Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 179

Cập nhật lúc: 31/03/2026 09:00

"Thật sao?" 

Lúc này Hoàng thượng đã bình tĩnh lại.

Chuyện này không hề đơn giản, chỉ cần sơ suất một chút cũng có thể làm rung chuyển triều chính.

Cao Lăng Tiêu bổ sung: "Hoàng thượng, thần đã tra rõ, phủ Bình Dương Hầu quả thực lén khai thác mỏ bạc. Những người thợ mỏ này đều là nhân chứng chúng thần đưa về từ khu mỏ, còn mấy người này chính là quản sự tâm phúc của Phương gia, bọn họ đều đã nhận tội."

"Phương Triển Hách, ngươi còn gì để nói?"

Hoàng thượng chỉ vào Phương Triển Hách.

Ngài thật không ngờ phe của Hoàng hậu lại to gan lớn mật đến mức này.

"Người đâu, truyền Thượng thư Hình bộ và Thị lang Hình bộ vào cung. Lập tức thông báo cho Vương Úy Tranh, khám xét phủ Bình Dương Hầu. Kẻ nào dám cản trở, g.i.ế.c không tha." 

Giọng hoàng thường bừng bừng lửa giận, nộ khí cao hơn thường ngày mấy phần.

Cổ công công lập tức lui ra sắp xếp.

Hình bộ Thượng thư và Thị lang vội vàng đến Ngự Thư Phòng.

Hoàng thượng hạ lệnh: "Hai người các ngươi thẩm vấn những kẻ này ngay trước mặt trẫm." 

Ngài muốn biết kết quả ngay lập tức.

Trên đường tới đây hai vị đại nhân đã biết những chuyện xảy ra, nhanh ch.óng bắt đầu tra hỏi.

Lần đầu tiên thấy trận thế lớn như vậy, mấy tên thợ khai khoáng đều sợ đến ngây dại.

Dọc đường vào kinh, họ đã được trấn an nhiều lần, chỉ cần nói thật là được, nhưng khi thật sự đối diện hoàng thượng, ai nấy đều hoảng loạn không biết làm sao.

Hình bộ Thị lang thấy họ sợ đến không dám mở miệng, bèn dịu giọng, ôn tồn nói: "Các ngươi không cần sợ, chỉ cần trả lời đúng sự thật những gì bổn quan hỏi là được. Các ngươi không phạm tội, chỉ là nhân chứng."

Là Thị lang Hình bộ, ông ta từng thẩm vấn không ít phạm nhân, đối với loại người nào nên dùng thái độ gì, ông ta nắm bắt vô cùng chuẩn xác.

Trong đó có một người tên là Vương Nhị Trụ, thấy hoàng thượng không làm khó họ, lá gan cũng lớn hơn nhiều, hơn nữa trong lòng hắn ta còn đang ôm hận.

Vương Nhị Trụ vừa khóc vừa tố cáo: "Hoàng thượng, xin người nhất định phải làm chủ cho chúng thảo dân.

Chúng thảo dân không phải tự nguyện khai khoáng, mà là bị lừa đến.

Nhà thảo dân có ba huynh đệ, hai người đã c.h.ế.t ở trong mỏ, nay chỉ còn lại một mình thảo dân.

Thảo dân muốn về nhà, nhưng bọn chúng không cho thảo dân đi.

Từ khi vào mỏ, không một ai có thể ra ngoài, chỉ có c.h.ế.t rồi mới bị khiêng ra.

Năm thảo dân mười tám tuổi bị đưa vào mỏ, mười mấy năm chưa từng rời đi, cũng không biết mẹ già ở nhà còn sống hay không.

Chúng thảo dân không phải phạm nhân, nhưng chỉ cần có ý định bỏ trốn, sẽ bị đ.á.n.h đập dã man, rồi bị bỏ đói mấy ngày, cho đến khi không ai dám chạy nữa.

Mỗi ngày chúng thảo dân đều làm việc đến kiệt sức.

May mà có Bắc Bình Vương gia đến, chúng thảo dân mới được thấy lại ánh mặt trời."

"Quả là vô lý!" 

Hoàng thượng nghe xong, càng thêm phẫn nộ.

Quan phủ khai khoáng, làm gì có ai dám đối xử với bách tính như vậy.

Ứng Thiên Thịnh nhắc nhở: "Phụ hoàng, còn có mấy tên quản sự, bọn chúng biết nhiều chuyện hơn."

Hoàng thượng dằn xuống lửa giận: "Tiếp tục."

Hình bộ đại nhân còn chưa kịp thẩm tiếp, Vương Úy Tranh đã vội vàng chạy đến.

"Khởi bẩm hoàng thượng, đã thu được một số sổ sách ở phủ Bình Dương Hầu."

Vương Úy Tranh tiến lên một bước, dâng lên một quyển sổ dày cộp.

"Hoàng thượng, đây là sổ sách lấy được từ mật thất của Phương gia, xin người xem qua."

Hoàng thượng nhận lấy, lật vài trang, càng lật sắc mặt càng khó coi.

Bên trên ghi chép chi tiết sản lượng mỏ bạc, phân chia lợi nhuận gồm cả phần chia cho Hoàng hậu và Nhị hoàng t.ử, thậm chí còn có danh sách hối lộ quan viên trong triều.

Số lượng bạc khổng lồ hơn năm trăm vạn lượng gần bằng nửa thuế thu về quốc khố trong một năm.

Sao bọn họ dám làm như vậy?

Hoàng thượng đột ngột đóng sập quyển sổ lại, ném xuống trước mặt Phương Triển Hách: "Phương Triển Hách, ngươi còn gì để nói không?"

Toàn thân Phương Triển Hách run rẩy, mở ra nhìn, trong khoảnh khắc mặt ông ta chuyển xám như tro.

Đây chính là quyển sổ quan trọng nhất.

Ông ta giấu kín đến vậy, vậy mà vẫn bị tìm ra.

"Hoàng thượng, còn có mấy phong mật thư." 

Vương Úy Tranh dâng lên.

Hoàng thượng nhanh ch.óng xem qua, tất cả đều là thư từ cấu kết với mấy vị đại thần trong triều.

"Không… không thể nào…" 

Phương Triển Hách đột nhiên ngẩng đầu: "Hoàng thượng, quyển sổ này nhất định là giả. Thần chưa từng viết những thứ này.

Đây là vu oan giá họa, có người muốn hại Phương gia. Không phải nhắm vào Phương gia, mà là nhắm vào Hoàng hậu và Nhị hoàng t.ử điện hạ." 

Ông ta vẫn cố giãy giụa lần cuối, trực tiếp ám chỉ Ứng Thiên Thịnh, và cả Thái hậu.

Hoàng thượng cười lạnh: "Phương Triển Hách, nét chữ trong sổ giống hệt b.út tích trên tấu chương thường ngày của ngươi, đến cả thủ pháp cũng không sai một ly, ngươi còn dám chối cãi? Ngươi cho rằng trẫm là kẻ ngu sao?"

Ngày ngày phê tấu chương, ngài quen thuộc b.út tích của từng thần t.ử hơn bất cứ ai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.