng nữa. Bây giờ cô đã có thân phận của mình, số điện thoại của mình.
Những lời này cô không nói ra, chỉ “ừ” một tiếng.
“Vậy phương thức liên lạc mới của em...”
Phương Lâm còn định nói gì đó thì Thu Tranh đột ngột dừng lại.
Cô đưa túi đồ còn lại trong tay cho anh ta: “Anh cầm giúp em một chút.”
Phương Lâm nhìn cô một cái như muốn xem cô định làm gì. Nhưng động tác trên tay không hề dừng lại, đưa thẳng tay ra đón lấy.
Tay còn chưa chạm vào, Thu Tranh đã buông tay.
Túi đồ rơi “bịch” xuống đất, trái cây bên trên lăn ra khỏi miệng túi, Phương Lâm chỉ hơi ngẩn người rồi lập tức ngồi xuống nhặt.
“Mấy cái này bị dập rồi, lát nữa anh mua lại cho em...”
Lời anh ta còn chưa nói hết như chợt nghĩ ra điều gì, ngẩng đầu nhìn lên thì quả nhiên Thu Tranh đã lên một chiếc taxi bên đường.
Anh ta không cử động.
Đáng lẽ anh ta phải đuổi theo, một năm qua anh ta đã ngày qua ngày chờ đợi, tìm kiếm thế nào đã tốn bao nhiêu công sức mới tìm được đến đây, khoảnh khắc nhìn thấy cô, tâm trạng vui sướng đến phát điên ra sao.
Tất cả mọi thứ.
Có lẽ chỉ mình anh ta biết.
Nhưng anh ta không cử động, cứ giữ nguyên tư thế ngồi xổm ở đó, nhìn chiếc taxi chở Thu Tranh nghênh ngang rời đi. Hồi lâu sau, anh ta mới cúi đầu.
