Đông Cung Tàn Mộng - Chương 6

Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:02

Lời vừa dứt, trong điện lại một trận đông cứng.

Sắc mặt Tạ Dực ổn định hơn vài phần, lặng lẽ thở phào.

Dư quang ta liếc về phía Khương Triều Cẩn.

Nàng yên lặng ngồi ở đó.

Một tay đặt trên bụng, vô thức nhẹ nhàng vuốt ve.

Đôi mắt kia trống rỗng, không nhìn Tam hoàng t.ử, cũng không nhìn Thái t.ử.

Như đang nhìn một nơi rất xa.

Nàng đang nghĩ gì?

Là đang tính toán cho đứa bé trong bụng sao?

Nếu vứt bỏ Tam hoàng t.ử.

Sau khi Thái t.ử tỉnh lại, chàng sẽ biết cốt nhục trong bụng nàng không phải con ruột.

Tội khi quân, tru di cả nhà.

Nếu vứt bỏ Thái t.ử…

Vậy đồng nghĩa với việc nàng phải tự miệng từ hôn trước mặt bệ hạ.

Còn phải thay Tam hoàng t.ử diễn tròn vở kịch này.

Nhưng hai con đường này, con đường nào cũng không vòng qua được một người.

Khương Triều Cẩn chậm rãi ngẩng mắt.

Ánh mắt rơi trên người ta.

 Trong mắt chứa đầy oán độc.

Tất cả đều bởi vì ta đã vạch trần chuyện nàng có t.h.a.i ngay tại chỗ.

Khương Triều Cẩn, vậy là tỷ định vứt bỏ muội muội sao?

Nhưng đời này, ta không định cho các ngươi bất cứ cơ hội nào để lựa chọn.

Ta nâng tay phải lên, tùy ý vén chút tóc mai bên thái dương.

Đầu ngón tay khẽ gõ sau tai — đây là ám hiệu chúng ta đã bàn xong tối qua.

Đầu ngón tay Lục Quyết đã lần đến chiếc bình ngọc trong tay áo.

Động tác của hắn rất khẽ.

Nút bình im hơi mở hé một đường.

Một làn hương nhạt gần như không thể nhận ra liền tràn ra từ miệng bình.

Hòa vào không khí trì trệ trong điện, lặng yên không tiếng động lan rộng.

Trần thái y là người đầu tiên phát giác có gì không đúng.

Ông ta hít mạnh một hơi, ngay sau đó sắc mặt biến đổi dữ dội.

Hoảng hốt dùng tay áo bịt c.h.ặ.t miệng mũi, giọng nói cũng lạc đi:

“Mọi người mau bịt miệng mũi! Tuyệt đối không thể hít thứ t.h.u.ố.c này vào!”

Quý phi nhanh mắt nhanh tay, cầm khăn che mặt.

Nhưng đã không kịp nữa.

Làn hương nhạt kia tản đi cực nhanh.

Giống sương sớm phủ qua mặt nước, lặng lẽ chui vào hơi thở của một vài người.

Ta nhẹ nhàng hít một hơi.

Ngẩng mắt nhìn từng gương mặt mang tâm tư riêng trong điện.

Độ cong nơi khóe môi nhạt đến gần như không thấy.

Cứ để mưa gió đến dữ dội hơn đi.

“Vấn Tâm phấn” bí chế trong cốc.

Chỉ cần hít vào, thần trí sẽ hoảng hốt, không giấu nổi nửa phần bí mật.

Ta và Lục Quyết đã sớm miễn dịch với t.h.u.ố.c này.

Trán Tạ Dực dần thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.

Trong lúc giằng co.

Hắn đột nhiên dập trán xuống đất, giọng run rẩy, mang theo tiếng khóc:

“Phụ hoàng! Tha cho nhi thần đi! Nhi thần…”

Nhưng câu tiếp theo lại ngoặt sang hướng khác.

Giống như đầu lưỡi tự mình thoát cương.

“Nhi thần chính là muốn Tạ Nghiêu c.h.ế.t! Ta còn muốn hắn c.h.ế.t trong đau đớn!”

