Đồng Vàng Trĩu Bông - 5

Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:01

Ta cứ đứng đó nghe hết những lời cười cợt.

Mãi tới khi Hầu phu nhân phát hiện có chuyện, vội vàng chạy tới, ta mới nhìn Kiều Âm rồi chậm rãi hỏi: “Ngươi thật sự xem thường người làm ruộng đến vậy sao?”

Kiều Âm chẳng chút do dự hừ lạnh.

“Đương nhiên, đám người chân đất nhà quê như các ngươi vốn nên ở yên dưới ruộng, bước ra ngoài chỉ tổ khiến người khác…”

“Âm Âm!”

Hầu phu nhân gần như hét lên, sắc mặt trắng bệch, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.

Nàng vừa tới đã một tay nắm ta, một tay kéo Kiều Âm về phía xe ngựa.

“Các con còn đứng đây làm gì, yến tiệc sắp bắt đầu rồi, chậm thêm sẽ thất lễ với Trường Công chúa.”

Kiều Âm lại chẳng hiểu vì sao nương mình bỗng căng thẳng đến thế, còn không chịu đi.

“Nương, chính tên nông phu kia làm ngựa của con giật mình, con còn chưa…”

Hầu phu nhân lập tức cắt ngang lời nàng.

“Bây giờ ngay cả lời nương nói con cũng không nghe nữa phải không?”

Kiều Âm từ nhỏ sống trong nuông chiều, mọi sai lầm đều có người che chắn phía sau, bởi vậy nàng chưa từng thật sự hiểu một câu nói sai có thể mang tới tai họa thế nào.

Nhưng Hầu phu nhân lại hiểu.

Nàng cố nén cảm xúc, hít thật sâu rồi quay sang ta bằng giọng mềm hơn.

“Túy Túy, trước hết chúng ta lên xe đã.”

Ta cũng không nhúc nhích.

Ánh mắt ta lướt qua những tiểu thư vừa rồi còn cười cợt, sau đó mới cất giọng đủ để mọi người quanh đó nghe rõ.

“Thuở nhỏ Hoàng thượng từng gặp biến cố, những năm bị lạnh nhạt trong lãnh cung chính nhờ tự mình trồng rau, trồng dưa mới sống được. Bệ hạ vì thế luôn coi trọng nông sự, hằng năm còn đích thân tổ chức lễ Xuân canh.”

Ta nhìn thẳng Kiều Âm.

“Ngươi nói người làm ruộng ra ngoài sẽ làm mất mặt, vậy chẳng phải đang nói cả Hoàng thượng năm xưa cũng là người khiến thiên hạ mất mặt sao?”

Ta tới thế giới này đã tròn hai năm.

Mỗi độ Xuân canh, nhà cha mẹ nuôi đều dành riêng một ngày để tế lễ trang trọng.

Hỏi kỹ mới biết Hoàng thượng đương triều thời niên thiếu từng không được sủng ái, sống một mình trong lãnh cung, phần lớn thức ăn đều nhờ chính đôi tay người trồng ra.

Bệ hạ chưa bao giờ giấu quá khứ ấy, ngược lại còn vì từng nếm trải cảnh thiếu ăn mà càng xem trọng nông nghiệp, nhiều lần giảm thuế, khuyến khích khai hoang, thậm chí nâng giá thu mua lương thực để bá tánh có thể sống dễ dàng hơn.

Bởi vậy khi những lời của ta vang lên, con đường vốn ồn ào bỗng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió.

Sắc môi Kiều Âm dần trắng bệch, thân thể mềm xuống rồi dựa hẳn vào Hầu phu nhân.

Những tiểu thư vừa phụ họa theo nàng cũng im lặng như chưa từng mở miệng, ai nấy cúi đầu tránh ánh mắt của người xung quanh.

Ta quay sang đỡ lão nông dậy.

“Không ai sinh ra đã là thứ gọi là chân đất hôi hám. Cơm các người ăn, rau các người dùng, chẳng lẽ đều từ trên trời rơi xuống hay sao?”

Ta nhìn quanh một lượt rồi mới nói tiếp.

“Tiểu thư thế gia cũng chỉ là một thân phận, nếu bỏ lớp áo ấy ra, mỗi người vẫn chỉ là một con người bình thường, chẳng qua may mắn đầu t.h.a.i vào gia đình đủ đầy hơn mà thôi.”

Người qua đường tụ lại càng lúc càng đông, Hầu phu nhân cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng đứng ra dàn xếp.

