Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 180

Cập nhật lúc: 31/03/2026 10:02

Hoàng hậu thấy tình thế không ổn, đột nhiên nhào tới bên chân Hoàng thượng, lệ tuôn như mưa: "Hoàng thượng, ca ca thần thiết tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy, nhất định có kẻ bắt chước nét chữ của huynh ấy, ngụy tạo chứng cứ để hãm hại. Xin Hoàng thượng minh xét."

Hoàng thượng lạnh lùng rút tay áo về: "Hoàng hậu, trẫm dễ bị qua mặt như vậy sao?"

Hoàng hậu vẫn không chịu bỏ cuộc: "Hoàng thượng, Phương gia đời đời trung lương, ca ca thần thiếp lại là trọng thần của người, sao người có thể chỉ vì một quyển sổ chưa rõ thật giả mà định tội? Việc này nhất định là do Bắc Bình Vương cố ý hãm hại."

Hoàng hậu chỉ tay về phía Bắc Bình Vương, lúc này bà ta đã chẳng còn kiêng dè gì nữa.

Ứng Thiên Thịnh nghe vậy, khẽ cười nhạt: "Mẫu hậu, nếu người vẫn muốn chối cãi, chi bằng thử nghe xem bọn họ nói thế nào."

Hắn phất tay, Cấm vệ quân liền áp giải mấy tên quản sự tiến lên.

Một người trong số đó run lẩy bẩy quỳ xuống,: "Hoàng thượng, tiểu nhân là quản sự quản lý sổ sách của Phương gia, mười năm trước bị phái đến phủ Uy Viễn. Quả thực là Hầu gia sai người bí mật khai thác, số bạc thu được ngoài việc dùng để lo lót quan viên ở phủ Uy Viễn, đều lén vận chuyển về kinh thành, nộp vào kho của Hầu phủ."

Kẻ này đã chịu hình, biết không thể trốn tránh. 

Một tên thư lại yếu ớt như ông ta, sao chịu nổi thủ đoạn của Cao Lăng Tiêu.

"Ngươi nói láo!" 

Phương Triển Hách giận dữ gầm lên, định lao tới g.i.ế.c ông ta, nhưng bị Cấm vệ quân giữ c.h.ặ.t.

Một tên thợ mỏ khác cũng quỳ xuống khóc lóc: "Hoàng thượng, thảo dân bị cưỡng ép đi đào mỏ, ngày đêm lao lực, chỉ cần chậm trễ liền bị đ.á.n.h đập, đã có không ít người phải c.h.ế.t, xin hoàng thượng làm chủ!"

Hoàng thượng nhắm mắt lại, khi mở ra, trong mắt chỉ toàn là sát ý giá lạnh: "Phương Triển Hách, ngươi còn gì để nói không?"

Phương Triển Hách cúi đầu tuyệt vọng: "Thần, nhận tội."

Chứng cứ xác thực, ông ta biết mình đã không thể xoay chuyển.

Nếu ông ta còn không nhận, hoàng thượng cũng sẽ không dung tha cho Nhị hoàng t.ử và Hoàng hậu.

Rốt cuộc sơ hở ở đâu?

Ông ta nghĩ mãi cũng nghĩ không ra.

Hoàng hậu như bị sét đ.á.n.h: "Ca ca, huynh…"

Hoàng thượng không buồn nhìn họ nữa, lạnh giọng hạ chỉ: "Bình Dương Hầu Phương Triển Hách lén khai thác mỏ bạc, tham ô trái phép, kết bè kết cánh, tội không thể tha.

Niệm tình tổ tiên Phương gia từng lập công cho Tư Lương, nay lập tức tước bỏ tước vị, cách chức, tịch biên, toàn tộc lưu đày biên cương.

Hoàng hậu thân là mẫu nghi thiên hạ, không nghĩ đến bá tánh, không có đại nghĩa, dạy con không nghiêm, cấm túc tại cung Phượng Nghi, không có chiếu chỉ không được bước ra.

