[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 5

Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:03

Khương Sơn cười nói: "Thôi được rồi, về sau kiểu gì cũng được ăn, không thiếu lần này." "Giờ không còn sớm nữa, mau thu dọn rồi đi thôi."

Khương Chi lưu luyến thu dọn xác thỏ. Cả nhà bốn người lại bắt đầu lên đường.

Không còn cỏ dại cản trở, tốc độ của nhóm Khương Chi rất nhanh. Họ liên tục tăng tốc, cuối cùng đến trước cổng thành khi bóng tối hoàn toàn bao trùm.

Nhìn gần bức tường ngoài của căn cứ càng khiến người ta cảm thấy chấn động. Trên đỉnh tường thành có tháp canh, lờ mờ thấy bóng dáng binh lính tuần tra. Toàn bộ căn cứ nổi bật trên nền dãy núi phía xa, trông uy nghiêm và trang trọng.

Trên tường thành, cứ cách 10 mét lại gắn một ngọn đèn chiếu sáng cực mạnh rộng hơn 1 mét, chiếu sáng rực rỡ khu vực 2km quanh căn cứ. Cánh cổng căn cứ cao tới 8 mét, rộng 10 mét, được đúc từ thép dày, nhìn qua là biết vô cùng kiên cố. Bề mặt còn đầy những đinh tán chắc chắn và hoa văn phòng hộ. Ngay phía trên cổng chính có lắp đèn pha, ánh sáng mãnh liệt phá tan màn đêm vô cùng bắt mắt. Hai bên cổng còn thiết lập hệ thống nhận diện điện t.ử tiên tiến và camera theo dõi. Trước cánh cổng to lớn thậm chí còn có hơn mười quân nhân cầm s.ú.n.g trấn thủ.

Trong lòng mấy người có chút rạo rực. —— Sống trong căn cứ như thế này, ít nhất không cần phải giống như trước kia, ngày nào cũng phải phân công người gác đêm, cũng không cần lo lắng vấn đề an toàn nữa.

Quan trọng nhất là, trong căn cứ có điện a!! Bọn họ rốt cuộc không cần sống cảnh người nguyên thủy nữa rồi!

Khương Thụ cảm động đến mức sắp rớt nước mắt: "Ôi mẹ ơi, biết sớm căn cứ An Thành hoành tráng thế này, lúc đó chúng ta không nên do dự lâu như vậy. Nơi này trông an toàn biết bao!"

Diệp Thanh Vân hận không thể túm lấy thằng con ngốc mà tẩn cho một trận: "Có mỗi mày là nói nhiều!" Không thấy người xung quanh đều nhìn bọn họ như nhìn khỉ sao?

Khương Chi cũng trừng mắt với anh: "Anh, tốt nhất anh ngậm miệng lại đi!"

Khương Thụ cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh, tức khắc chột dạ sờ mũi.

Cả nhà bốn người xếp hàng phía sau những cư dân từ vùng hoang dã trở về căn cứ. Khương Chi quan sát một lát, phát hiện những người này sống cũng chưa chắc đã tốt hơn bọn họ. Phần lớn quần áo rách nát, thậm chí còn vá chằng vá đúp.

Khương Thụ thò đầu ra nhìn ngó một hồi, thì thầm với nhóm Khương Chi: "Con thấy cuộc sống ở căn cứ hình như cũng không tốt như tưởng tượng, bọn họ cũng chẳng khác gì chúng ta, đều da bọc xương cả."

Điều duy nhất làm họ thở phào là tuy những cư dân căn cứ này trông gầy yếu, nhưng biểu cảm trên mặt không hề c.h.ế.t lặng. Điều này chứng tỏ người quản lý căn cứ không phải kẻ áp bức dân chúng. Chỉ có thể nói ở thời đại này, kiếm cái ăn không dễ dàng.

Khương Sơn: "Cũng có người sống tốt mà."

Hai anh em nhìn theo ánh mắt của cha, thấy một nhóm người xếp ở hàng phía trước rõ ràng có trạng thái tốt hơn hẳn, đồ đạc trong cái gùi sau lưng cũng nhiều hơn những người khác. Mấy người đó rõ ràng là một gia đình. Nhìn quanh một lượt, rõ ràng những nhóm đông người sống tốt hơn. Xem ra ở trong căn cứ, phải đoàn kết lại mới được.

Diệp Thanh Vân thở dài: "Nếu tìm được mấy bác cả, bác hai thì tốt rồi."

Nhà họ Khương có tổng cộng ba anh em trai, Khương Sơn là út nên luôn được các anh chiếu cố, cả đại gia đình sống hòa thuận không xích mích gì. Nếu không phải Khương Sơn tìm được việc làm trong thành phố vì muốn con cái được đi học, thì giờ này cả nhà cũng có thể nương tựa vào nhau mà sống.

Khương Sơn an ủi vợ: "Không sao đâu, đài phát thanh chẳng phải đã nói rồi sao? Căn cứ có sảnh sự vụ, đến lúc đó chúng ta có thể đăng thông báo tìm người, nếu các anh ấy ở đây thì chắc chắn sẽ tìm được." "Tiện thể tìm luôn chị của mình nữa."

Trên mặt Diệp Thanh Vân thoáng qua vẻ mất tự nhiên: "... Đến lúc đó tính sau đi."

Hàng người di chuyển rất nhanh, nhưng do quá đông nên ước chừng phải hai mươi phút nữa mới đến lượt họ. Khương Thụ chờ đợi mất kiên nhẫn, trực tiếp lẻn lên phía trước để nghe ngóng tin tức.

Diệp Thanh Vân thấy thế, cuống quýt gọi: "Này! Khương Đại Thụ! Mày đứng lại đó cho tao!" Hiện tại tình hình căn cứ thế nào còn chưa rõ, cả nhà sao có thể tách nhau ra được?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.