[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 4
Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:03
Ngay cả bây giờ, dù đã dày dạn kinh nghiệm, họ cũng phải trải qua muôn vàn trắc trở mới đến được nơi này.
Diệp Thanh Vân nghe vậy cũng không còn xoắn xuýt: "Cũng đúng."
Hai vợ chồng đang định chôn con thỏ thì Khương Chi nhìn hai cái răng trắng bóng của nó, bỗng nhiên linh quang chợt lóe, đưa đồng hồ lại gần hai cái răng thỏ.
"—— Tích, độc tố thấp, có thể dùng ăn."
Âm thanh điện t.ử vang lên rõ ràng. Bốn người lặng đi một giây, sau đó hai mặt nhìn nhau.
Khương Thụ trợn to mắt: "Cái gì cơ!? Răng này ăn được á!?"
Khương Chi cười hì hì. Ăn thì chắc chắn là không ăn được, nhưng dù sao cũng là đồ vật có độc tố thấp, biết đâu có tác dụng, thu lại cũng chẳng sai.
Cô cúi người nhổ hai cái răng to bằng bàn tay ra, dùng nước trong bi đông rửa sạch sẽ rồi cất vào túi nhỏ bên hông.
Khương Thụ sán lại gần muốn xem: "Chi, cái này không ăn được, em thu làm gì?"
Khương Chi: "Khó lắm mới gặp được đồ độc tố thấp, giữ làm kỷ niệm."
Khương Thụ: "Vậy cho anh một cái đi."
"Không, đây là em phát hiện ra mà."
Khương Thụ dậm chân: "Được lắm cái con Khương Chi này! Đừng tưởng có cái đồng hồ là ngon, chờ đến căn cứ anh cũng kiếm một cái. Đến lúc đó anh gặp đồ độc tố thấp, em đừng có cầu xin anh cho nhé!!"
Khương Chi lè lưỡi trêu anh: "Còn lâu mới thèm cầu xin anh."
Thấy hai anh em lại ầm ĩ, Khương Sơn lắc đầu, sau khi lấp đất xong xuôi liền lên tiếng: "Đừng nghịch nữa, mau đi thôi, nếu không trời tối thật đấy."
Khương Thụ nghe vậy không nhịn được rên rỉ một tiếng. Lúc này Diệp Thanh Vân bỗng nhiên mở miệng: "Chi, nếu răng thỏ là độc tố thấp, liệu nội tạng bên trong có khi nào cũng là độc tố thấp không?"
Khương Chi chớp chớp mắt, liếc nhìn Khương Thụ một cái, sau đó lập tức dùng tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bít tai m.ổ b.ụ.n.g con thỏ.
Dưới lớp thịt thỏ m.á.u me đầm đìa là một quả tim đỏ tươi. Khương Chi đưa đồng hồ lại gần —— "Tích, độc tố thấp, có thể dùng ăn."
Tim Khương Thụ đập thình thịch: "Cư nhiên cũng là độc tố thấp!!!"
Quả tim này ít nhất cũng phải nặng một cân, có thể ăn một bữa ra trò. Hắn theo bản năng nuốt nước miếng, ngay sau đó thành thạo moi hết lục phủ ngũ tạng của con thỏ ra, giục giã: "Chi, mau mau mau, đo tiếp đi!"
Khương Chi đo tiếp hai quả thận. "Tích, độc tố trung bình, kiến nghị dùng ăn vừa phải."
Âm thanh điện t.ử vừa dứt, mắt cả nhà đều sáng rực lên. —— Hai quả thận cũng ăn được!
Khương Thụ ước lượng một chút, hai quả thận cộng lại cũng phải nặng ba cân. Đây đều là thịt cả đấy! Tuy là độc tố trung bình, nhưng trước mắt mà nói, động thực vật độc tố thấp là thứ "khả ngộ bất khả cầu". Muốn lấp đầy bụng vẫn phải dựa vào thực phẩm độc tố trung bình. Tuy đài phát thanh nói ăn thực phẩm độc tố trung bình lâu dài có thể gây giảm thọ, nhưng thời đại này, sống được đã là tốt rồi, đoản mệnh một chút thì tính là gì?
Diệp Thanh Vân lấy từ ba lô ra một cái túi giữ nhiệt, cẩn thận bỏ tim và thận đã kiểm tra vào. Bên trong túi giữ nhiệt có lớp giấy bạc, không chỉ giữ nhiệt mà nếu bịt kín còn có thể cách ly phần lớn mùi vị.
Nếu không phải thời gian không cho phép, Khương Thụ hận không thể nướng ăn ngay tại chỗ. "Mẹ, tối nay đến căn cứ chúng ta ăn một bữa 'khai trai' đi, coi như mừng tân gia."
Diệp Thanh Vân vốn đang vui vẻ, nghe con trai nói liền mắng: "Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn! Cái thứ này hiếm thế nào mày không biết à? Xe chúng ta đã mất rồi, trên người chẳng còn bao nhiêu đồ đáng giá, nói không chừng còn không đủ điểm thuê nhà ở căn cứ. Mày muốn tối nay ngủ ở cổng căn cứ à?"
Khương Thụ có chút ủy khuất: "Có tí thịt này thì bán được bao nhiêu chứ..."
"Dù sao mày đừng có thương nhớ đống thịt này, tao có chỗ dùng."
Khương Thụ nghe vậy, mặt mũi lập tức như đưa đám, hoàn toàn mất hứng thú thử nghiệm tiếp, dù sao đo xong hắn cũng có được ăn đâu.
Diệp Thanh Vân mặc kệ con trai, bảo Khương Chi: "Chi, con đo một lượt cho xong đi, nhanh tay lên."
Khương Chi cũng không lề mề, vớt ruột gan lên tiếp tục kiểm tra. Chỉ tiếc vận may của họ dường như đã dùng hết, những bộ phận tiếp theo đo ra hầu như đều là độc tố cao.
Khương Chi có chút mất mát, nhớ lại những con thú biến dị đã g.i.ế.c trước kia, ảo não nói: "Nếu chúng ta nhặt được cái máy kiểm tra này sớm hơn thì tốt rồi, biết đâu đã sớm được ăn thịt."