Nhị hoàng t.ử phối hợp với Hình bộ, căn cứ danh sách trong sổ sách, truy thu toàn bộ số bạc tham ô, sung vào quốc khố. Nếu không hoàn thành, sẽ bị tước thân phận hoàng t.ử, giáng làm thứ dân."

"Hoàng thượng!" 

Hoàng hậu thê lương thét lên: "Thần thiếp cầu xin người, tha cho ca ca thần thiếp. Những năm qua, huynh ấy dù không có công lao thì cũng có khổ lao. Xin hoàng thượng niệm tình tổ tiên Phương gia, mà xử nhẹ."

Hoàng thượng lạnh lùng xoay người: "Dẫn đi."

Mấy tên Cấm vệ quân tiến lên, kéo Phương Triển Hách ra khỏi đại điện.

Hoàng hậu cũng được nữ quan dìu đi, nhưng ánh mắt đã từ khóc lóc van xin chuyển thành oán hận ác độc.

Phủ Bình Dương Hầu bị khám xét, lục soát được vô số vàng bạc châu báu, khế đất, mật thư, khiến triều dã một phen chấn động, liên lụy cực rộng.

Hoàng thượng nhân cơ hội này mạnh tay chỉnh đốn triều cương, thanh trừng tham nhũng.

Trong ngoài triều đình, lòng người đều rất hoang mang.

Mà Bắc Bình Vương và Cao Lăng Tiêu có công phá án, được trọng thưởng hậu hĩnh.

Phủ Bình Dương Hầu hiển hách trăm năm từ đây sụp đổ.

Hoàng hậu bị cấm túc trong cung, ngay cả Nhị hoàng t.ử cũng không được vào thăm.

Tô Hội thấy rất khó hiểu: "Vương gia, vì sao phụ hoàng không nhân cơ hội này áp chế luôn Nhị hoàng t.ử?"

Đã đến mức này rồi, còn để hắn ta đi truy thu số bạc đã hối lộ.

Những đại thần kia ngoài việc phải nộp lại bạc, còn bị cách chức, chắc chắn đều hận Nhị hoàng t.ử thấu xương.

"Dù sao hắn cũng là con của phụ hoàng, từng được người ký thác kỳ vọng. Nếu không có nàng chữa khỏi cho bổn Vương, ngôi Thái t.ử vốn dĩ đã thuộc về hắn.

Hơn nữa, hoàng t.ử trưởng thành rồi, tham gia tranh đấu bè phái vốn là điều bình thường. Chỉ cần chưa đến mức thí phụ sát quân, mưu phản đoạt vị, phụ hoàng sẽ không xử phạt quá nặng."

Tô Hội khẽ thở dài: "À, thì ra là vậy. Phụ hoàng thực ra cũng không lạnh lùng như ta tưởng, người vẫn rất thương con cái mình."

"Người đời đều nói thiên t.ử vô tình, kỳ thực là bị ép phải vô tình.

Lần này chúng ta ra tay đủ nhanh là nhờ mấy con chim ưng của nàng đóng vai trò then chốt. Nếu tin tức truyền về kinh trước, Bình Dương Hầu nhất định sẽ lập tức tiêu hủy toàn bộ chứng cứ.

Nhưng chúng ta lại kịp trở về kinh trước khi tin truyền đến, đ.á.n.h cho ông ta trở tay không kịp."

Ứng Thiên Thịnh nắm lấy tay Tô Hội: "Hội Hội, bổn Vương thật may mắn khi cưới được nàng."

Cánh tay lớn nhất của Nhị hoàng t.ử đã bị họ c.h.ặ.t đứt, phe cánh trong triều cũng tổn thất không ít, Hoàng hậu lại bị cấm túc trong cung.

Hiện tại, Ứng Thiên Thịnh đã trở thành ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị Thái t.ử.

Thời gian cũng không còn nhiều, nếu họ không sớm đến Mân Châu, e rằng quốc quân bên đó sẽ không trụ nổi nữa.

Tô Hội cảm thấy họ không cần liều lĩnh như trước: "Vương gia, thật ra hiện giờ chúng ta không cần đi tìm thêm chứng cứ nữa. Nhị hoàng t.ử giờ đã không thể làm nên sóng gió gì rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.