“Túy Túy, Âm Âm còn trẻ, có lúc nói chuyện không biết nặng nhẹ, con đừng giữ trong lòng. Hôm nay đúng là con bé sai, yến thưởng hoa cũng không cần đi nữa, lập tức trở về phủ tự suy nghĩ.”

Nói xong, nàng gọi nha hoàn đưa tới một túi gấm.

“Lão bá, số bạc này ông cầm lấy đi, trước tiên tìm đại phu xem vết thương trên trán, phần còn lại mua chút thức ăn ngon cho đứa nhỏ.”

Kiều Âm nghe mình phải trở về thì lập tức hoảng hốt, hai tay túm lấy ống tay áo Hầu phu nhân, mắt đã đỏ lên.

“Nương, con không muốn về.”

Nhưng lần này Hầu phu nhân không chiều nàng, chỉ lạnh mặt ra lệnh người đ.á.n.h xe phải lập tức đưa Kiều Âm trở lại Hầu phủ.

Ta đứng bên nhìn hết mọi chuyện, đến khi bắt gặp ánh mắt oán trách của Hầu phu nhân dành cho mình, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười.

Nàng buộc Kiều Âm trở về chẳng phải vì bỗng nhiên hiểu đúng sai.

Nơi xảy ra chuyện đã rất gần phủ Trường Công chúa.

Trường Công chúa tuy không cùng mẫu thân với Hoàng thượng nhưng tỷ đệ thân thiết, nếu những lời khinh miệt nông dân của Kiều Âm truyền đến tai nàng, Hầu phủ e rằng sẽ chẳng thể nhẹ nhàng cho qua.

Cho nên đưa Kiều Âm về sớm chỉ là để giữ cho nàng một con đường lui.

Từ đầu tới cuối, Kiều Âm vẫn luôn là người được Hầu phu nhân đặt trong vòng che chở cẩn thận nhất.

Sau chuyện trên đường, những tiểu thư từng chế giễu ta cũng chẳng còn dám gây thêm chuyện, bởi vậy yến thưởng hoa trôi qua khá yên ổn.

Chỉ tiếc sự yên ổn ấy vừa tới Hầu phủ đã hoàn toàn tan biến.

Hầu gia ngồi ở ghế trên với sắc mặt nặng như mây giông, vừa thấy ta bước vào đã lập tức nổi giận.

“Đồ ngu xuẩn! Hầu phủ cùng chung vinh nhục, ngươi tưởng Âm Âm nói sai thì bản thân ngươi có thể sạch sẽ đứng ngoài hay sao? Không biết bảo vệ tỷ tỷ nhà mình, ngược lại còn đứng giữa đường vạch lỗi nàng trước bao nhiêu người, sao ta lại có loại nữ nhi ngu ngốc như ngươi!”

Hầu phu nhân cũng ngồi một bên thở dài, giọng đầy trách móc.

“Túy Túy, Âm Âm chẳng qua nhất thời lỡ lời, con cần gì phải đẩy sự việc tới mức ấy. Trước lúc ra khỏi phủ, nương đã dặn con bao lần rằng đừng gây phiền phức.”

Nghe đâu sau khi bị đưa về, Kiều Âm đã khóc cả một buổi chiều.

Kiều Vũ còn bận ở bên dỗ dành nàng, bằng không hôm nay người mắng ta trong sảnh e rằng còn phải thêm một người nữa.

Đến tối, chút hành lý vốn chẳng nhiều của ta đã bị người thu xếp gọn ghẽ rồi đưa thẳng tới biệt trang ngoài thành.

Rõ ràng Hầu phủ đã bắt đầu hối hận vì quyết định đón ta trở về.

Biệt trang không có đình đài xa hoa như Hầu phủ, đồ dùng cũng đơn sơ hơn, nhưng ngược lại khiến ta cảm thấy dễ thở.

Ngoài viện là những cánh đồng trải dài, mỗi khi gió lướt qua đều mang theo mùi đất ẩm quen thuộc, chỉ cần ngửi thấy cũng khiến lòng ta yên tĩnh.

Nếu bỏ qua vị ma ma được Hầu phu nhân phái tới để “dạy dỗ” ta, những ngày ở đây quả thật khá dễ chịu.

Một buổi sáng sau khi rửa mặt chải đầu, ta định lấy bản thiết kế giá cày cải tiến ra chỉnh nốt vài chi tiết, nhưng tìm khắp bàn tủ vẫn chẳng thấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.