Đột Nhiên Ngừng Yêu Anh - Chương 4

Cập nhật lúc: 27/06/2026 04:01

11.

Thi Diễn không chấp nhận bất kỳ hình thức lì xì hay chuyển khoản nào.

Làm tôi cảm thấy bối rối vô cùng

Chính tôi là người khiến anh bị đổ bia lên đầu nhưng cuối cùng anh lại trả tiền nhuộm tóc cho tôi.

Chẳng lẽ anh ấy yêu thầm tôi?

Không không không không không không không không.

Tôi nhanh ch.óng gạt bỏ suy đoán nực cười này ra khỏi đầu.

Tổng cộng chúng tôi mới chỉ gặp nhau có vài lần, nếu anh ấy nói yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên thì tôi càng không thể tin được dù chỉ một chút.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một cách giải thích.

Đầu óc anh ấy có vấn đề rồi.

Nếu bạn không thể nghĩ ra, vậy thì khỏi nghĩ luôn cho rồi.

Tuy rằng đầu óc anh ấy có vấn đề, nhưng tôi cũng không thể tùy tiện lợi dụng người khác.

Tôi mở WeChat rồi gửi cho anh ấy một tin nhắn.

[Tiền bối, khi nào anh rảnh, em mời anh một bữa cơm nhé?]

Phía trên là tin nhắn chuyển khoản từ nửa tiếng trước, anh ấy không những không nhận mà còn không trả lời, im lặng như không tồn tại vậy.

Nhưng lần này, anh ấy lại rất nhanh đã trả lời lại

[Ngày mai, ngày mốt và ngày kia tôi rảnh.]

Ngay sau đó lại có tin nhắn tới, nói

[Cứ gọi tôi Thi Diễn là được.]

[Trưa mai có được không?]

[Được.]

Tắm rửa xong, liếc mắt thấy giường của Đỗ Tuyết Như vẫn còn trống.

Hiện tại kí túc xá đã đóng cửa, tối nay Đỗ Tuyết Như chắc sẽ không về.

Có lẽ là ở cùng với Giang Yến đi.

Một đêm không mộng mị.

12.

Ngủ một giấc đến lúc tự tỉnh lại, hai người bạn cùng phòng đều đi rồi, Đỗ Tuyết Như cũng không có quay lại.

Bật điện thoại lên, bốn giờ sáng, trong điện thoại có năm, sáu cuộc gọi nhỡ của Giang Yến.

May mắn thay, hôm qua tôi đã tắt chuông trước khi đi ngủ.

Nhưng... Giang Yến lúc đó không phải nên ở cùng Đỗ Tuyết Như sao? Có chuyện gì vậy nhỉ?

Thật kỳ lạ, từ khi biết anh cùng Đỗ Tuyết Như ở bên nhau, tôi dường như chỉ buồn thoáng chốc mà thôi.

Còn lại dường như chỉ thấy thoải mái.

Những năm qua, tôi cũng đã tận lực rồi.

Giang Yến không thích tôi, đó là tổn thất của anh ta, không phải của tôi.

Nằm trên giường vùng vẫy một lúc rồi tôi chợt nhớ ra mình đã hẹn ăn cơm với Thi Diễn.

Sau khi tắm rửa trang điểm nhẹ, tôi thu dọn đồ đạc, gửi tin nhắn cho Thi Diễn: “Bây giờ em sẽ đi.”

Đối phương trả lời rất nhanh: "Được, cứ thong thả, đừng vội."

Vừa lúc tôi chuẩn bị ra cửa, Đỗ Tuyết Như đi giày cao gót cộp cộp quay về.

Tôi không biết phải nói gì, chỉ chào hỏi đơn giản.

Mắt luôn cao hơn đầu, thế mà lần này cô ấy lại dừng lại rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới với vẻ không rõ ý vị, trong mắt có chút thù địch.

Cô cười nhạo một tiếng

"Chuẩn bị đi ra ngoài à? Ôn Vãn?"

Giọng điệu của Đỗ Tuyết Như mang theo một loại âm dương quái khí khó tả, khiến tôi cảm thấy khó chịu không thể giải thích được.

Tôi phải đưa ra phán đoán.

Người chị em này không biết bị bệnh gì nữa.

Tôi không nhìn cô ấy mà liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, vẫn còn kịp.

Tôi muốn đi ra ngoài nhưng lại thấy cô ấy chống eo đứng im ở cửa, một bộ dáng như người gác cửa

Muốn gây chuyện?

Tôi cầm đồ đi ra cửa, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nói từng chữ một: “Làm phiền, cho qua.”

13

Thi Diễn đứng ở cửa quán thịt nướng, cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại.

Mùa hè nắng ch.ói chang, trên trán đổ rất nhiều mồ hôi.

Tôi chạy tới và nói: "Xin lỗi, anh đợi lâu chưa?"

"Không lâu."

Thi Diễn để điện thoại xuống, mỉm cười với tôi.

"Đi thôi."

Không khí của nhà hàng thịt nướng khá tốt, không có nhiều người lắm, cũng có vẻ khá yên tĩnh.

Trông Thi Diễn có vẻ không phải người bình thường, nhưng lại rất giỏi chăm sóc người khác.

Khi tôi rửa tay xong quay lại, tôi thấy trên bàn có thêm hai phần đồ ngọt.

Khi nướng thịt, anh cũng rất kiên nhẫn, chủ động làm hết, còn dùng kéo nhỏ cắt từng miếng thịt một rồi mới đặt lên đĩa của tôi.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì nóng của anh, tôi có chút băn khoăn, cuối cùng đưa tay lấy chiếc kẹp từ tay anh.

"Để em làm cho, anh ăn trước đi.”

Thi Diễn ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi mỉm cười.

Không biết tại sao anh ấy lại cười, nhưng anh lại nhanh ch.óng lấy lại cái kẹp từ tay tôi, như thể anh ta đang cố trộm báu vật nào đó của tôi.

“Không cần, em chỉ cần phụ trách ngồi ăn là được.”

Thấy tôi muốn nói gì, anh nhướng mày.

"Nếu lớp trang điểm của em bị cái nóng làm mất thì sao? Tôi thì không sao. Nhưng liệu em có muốn bước ra ngoài với khuôn mặt có lớp trang điểm không còn nguyên vẹn không?"

Khi bị làm cho nghẹn lại, lại thấy anh cũng không hề trì hoãn việc ăn uống, liền không nói gì nữa mà im lặng tận hưởng sự phục vụ của anh.

Trong khoảng thời gian này chúng tôi không nói gì nhiều, một người phụ trách nướng thịt, một người phụ trách ngồi ăn, coi như cũng là một sự ăn ý ngầm.

Thi Diễn cũng không chủ động tìm đề tài gì để nói, ngoài việc hỏi tôi ăn cái này không, ăn cái kia không, anh ấy rất hiếm khi chủ động nói những điều khác, ngược lại như vậu lại khiến tôi cảm thấy khá thoải mái.

Ăn xong, tôi kéo Thi Diễn lại, sau đó thanh toán tiền trước, rồi mới kéo anh ấy ra ngoài.

Anh nhìn tôi với vẻ bất lực trong mắt: "Vậy để tôi đãi em một cây kem nhé?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.