Đột Nhiên Ngừng Yêu Anh - Chương 5
Cập nhật lúc: 27/06/2026 04:01
14.
Nắng như thiêu đốt, oan gia ngõ hẹp.
Tôi đang cầm hai chiếc kem ốc quế vị dâu tây trong khi đợi Thi Diễn, liền đụng phải Giang Yến và Đỗ Tuyết Như
Giagn Yến ngơ ngác nhìn tôi: "Vãn Vãn, anh gọi cho em nhiều lần như vậy, tại sao em không nghe máy?"
Đỗ Tuyết Như cũng ôn nhu mỉm cười.
"Vãn Vãn, thật trùng hợp, cậu đi một mình à?"
Người này lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa.
Mãi mới kìm được ý muốn đ.á.n.h người, tôi cười gật đầu xem như chào hỏi, suy nghĩ một lát rồi đáp lại: "Tôi không quấy rầy hai người hẹn hò nữa, tôi còn việc phải làm, đi trước đây."
Giang Yến nắm lấy tay tôi.
"Vãn Vãn, em tức giận sao?"
Tôi thấy anh ấy thật khó hiểu.
"Anh nói lung tung gì vậy? Thả tay ra."
Đỗ Tuyết Như sắc mặt tối sầm: “A Yến, Vãn Vãn có việc, anh đừng quấy rầy cô ấy.”
Giang Yến phớt lờ Đỡ Tuyết Như, nắm lấy cánh tay tôi, nghiêm túc nói: "Em có thể không trả lời điện thoại của anh, cũng có thể không để ý đến anh, nhưng đừng tùy tiện cùng nam nhân khác ở bên nhau chỉ để chọc tức anh. Em hiểu hắn ta lắm sao, em biết hắn ta là ai sao? Biết người biết mặt không biết lòng!
Phải mất một thời gian tôi mới hiểu được câu nói của anh ấy.
Đi với người đàn ông khác chỉ để chọc tức anh ấy?
Sao trước đây tôi không nhận ra anh ta vô liêm sỉ như vậy?
Đến lượt anh ta quản?
"Giang Yến, xin anh nhanh thả tay tôi ra, nếu không tôi..."
Giang Yến đột nhiên kêu một tiếng đau quá rồi buông cánh tay của tôi ra.
Là Thi Diễn, anh phát hiện tình huống có gì đó không đúng, liền vội vàng chạy tới đây.
Lúc nãy là anh siết c.h.ặ.t cổ tay của Giang Yến.
"Tôi không biết anh là người như thế nào, nhưng... bên cạnh anh là bạn gái của anh phải không?”
"Trước mặt bạn gái mình mà lại lôi lôi kéo kéo, sống c.h.ế.t không bỏ cô gái khác, anh có vẻ cũng không phải là người tốt nhỉ?"
Giang Yến dùng hết sức hất tay Thi Diễn ra, nghiến răng nghiến lợi.
"Thi Diễn!"
Thi Diễn cau mày.
"Chúng ta biết nhau sao?"
Khuôn mặt tuấn tú của Giang Yến lập tức đỏ bừng, không biết anh ấy vì cái gì mà tức giận, nhưng tôi cảm thấy hình như đầu anh ấy đang bốc khói rồi.
Nhưng nhìn vậy tôi lại thấy rất vui.
Anh cố nén cơn giận của mình.
"Đây là chuyện của tôi và Vãn Vãn, cho dù hai người có ở cùng nhau, cũng không đến lượt anh quản."
"Vãn Vãn, đi theo anh, tránh xa tên này ra, hắn không phải người tốt."
Giang Yến lại đưa tay ra để kéo tôi.
Thi Diễn hất tay hắn ra, cầm lấy cây kem ốc quế trong tay tôi, không thèm nhìn Giang Yến nữa.
"Ôn Vãn, đi thôi, anh đưa em về ký túc xá."
Lúc này cả hai người đều nhìn chằm chằm vào tôi, như đang chờ đợi tôi đưa ra quyết định.
6.
Đây là đang phát triển thành cái sự tình gì thế này?
Những người đi đường đã bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ vào chúng tôi.
Tôi bị một màn trước mặt dọa cho sợ ngây người, hai người này làm ra mấy chuyện này trước mặt mọi người, làm tôi chỉ muốn đào một cái hố rồi chui vào.
Đột nhiên, bên cạnh truyền đến tiếng nức nở.
