Đồng Vàng Trĩu Bông - 6

Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:01

Ngày tới đây ta không dẫn theo nha hoàn riêng.

Người làm trong trang cũng ít khi được phép bước vào nội viện, người có thể tự do ra vào phòng ta chỉ có ma ma kia.

Ta chẳng mất nhiều thời gian suy nghĩ đã sai người gọi bà tới.

Vị ma ma này ỷ mình từng là người lâu năm bên cạnh Hầu phu nhân, bình thường nói chuyện với ta luôn mang giọng dạy bảo, thỉnh thoảng còn châm chọc vài câu.

Lần này cũng chẳng khác bao nhiêu.

“Nhị tiểu thư là nữ nhi Hầu phủ, trước mắt nên chuyên tâm học cầm kỳ thi họa và quy củ khuê môn mới đúng. Suốt ngày cúi đầu vẽ mấy thứ nông cụ dính đất bùn ấy thì còn ra thể thống gì?”

Bà ta nâng cằm, giọng đầy chắc chắn.

“Những tờ bản vẽ lão nô đã giữ giúp tiểu thư rồi. Đợi khi nào tiểu thư học được lễ phép, hiểu đâu là việc một khuê nữ nên làm, lão nô sẽ trả lại.”

Ngày thường ta lười chấp nhặt nên những lời khó nghe của bà đều coi như gió qua tai.

Có lẽ chính sự im lặng ấy khiến bà tưởng ta dễ bắt nạt, bởi vậy mới ngày một quá phận đến mức dám tự ý lấy đồ của chủ nhân.

Ta nhìn bà rồi nhẹ nhàng cười, nhưng trong giọng nói đã chẳng còn chút ấm áp.

“Ma ma, ta khuyên bà đem đồ trả lại ngay khi ta còn đang nói chuyện t.ử tế.”

Ta chậm rãi đặt chén trà xuống.

“Dù thế nào ta vẫn là chủ t.ử của viện này, còn bà chỉ là nô bộc được phái tới hầu hạ. Một hạ nhân dám tự tiện động vào đồ của chủ, chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng người không biết quy củ lại là bà.”

Ta không thích đem thân phận ra áp người.

Nhưng ở thời đại tôn ti phân minh này, có những lúc chỉ dựa vào lý lẽ quả thật chẳng đủ.

Nụ cười đắc thắng trên mặt ma ma lập tức cứng lại.

“Lúc lão nô theo hầu phu nhân còn chưa có ngươi trên đời! Quả nhiên là đứa trẻ được nuôi ở thôn quê, mở miệng chẳng biết tôn ti. Nếu lão nô không quản được nhị tiểu thư, vậy chỉ còn cách mời Hầu gia cùng phu nhân tự tới dạy bảo!”

Không biết bà ta trở về đã thêm bớt những lời gì.

Chiều hôm ấy, Hầu gia quả nhiên xuất hiện ở biệt trang, phía sau còn có Hầu phu nhân.

Vừa gặp ta, sắc mặt ông đã sa xuống.

“Ngươi lại gây ra chuyện gì nữa? Sao không thể biết điều, ngoan ngoãn như Kiều Âm? Nữ nhi nhà ai suốt ngày vùi đầu vào mấy thứ nông cụ thô kệch, tự hạ thấp mình đến mức ấy mà còn không biết xấu hổ!”

Nghe thế, ta biết ngay ông đã nhìn qua những bản vẽ kia.

Trong thứ bậc sĩ, nông, công, thương của nơi này, người thợ còn đứng sau nông dân.

Ấy vậy mà trong mắt Hầu gia, một nữ nhi Hầu phủ đụng tới việc ruộng đồng hay dụng cụ canh tác vẫn là tự hủy thân phận.

Nhưng ta chẳng cần ông hiểu.

Bởi ta biết rất rõ mỗi nét mình vẽ xuống đều có ý nghĩa gì.

“Hầu gia cứ bảo người trả bản vẽ lại cho ta là được.”

Ta nhìn ông, giọng bình thản.

“Ngay từ đầu ta đã nói không cần đón ta về, chính Hầu gia nhất định muốn sửa chuyện nhầm lẫn năm ấy.”

Thật ra từ khi bị đưa tới biệt trang, ta đã nhìn rõ một điều.

Bọn họ vốn không thật sự quan tâm ta muốn sống thế nào hay trở thành người ra sao.

