Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 37

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:51

Tay vẫn còn hơi run, sự bình tĩnh cố giữ nãy giờ dường như sắp sụp đổ vào lúc này, anh ta chỉ có thể chôn c.h.ặ.t mọi cảm xúc, dùng đôi tay run rẩy nhặt từng quả, từng quả trái cây lên.

Đừng vội, đừng vội.

Đừng làm cô ấy sợ chạy mất nữa.

Họ... nhất định sẽ gặp lại nhau.

Thu Tranh vừa lên xe đã giục tài xế lái đi ngay. Nhưng cô nhìn qua kính chiếu hậu một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng Phương Lâm đâu.

Biết đâu thực sự là tình cờ gặp sau đó anh ta vì áy náy hay gì đó mà tiễn cô một đoạn cũng chẳng có ý gì khác. Dù sao anh ta trả tiền, đồ cũng đưa cho anh ta rồi, cô không chiếm hời của anh ta.

Lại còn tốn thời gian, công sức và tâm trạng của mình nữa chứ.

Mặc kệ anh ta có ý gì khác hay không, Thu Tranh chỉ có một suy nghĩ.

Không bao giờ gặp lại nữa là tốt nhất.

Không biết có phải vì gặp lại Phương Lâm hay không mà tối đó, Thu Tranh hiếm hoi nằm mơ, giấc mơ kỳ quái biến ảo không ngừng nhưng đều là cùng một khuôn mặt, cùng một giọng nói.

“Mang đồ ăn cho nhà văn của chúng ta này, viết say sưa thế? Có phải quên cả ăn cơm rồi không?”

“Em cứ viết đi, cơm để anh nấu là được.”

“Con mèo con đáng yêu quá, em muốn nuôi không?”

“Không nuôi được động vật à? Không sao, anh nuôi, em cứ việc chơi đùa với nó.”

Quá khứ như đèn kéo quân lần lượt lướt qua trong giấc mơ, khi Thu Tranh tỉnh dậy, cô mở mắt trân trân trong căn phòng tối om một lúc lâu mới hoàn hồn.

Đúng là xui xẻo! Ban ngày gặp ma thì thôi đi, sao ban đêm cũng gặp ma thế này. Thu Tranh bật đèn phòng lên.

Dù rất không muốn nhưng cô vẫn nhớ lại khoảng thời gian đầu mới đến thế giới này. Cô không phải chưa từng nghĩ đến việc cầu cứu cơ quan chức năng, nhưng ở thế giới này, nghèo không đáng sợ, dị loại cũng không đáng sợ.

Vừa nghèo vừa là dị loại mới thực sự nguy hiểm.

Dù có biến mất cũng chẳng ai quan tâm.

Cô chỉ có thể liều mạng hòa nhập vào thế giới này.

Lúc đó Thu Tranh sống trong tầng hầm tồi tàn nhất, ngày ngày liều mạng tìm việc làm thời vụ để kiếm sống.

Quen biết Phương Lâm cũng là vì công việc, Phương Lâm là ông chủ một cửa hàng tiện lợi nhỏ, ban đầu là do cửa hàng mới khai trương có chương trình khuyến mãi, Thu Tranh đến ứng tuyển phát tờ rơi.

Loại công việc này là việc tạm thời, không cần giấy tờ gì cả, làm xong trả tiền luôn trong ngày.

Thu Tranh làm ở đó năm ngày, thực ra sự giao tiếp giữa hai người trong năm ngày đó ít ỏi đến đáng thương, nhưng vào ngày kết thúc công việc phát tờ rơi, Phương Lâm đột nhiên cười hỏi cô:

“Chỗ tôi còn thiếu một thu ngân, em có muốn đến thử không?”

Lúc đó một công việc lâu dài ổn định đối với Thu Tranh mà nói, có thể gọi là ước mơ tha thiết cũng không ngoa. Nhưng cô không dám nhận lời, tuy nhiên chưa đợi cô nói gì, Phương Lâm đã nói tiếp.

“Em yên tâm, không khác gì bây giờ đâu, vẫn trả lương theo ngày.”

Thu Tranh ngẩn người, làm gì có thu ngân nào trả lương theo ngày?

Nhưng nhìn nụ cười của cửa hàng trưởng, cô lờ mờ hiểu ra, đối phương đã nhìn ra khó khăn của cô nhưng không nói thẳng.