Tay Đỗ Tuyết Như bị chính mình véo, để lại hai vết tím bầm, mắt rưng rưng nhìn về Thi Diễn, tất cả vẻ kiêu ngạo khi đối mặt với tôi đều biến mất.
"Đàn anh, sao anh lại đối xử với tôi như thế..."
15.
Trò hề này kết thúc một cách rất kỳ lạ.
Đỗ Tuyết Như đột nhiên không khống chế được cảm xúc, không để ý tới Giang Yến ở bên cạnh, kéo tay Thi Diễn mãi không chịu buông ra.
"Bạn học này, hình như chúng ta không quen biết mà?"
Thi Diễn giật mình, một bên nghi hoặc hỏi, bên kia lặng lẽ rút tay ra.
Rồi anh liếc nhìn tôi đang sững sờ, cũng không biết sốt ruột cái gì liền nói.
"Ôn Vãn, đừng hiểu lầm, tôi thật sự không biết cô ấy!"
Đỗ Tuyết Như nghe được những lời này, tựa hồ hoàn toàn bị tổn thương, không nói được lời nào, ngơ ngác nhìn hắn, trong mắt rưng rưng.
Sau đó, Giang Yến nhận ra có điều gì đó không ổn nên không làm phiền tôi nữa mà kéo Đỗ Tuyết Như đi.
Trước khi rời đi, anh ấy nhìn tôi thật sâu và nói: "Ôn Vãn, khi nào có thời gian chúng ta nói chuyện nhé."
Cuối cùng, tôi và Thi Diễn đều bối rối.
Trong lòng tôi có cảm giác lẫn lộn, kem ốc quế trên tay bỗng có chút tẻ nhạt vô vị.
"Anh... không phải là cắm sừng Đỗ Tuyết Như đấy chứ?"
Thi Diễn còn chưa thoát khỏi khủng hoảng, nghe xong câu hỏi của tôi, sắc mặt hết trắng lại xanh, cuối cùng tức giận cười lớn.
Hít sâu một hơi, hai mắt chân thành nhìn tôi da diết.
"Tôi thực sự không biết cô ấy và cũng chưa từng yêu đương."
"Nói điêu, cô ấy hoa khôi. Chàng trai nào trong khoa chúng ta mà không biết cô ấy?"
“…Hoa khôi?”
Thi Diễn cau mày, tựa hồ đang nhớ tới cái gì.
Tôi nhìn anh ấy.
"Sau trận đấu bóng rổ giữa khoa chúng ta và khoa máy tính vào tháng trước, một cô gái đã chạy đến đưa nước cho tôi. Tôi đã…”
Thi Diễn lén liếc nhìn tôi, hắng giọng không tự nhiên.
“Tôi không khát lắm nên đã từ chối từ chối.”
"Sau đó tôi cùng các thành viên trong nhóm đi ăn tối, họ cũng nói về hoa khôi gì đó. Nhưng lúc đấy tôi không để ý lắm, có lẽ chính là cô gái này."
"Ngoài chuyện này ra, tôi thề tôi không liên quan gì đến cô ấy, tôi thậm chí còn không biết tên cô ấy."
Tháng trước, trận đấu bóng rổ.
Tôi nhìn Thi Diễn một cách phức tạp.
Bảo sao tôi luôn thấy anh ấy trông rất quen mắt.
Hóa ra đây là nam sinh mà Đỗ Tuyết Như cùng nói chuyện khi trước.
Khi đó, Giang Yến, người vừa thua trận đấu, đã phải nhìn Đỗ Tuyết Như đang vui vẻ nói chuyện với Thi Diễn.
Kết quả một màn này đều vừa vặn bị người qua đường thu hết vào mắt.
Theo một nghĩa nào đó, tôi chính là trùm cuối.
…
Toàn thân tôi tê rần, hung hăng vỗ vỗ mặt một phen.
Ối, quên mất hôm nay tôi đã trang điểm nên cứ vậy mà lau đi một lớp phấn.
Thi Diễn kinh ngạc nhìn tôi, tựa hồ không hiểu tại sao tôi lại làm như vậy.
Tôi hắng giọng, quay mặt nhìn đi chỗ khác.
"Giải thích với tôi làm gì, tôi không có hứng thú đến chuyện riêng tư của anh."
Thi Diễn ghé sát vào tôi, trong mắt mang theo ý cười.
"Được rồi, không giải thích, là tôi đang nói chuyện với chính mình."
Khụ khụ.
Tôi vỗ vai anh thật mạnh.
"Giao cho anh một nhiệm vụ, đưa tôi trở về ký túc xá."
