[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 293
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:57
Nếu không có tinh thần lực duy trì liên tục, không gian sẽ sụp đổ, đồ đạc bên trong sẽ trào hết ra ngoài.
Khương lão thái thái tiếc nuối: “Thế thì uổng quá.”
Khương Thụ hào hứng cầm lấy thiết bị không gian nghịch thử, nghe vậy liền nói: “Bà nội ơi, chẳng uổng tí nào, có cái này, sau này chúng ta có thể mang được nhiều đồ tốt hơn về nhà.”
Ngô Tú: “Đúng đấy, giá mà hôm qua có cái này thì đã hái được thêm bao nhiêu nho rồi.”
Tinh thần lực của Khương Thụ kém hơn Khương Chi, mỗi lần chỉ thu phóng được khoảng 50kg, làm bốn năm lần là mệt phờ người.
Hắn không khỏi cằn nhằn: “Sao đồ ông lão Lận làm khác đồ của chú La thế nhỉ? Thiết bị của chú La tốn ít tinh thần lực hơn nhiều.”
Khương Chi nói thật: “Thiết bị của chú La thể tích nhỏ hơn, sức chứa cũng kém hơn nhiều mà.”
Diệp Thanh Vân quan tâm đến vấn đề khác: “A Chi, làm cái này hết bao nhiêu điểm?”
Khương Chi do dự một chút rồi nói thật: “Ông Lận chỉ lấy giá gốc, 8 vạn điểm ạ.”
Mọi người nghe xong đều thấy không đắt. Đặc biệt là Khương Hải, người biết chút ít về thiết bị không gian. “Đúng là không đắt, bác từng nghe nói để chế tạo một cái thiết bị không gian của căn cứ phải tốn mấy chục vạn điểm.”
Khương Hải nhìn thiết bị không gian, nói: “Ông cụ Lận chắc hẳn cũng là dị năng giả, nếu không cũng chẳng làm được thứ này.”
So sánh như vậy, Khương Chi càng cảm thấy mình đã vớ được món hời lớn.
Khương lão thái thái lập tức nói: “Ông lão Lận tốt thật đấy, lần trước mẹ còn chê ông ấy miệng độc, xem ra tâm địa cũng khá lắm.”
Khương lão gia t.ử nói: “Lão già đó chẳng mê gì khác, chỉ mê ăn ngon. Sau này Thanh Vân nấu món gì ngon thì làm dư ra một phần cho ông ấy.”
Người nhà họ Khương không phải kiểu nhận ân huệ của người khác mà không báo đáp, nên luôn nghĩ cách trả lễ.
Diệp Thanh Vân cũng dặn: “A Chi, Đại Thụ, mẹ thấy ông cụ Lận ngày thường lủi thủi một mình, hai đứa rảnh rỗi thì qua chơi với ông ấy nhiều vào.”
Hai anh em vâng dạ.
Ăn sáng xong, Khương Quá Độ dẫn mấy đứa con trai tìm đến. Tuy trước kia quan hệ tốt, nhưng tình hình hiện tại khiến Khương lão gia t.ử không dám mời khách vào nhà.
Khương lão gia t.ử: “Quá Độ, ông đến đây là ——?”
Khương Quá Độ vẻ mặt đầy ngại ngùng. “Anh cả à, thông báo hôm qua anh nghe rồi chứ?”
Khương lão gia t.ử khựng lại, rồi cười: “Ông định lấy lại cung bật bông à?”
Khương Quá Độ vội xua tay: “Không không không, đã nói cho thuê 10 ngày, giờ chưa đến hạn mà.”
Khương lão gia t.ử: “Thế ông đến đây làm gì?”
Khương Quá Độ nói rõ mục đích: “Anh cả, là thế này, anh cũng biết nghề cũ của tôi rồi. Căn cứ đã thông báo thế này thì chuyện mùa đông đến là chắc chắn rồi. Tôi định nhân cơ hội này, rủ mấy người trong thôn kiếm chút vật tư qua mùa đông.”
Khương lão gia t.ử hiểu ý: “Ông định mở xưởng như ngày xưa à?”
Khương Quá Độ gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, chúng tôi định nhận làm chăn bông. Thằng Hà nhà anh biết làm mộc phải không? Chúng tôi muốn……”
Câu sau Khương Quá Độ nói rất ngượng, chỉ sợ bị từ chối.
Sau Đại Tai Biến, phần lớn người thôn Khương gia chuyển đến căn cứ An Thành. Tùy theo điều kiện kinh tế, có nhà ở khu tự xây, có nhà vẫn ở khu nhà trọ giá rẻ. Đừng nói giúp đỡ nhau, những nhà khá giả sợ bị ăn vạ nên đa phần đã cắt đứt liên lạc. Nếu không phải Khương lão gia t.ử tìm đến thuê cung bật bông, Khương Quá Độ cũng chẳng dám mặt dày tìm tới.
Khương lão gia t.ử cười: “Tưởng chuyện gì, chuyện nhỏ ấy mà. Tôi gọi thằng Hà ra, ông cần gì cứ bảo nó.”
Nói rồi ông định quay vào nhà.
Khương Quá Độ vội gọi giật lại: “Khoan đã anh cả!”
Khương lão gia t.ử nghi hoặc quay đầu lại. Chỉ thấy ông bạn già mặt đỏ bừng trên nền da đen sạm, đôi tay nứt nẻ xoa vào nhau bất an.
“Là thế này, chúng tôi không có gỗ làm cung bật bông…… Tôi, chúng tôi nghe nói thằng Hà nhà anh cũng làm thợ mộc, nên muốn mượn ít gỗ……” Khương Quá Độ sợ đối phương không đồng ý, vội giải thích: “Anh yên tâm, kiếm được điểm tôi sẽ trả tiền gỗ cho anh, giá cả phải chăng.”
Con trai cả của Khương Quá Độ cũng nói thêm: “Bác ơi, nếu bác sợ chúng cháu không trả nổi, chúng cháu có thể viết giấy nợ. Đương nhiên, nếu bác muốn lấy lương thực cũng được, đến lúc đó chúng cháu sẽ trả theo giá thị trường ạ!”
