Đông Cung Tàn Mộng - Chương 5

Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:02

Thái y không nhịn được lẩm bẩm một câu:

“Vừa rồi lão phu nghe… hình như không phải gọi cái tên này?”

Lục Quyết mặt không đổi sắc, giọng nói vững như đá trấn thuyền:

“Tên đầy đủ của độc này dài dòng, cũng có thể gọi tắt như vậy. Ôi chao, đây không phải  trọng điểm!”

“Sư muội, nàng cứ nói tiếp.”

Ta gật đầu, nói tiếp:

“Bẩm bệ hạ, sau khi thần nữ ngửi ra độc này, biết rõ bằng sức mình không thể giải được, mà độc kia lại khiến Thái t.ử điện hạ đau không muốn sống. Thần nữ bất đắc dĩ đành…”

Ta giơ tay làm động tác c.h.é.m nhẹ.

“Bèn nhẹ nhàng đ.á.n.h một chưởng, đ.á.n.h ngất điện hạ, nghĩ rằng ít nhất có thể miễn cho điện hạ chịu khổ nhất thời.”

Lục Quyết đầy mắt tán thưởng nhìn sang:

“Sư muội thật quyết đoán, thông tuệ hơn người. Không hổ là người xuất thân từ Dược Vương Cốc ta…”

Hắn ho một tiếng, hắng giọng.

Đột nhiên chuyển lời: “Vậy nên, việc cấp bách là tìm được kẻ hạ độc… Ơ?”

Ánh mắt hắn đột nhiên rơi trên người Tam hoàng t.ử, vẻ mặt đầy kinh ngạc:

“Tam hoàng t.ử điện hạ? Thần thấy thần sắc của người hồng hào, khí định thần nhàn, hoàn toàn không giống người đang bệnh.”

“Hôm trước người đã bệnh, hôm nay để thần bắt mạch bình an cho người đi.”

Nói rồi, hắn thật sự vươn tay, đầu ngón tay suýt nữa chạm lên mạch cổ tay Tam hoàng t.ử.

Tạ Dực như bị bỏng, đột ngột rụt tay lại, giọng điệu gần như mất chừng mực:

“Không cần! Bản cung đã khỏi hẳn. Việc cấp bách là thân thể của hoàng huynh…”

Tay Lục Quyết dừng giữa không trung, ý cười trên mặt chậm rãi thu lại.

Hắn nhìn chằm chằm Tam hoàng t.ử một hơi thở.

Ánh mắt kia từ nhàn tản chuyển thành xem xét.

Lại từ xem xét chuyển thành một loại ngưng trọng đã hiểu ra.

Hắn đột nhiên xoay người.

Vén bào quỳ trước mặt  Hoàng đế, giọng trầm xuống:

“Bệ hạ, thần cả gan hỏi một câu — bệ hạ còn có chỉ thị nào khác không?”

Hoàng đế bị câu hỏi không đầu không đuôi này làm ngẩn ra:

“Ngươi lại có ý gì?”

Lục Quyết quỳ ở đó, hồi lâu không mở miệng nữa.

Như thể đang cân nhắc một lời cực khó nói ra.

Cuối cùng, hắn giống như đã hạ quyết tâm rất lớn.

Ngẩng mắt nhìn Hoàng đế, giọng nhẹ nhưng rõ ràng:

“Bệ hạ… người thật sự không biết ai là kẻ hạ độc sao?”

Mày Hoàng đế càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Lòng bàn tay vỗ mạnh lên tay vịn: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

Lục Quyết cúi người dập đầu một cái.

Giọng nói ép càng thấp, nhưng từng chữ rõ ràng, như lưỡi d.a.o rạch trên giấy:

“Vi thần hoảng sợ. Kẻ hạ độc ấy, chính là Tam hoàng t.ử điện hạ.”

Hắn giải thích.

“Bệ hạ có điều không biết, độc Thái t.ử điện hạ trúng có một chỗ kỳ diệu — nó không màu không mùi, lại cực dễ bay hơi.”

“Chỉ cần mở nắp bình,  trong chốc lát sẽ tan vào vô hình. Nhưng phàm là người từng mở nó, trên tay tất sẽ dính một chút tàn dư.”