“Dựa vào đâu mà hắn Tạ Nghiêu được làm Thái t.ử? Chẳng qua là vì người kiêng dè quyền thế gia tộc mẫu phi ta!”

“Năm đó mẫu phi và cữu cữu ta nâng đỡ người soán vị, dựa vào đâu mà ta không thể cướp đồ của huynh đệ?”

“Hắn c.h.ế.t rồi, ta mới danh chính ngôn thuận. Thiên hạ này, về sau chính là của ta!”

Trong điện đột nhiên tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.

Tay Hoàng đế cứng đờ giữa không trung.

Đôi long mục kia gắt gao nhìn chằm chằm đứa con trai đang quỳ dưới đất, tựa như lần đầu tiên biết hắn.

Quý phi ngạc nhiên đứng dậy.

Môi son hé mở, hồi lâu không khép lại được.

“Dực nhi… con, con đang nói bậy gì vậy?”

“Không phải con nói chỉ là vì giúp Khương Triều Cẩn hủy hôn, chọc tức Thái t.ử sao?”

Khương Triều Cẩn cũng sững tại chỗ, đầy mắt mờ mịt.

Nhưng Tạ Dực không dừng lại được nữa.

Dược lực của Vấn Tâm phấn đang từng tấc từng tấc gặm nhấm thần trí hắn.

Hắn giống như bị thứ gì từ bên trong xé mở.

Những lời đè nén dưới đáy lòng nhiều năm tranh nhau tuôn ra ngoài, ngăn cũng không ngăn nổi.

Tạ Dực đột nhiên bật cười.

Trong tiếng cười ấy mang theo một niềm sảng khoái gần như điên cuồng.

“Nếu Tạ Nghiêu c.h.ế.t, ta sẽ vui đến ngủ không yên!”

“Mỗi đêm đều phải hâm một bầu rượu, hướng về trăng cười ba tiếng — ngày lành cuối cùng cũng đến lượt ta rồi! Ha ha ha ha…”

Quý phi nhào tới muốn bịt miệng hắn: “Con điên rồi! Câm miệng—”

Tay nàng vừa chạm vào vai Tạ Dực.

Liền như bị một lực vô hình bật ra.

Hắn chẳng những không dừng.

Ngược lại càng nói càng nhanh, càng nói càng đắc ý.

Giống hệt gã say rượu thổ lộ lời thật sau cơn men.

Đem những mưu tính không thể thấy ánh sáng phơi bày từng cái một dưới nhật quang.

Hoàng đế đột nhiên ném chén trà xuống đất, mảnh sứ b.ắ.n tung tóe: “Ngươi ngươi ngươi! Nghịch t.ử!”

“Ngươi cái gì mà ngươi? Uổng cho ngươi là Hoàng đế! Bề ngoài thì oai phong, bên trong chẳng được tích sự gì!”

“Tiểu công chúa mẫu phi sinh năm ngoái, thật ra là giống của Trần thái y, ha ha ha ha—”

Ánh mắt Tạ Dực bỗng lướt sang bên cạnh, rơi trên mặt Khương Triều Cẩn.

Khóe miệng hắn nhếch lên.

Nụ cười mang theo khoái ý tàn nhẫn nào đó:

“Khương Triều Cẩn, còn có ngươi, cô nương ngu xuẩn!”

Hắn cười đến bả vai run rẩy, chỉ vào Thái t.ử đang hôn mê:

“Không ngờ đúng không, Tạ Nghiêu, tuy ngươi là Thái t.ử, nhưng chuẩn Thái t.ử phi của ngươi, người nàng thích vẫn luôn là ta! Đứa bé trong bụng nàng cũng là cốt nhục của ta!”

Tạ Dực vỗ vỗ n.g.ự.c mình.

Như đang khoe một món chiến lợi phẩm.

“Hoặc là ngươi trúng tên mà c.h.ế.t, hoặc sau này ngươi lên ngôi, còn phải ngoan ngoãn truyền hoàng vị cho con trai ta. Cô nương ngốc này ấy à, gia tộc môn mi còn không quan  trọng bằng ta. Vì ta, nàng ngay cả Thái t.ử cũng dám độc hại, các ngươi nói nàng có ngu không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.