
Dùng Món Ngon Chinh Phục Địa Phủ
Vì canh Mạnh Bà quá khó uống, tôi đã nôn thốc nôn tháo, làm lỡ giờ đầu thai.
Tôi nhìn Hắc Bạch Vô Thường đang nghiến răng nghiến lợi vì bị ép tăng ca, liền ôm chặt đùi hai anh ấy khóc rống lên:
"Anh ơi, đừng lôi em đi chịu phạt! Em có thể cải thiện cơm nước ở địa phủ mà!"
Hắc Vô Thường hừ lạnh một tiếng: "Chỉ có phàm nhân các người mới trọng ham muốn ăn uống như vậy."
Sau đó, nhìn cái giò heo vừa thơm vừa giòn mềm, anh ấy cắm đầu đánh liền ba bát cơm lớn.
Tôi cười nịnh nọt: "Anh ơi, ăn thấy thế nào?"
Hắc Vô Thường: "Ồn ào, thêm bát nữa."








![Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [vô Hạn]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F697e43e3a630c1faa1aa87d8.jpg%3Ftime%3D1769882596009&w=3840&q=75)

![[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F696e552704358b9c95a6da50.jpg%3Ftime%3D1768838439275&w=3840&q=75)