Thứ khiến Hầu gia tức giận chẳng qua là việc một nữ nhi đáng lẽ phải ngoan ngoãn cúi đầu lại hết lần này tới lần khác trái ý ông.

Trong quan niệm của ông, con cái dám phản bác phụ thân đã là một sự xúc phạm.

Quả nhiên chỉ mấy câu đã khiến sắc mặt Hầu gia càng khó coi.

Lần này ông không chỉ mắng, thậm chí còn giơ tay về phía ta.

Ngay khi bàn tay ấy sắp rơi xuống, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng xướng sắc bén của thái giám.

“Thánh chỉ tới!”

Cánh tay Hầu gia lập tức dừng giữa không trung, chỉ còn cách gương mặt ta một khoảng rất ngắn.

Sự tức giận trong mắt ông trong chớp mắt bị kinh ngạc thay thế.

“Thánh chỉ?”

Công công truyền chỉ chẳng cho bất kỳ ai thêm thời gian suy nghĩ, đã dẫn người bước thẳng vào viện.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, nữ nhi Kiều gia là Kiều Túy chế tạo lâu xẻng, có công với quốc gia, lợi cho dân sinh, nay đặc phong làm Tư Nông Hương Quân…”

Hầu gia đứng bất động thật lâu.

Cái tát ông chưa kịp đ.á.n.h xuống dường như trong khoảnh khắc ấy đã đổi hướng, giáng thẳng lên chính thể diện của ông.

Ánh mắt ông nhìn ta lúc này rối loạn đủ loại cảm xúc, kinh ngạc có, nghi hoặc có, còn nhiều nhất vẫn là sự khó chịu vì mọi chuyện đã vượt ngoài tính toán.

Thật ra bản vẽ lâu xẻng đã được ta hoàn thành từ trước khi tới biệt trang.

Hầu phủ đối với ta chẳng có tình nghĩa đủ sâu để khiến ta tin tưởng, còn Hầu gia cả đời ở chốn quan trường, mọi thứ ông nghĩ đến trước tiên đều là quyền thế cùng lợi ích gia tộc.

Ta tự nhiên không muốn giao thành quả của mình cho bọn họ.

Sau khi hỏi thăm nhiều nơi, ta biết tri phủ nơi này là người làm quan ngay thẳng, xử sự công chính, bởi vậy mới âm thầm liên hệ.

Trong những ngày sau đó, chúng ta đã trao đổi thư từ vài lần.

Tri phủ sẽ nói cho ta biết trong quá trình chế tạo gặp trở ngại ở đâu, còn ta dựa vào kiến thức của mình để từng bước giải đáp.

Ba ngày trước, chiếc lâu xẻng đầu tiên cuối cùng cũng được làm thành.

Kết quả thử nghiệm khiến mọi người vô cùng bất ngờ, bởi tốc độ làm cỏ bằng nó nhanh hơn cách cũ tới bảy tám lần.

Tri phủ đại nhân vui mừng đến mức lập tức gửi thư báo cho ta, còn nói nhất định sẽ dâng công việc này lên Hoàng thượng.

Ông còn trấn an rằng một khi Bệ hạ biết chuyện, dù là Hầu phủ cũng chẳng thể tùy tiện ép uổng ta như trước.

Thế nhưng điều ta nghĩ tới lúc ấy chẳng phải tước vị hay chỗ dựa.

Ta chỉ mong thứ nông cụ này được làm nhiều hơn một chút, sớm tới được tay những người quanh năm cúi lưng ngoài ruộng.

Bởi vậy việc được phong Tư Nông Hương Quân quả thật là một niềm vui ngoài dự liệu.

Sau khi đọc thánh chỉ xong, vị công công kia tươi cười bước tới đỡ ta đứng dậy.

“Hoàng thượng còn nghe nói Hương Quân đang nghiên cứu giá cày cải tiến và vài loại nông cụ khác, không biết hiện giờ đã tới bước nào rồi?”

Ta đáp lễ rồi mỉm cười.

“Phần lớn đã xong, chỉ còn vài chi tiết phải đợi làm vật thật mới biết có thích hợp hay không.”

Ta liếc về phía ma ma.

“Chỉ tiếc những bản vẽ ấy vừa bị người lấy mất, hiện giờ ta cũng chẳng biết đang ở nơi nào.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.