“Chỗ dính phải sẽ lặng lẽ nổi lên vài nốt ban đỏ nhỏ, giống muỗi đốt, không đau không ngứa, nhưng phải ba ngày mới tan.”

Ánh mắt Hoàng đế nặng nề đè trên người Tam hoàng t.ử.

Một lúc lâu sau.

Ông đột ngột vỗ tay vịn: “Hoang đường!”

“Dực nhi và Thái t.ử từ nhỏ tình thâm thủ túc, huynh đệ m.á.u mủ còn hơn nước lã, sao có thể làm ra chuyện không bằng súc sinh như vậy!”

Ta rũ mi mắt.

Trong lòng chỉ thấy châm chọc.

Tình thâm thủ túc?

Máu mủ còn hơn nước lã?

Năm đó chẳng phải ông cũng vì tranh chiếc long ỷ kia.

Liên hợp mẫu tộc của Quý phi phát động cung biến.

Huyết tẩy bao nhiêu nhà, g.i.ế.c sạch bao nhiêu cửa?

Nếu không vì vậy, ta sẽ không bị ép ly tán phụ mẫu huynh tỷ.

Từ đó lưu lạc núi hoang.

Sống từng ấy năm không được cha thương mẹ yêu.

Nhưng nói ra cũng buồn cười.

Chính biến cố ấy lại đưa ta đến trước mặt sư phụ.

Ta học y, cũng học độc.

Cũng… cho Lục Quyết một chốn về.

Tạo hóa trêu ngươi, đại khái là như vậy.

Tạ Dực đã quỳ phịch xuống đất.

Gân xanh trên trán nổi lên, nói năng lộn xộn mà gào:

“Hoang đường! Hoàng huynh từ nhỏ đối đãi với ta cực tốt, ta sao có thể hạ độc huynh ấy?”

Hắn đột ngột giơ tay, ngón tay chỉ thẳng vào Lục Quyết:

“Ngươi, tên giang hồ l.ừ.a đ.ả.o! Dược Vương Cốc gì chứ! Quả thực là nói bậy nói bạ, ly gián tình thân!”

“Ngươi có rắp tâm gì? Có tin bản cung c.h.é.m đầu ngươi không!”

Quý phi cũng quỳ xuống theo.

Lệ ý nói đến là đến, đôi mắt đẹp thoáng chốc chứa đầy hơi nước.

Nàng nắm lấy vạt bào Hoàng đế, ngẩng mặt lên, giọng bi thiết ai oán:

“Bệ hạ minh giám, nhất định là có kẻ hữu tâm cố ý hãm hại Tam hoàng t.ử! Thần thiếp lấy tính mạng bảo đảm, Dực nhi tuyệt đối không có lòng này!”

Điều khiến ta không ngờ là.

Trần thái y trẻ tuổi nhất trong Thái y viện lại bước ra vào đúng lúc này.

Vén bào quỳ xuống, vẻ mặt nghiêm nghị chắp tay: “Bệ hạ, thần có thể làm chứng.”

Trần thái y ngừng lại, nghiêm mặt nói:

“Chiều hôm qua, Tam hoàng t.ử điện hạ từng tuyên thần vào cung bắt mạch, nói thân thể khó chịu.”

“Thần tự mình chẩn cho điện hạ, đúng là phong tà nhập lạc, thêm chứng mẩn ngứa ở cổ tay, mạch phù mà sác, không có gì đáng ngại.”

“Thần đã kê cho điện hạ khu phong tán, ngoài đắp trong uống, dưỡng hai ba ngày liền có thể khỏi hẳn.”

Ông ta xòe bàn tay của mình, ra dấu.

“Trong t.h.u.ố.c mỡ kia có một vị xích linh bì, sau khi đắp ngoài, cổ tay sẽ nổi mẩn đỏ nhạt, mấy ngày mới tan. Nếu chư vị thấy trên tay điện hạ có ban đỏ, hẳn là do t.h.u.ố.c này gây ra, tuyệt đối không phải dính phải độc khí gì.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.