Cô không cưỡng lại được sự cám dỗ này, dù trong lòng vẫn còn cảnh giác nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà đồng ý. Cứ như vậy, cô có được công việc chính thức đầu tiên ở thế giới này.

Khi đó Phương Lâm đối xử với cô thực sự rất tốt, dùng danh nghĩa của mình làm thẻ, thuê nhà cho Thu Tranh, thỉnh thoảng phát phúc lợi nhân viên, tiền lương nói trả theo ngày là trả theo ngày, chưa từng thiếu một ngày nào.

Anh ta làm những việc đó cũng không phải vì tạp niệm gì mà thực sự xuất phát từ sự đồng cảm và lương thiện.

Anh ta thực ra... vốn là một người rất tốt.

Đó cũng là lòng tốt đầu tiên Thu Tranh nhận được ở thế giới này.

Sau này... những chuyện không vui sau này đã xảy ra thế nào nhỉ? Đúng rồi, độ tương thích. Kể từ khi người tương thích có độ tương thích cao với anh ta xuất hiện thì mọi thứ đều thay đổi.

Thu Tranh không nghĩ tiếp nữa, dù sao hai người họ độ tương thích cao như vậy đã một năm rồi, biết đâu đã kết hôn từ lâu rồi ấy chứ.

Cô lại lấy điện thoại ra xem, thấy tin nhắn chưa đọc từ Ôn Diên.

“Lần trước nói chuyện đi bệnh viện, khi nào em rảnh?”

Tin nhắn trước đó của hắn vẫn là tin nhắn hỏi cô “về đến nhà chưa” từ mấy ngày trước, lúc đó cô không trả lời.

Lần này Thu Tranh cũng không muốn trả lời, không có tâm trạng.

Tuy nhiên cô còn chưa thoát ra thì đối phương lại gửi thêm một tin nhắn mới.

“Ngày mai được không?”

Vẫn là của Ôn Diên.

Thu Tranh ngơ ngác, Ôn Diên chưa từng nhắn tin cho cô thường xuyên thế này bao giờ nhỉ?

Bây giờ cô chẳng có tâm trạng gì, thậm chí chỉ mong hợp đồng sớm kết thúc, cô muốn hoàn toàn rời khỏi thành phố này.

Đúng vậy, hợp đồng giữa Thu Tranh và Ôn Diên nói là đợi đến khi tìm được cách xóa bỏ ảnh hưởng của độ tương thích, nhưng Ôn Diên cũng không đến nỗi tệ, biết giới hạn này quá mơ hồ nên còn đưa ra một thời hạn khác.

Năm năm.

Mà trong khoảng thời gian đó Ôn Diên có quyền chấm dứt bất cứ lúc nào, dù sao hắn cũng được coi là bên A, hắn nói sao thì là vậy, Thu Tranh đều không có ý kiến.

Thu Tranh úp điện thoại xuống, vẫn không trả lời.

Kể từ khi chia tay, đây là lần đầu tiên Ôn Diên nếm trải cảm giác như bị nướng trên lửa.

Mấy ngày nay hắn sống thực sự không tốt lắm, hôm đó hắn nhắn tin hỏi Thu Tranh đã về nhà an toàn chưa, Thu Tranh mãi vẫn không trả lời.

Chuyện này trước đây không phải chưa từng xảy ra. Nhưng không biết tại sao lần này lại khó chịu đến vậy.

Hắn không thể xác định Thu Tranh vẫn không thích trả lời tin nhắn như trước hay là đang giận hắn. Lúc chia tay hôm đó, lẽ ra hắn nên xin lỗi chân thành hơn một chút.

Không nên chia tay trong tình huống đó.

Nếu lúc đó không vì sĩ diện hão, dỗ dành cô ấy một chút thì bây giờ hắn cũng không đến nỗi đứng ngồi không yên thế này.

Rõ ràng hôm trước họ còn quấn quýt trên một chiếc giường, sao vừa xuống giường đã lạnh lùng như vậy?

Rõ ràng trước đó còn trả lời hắn hai tin, giờ ngủ với nhau xong thì một tin cũng không có.

Hắn thậm chí bắt đầu nghĩ đến cái bảng khảo sát của Thu Tranh, dù có tự tin vào bản thân đến mấy cũng bắt đầu suy nghĩ, có phải mình... thực sự không làm cô ấy thoải mái không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 37: Chương 37 | MonkeyD