Đừng Nghĩ Ai Cũng Đứng Tại Chỗ Chờ Ngươi - 2
Cập nhật lúc: 05/08/2026 08:00
Nghe đâu ngày hôm đó trở về phủ, Tạ Lẫm đã làm náo loạn một trận tưng bừng.
Hắn trách người trong nhà chưa được sự đồng ý của hắn đã tự ý giải trừ hôn ước.
Hắn không chấp nhận.
Nhất thời chọc cho Tạ lão gia nổi trận đình phong, đòi mời gia pháp, tuyên bố đ.á.n.h c.h.ế.t tên nghịch t.ử này cho xong chuyện.
Làm ầm ĩ đến cuối cùng, vẫn là Tạ lão phu nhân khóc lóc đứng ra can ngăn, hắn mới thoát được một trận đòn roi.
Chuyện nực cười ở Tạ phủ tạm thời không bàn tới.
Nhưng mẫu thân lại bắt đầu đau đầu lo lắng cho chuyện đại sự của ta.
Bà vốn nghĩ ba năm trôi qua, sóng gió năm xưa đã êm đẹp, chuyện hôn sự của ta có thể tính tiếp được rồi.
Dù sao ta cũng đã mười tám tuổi, cứ trì hoãn mãi thì thật sự thành gái ế mất.
Chẳng ngờ đúng vào lúc này, Tạ Lẫm và gia quyến Thẩm Thái phó lại trở về.
Chuyện cũ năm xưa bị những kẻ nhiều chuyện bới móc lại.
Tin đồn nhảm nhí chốn dân gian lại bắt đầu râm ran nổi lên.
Mấy gia đình vốn đang có ý định dạm hỏi nhìn cũng lập tức bặt vô âm tín.
Mẫu thân than ngắn thở dài, bảo rằng Tạ Lẫm khắc ta.
Ta suýt chút nữa là phun cả ngụm trà trong miệng ra ngoài.
Mẫu thân lườm ta một cái: "Ta có nói sai đâu, cả đời này con chịu bao nhiêu cay đắng đều là vì hắn."
"Thật chẳng hiểu năm đó đi xem bát tự kiểu gì mà lại ra cái quẻ thiên duyên tiền định."
"Biết thế này từ sớm..."
Ta day day thái dương, vội vàng đ.á.n.h trống lảng:
"Con nghe nói ở phố Đông mới mở một tiệm bán đồ ngoại quốc, có không ít món đồ lạ mắt lắm."
"Mẫu thân, hay là chúng ta dạo chơi một chuyến nhé?"
Mẫu thân nhìn ta, ấp úng muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
….
Mấy năm trước, triều đình dỡ bỏ lệnh cấm biển.
Vùng duyên hải phía Đông Nam có không ít tàu buôn ngoại quốc cập bến.
Hàng hóa từ đường biển tràn về ngày một nhiều, đến mức cửa tiệm buôn bán đã mở đến tận Kinh thành.
Còn chưa bước chân qua ngưỡng cửa, ta đã nhìn thấy người mà mình không muốn gặp nhất.
Tạ Lẫm đang tháp tùng Thẩm Uyển chọn đồ.
Mẫu thân nhìn ta, cẩn trọng khẽ nói: "Hay là... hôm khác chúng ta lại đến?"
Ta lắc đầu.
"Mẫu thân, người làm sai chuyện đâu phải là con, việc gì con phải tránh né?"
Mẫu thân còn định nói thêm, ta đã cất bước đi thẳng vào trong tiệm.
Gã sai vặt trong tiệm tinh mắt, đon đả chạy ra đón tiếp.
"Hai vị quý khách muốn xem món gì ạ? Tiệm chúng ta mới về một lô kính lưu ly cao cấp, soi người rõ mồn một, so với gương đồng thì tốt hơn biết bao nhiêu lần."
Ta mỉm cười với hắn: "Cứ xem qua đã."
Phía bên kia, Tạ Lẫm cũng đã chú ý đến ta.
Hắn khựng lại thấy rõ, thần sắc vô cùng phức tạp, dường như muốn tiến lên nói điều gì đó nhưng lại gắng gượng khựng bước.
Trái lại, vị cô nương nhu hòa, yếu đuối bên cạnh hắn lại nhẹ nhàng gật đầu chào ta.
Ta biết nàng ta, ái nữ duy nhất của Thẩm Thái phó, Thẩm Uyển.
Đại tài nữ danh tiếng lẫy lừng khắp Kinh thành, cũng là người trong lòng thực sự của Tạ Lẫm.
Ta cầm lấy một chiếc kính lưu ly, mặt kính phản chiếu rõ mùng một gương mặt đang độ xuân thì của ta.
"Chiếc gương này không tệ," Ta quay sang bảo gã sai vặt, "Gói lại cho ta."
"Dạ có ngay!"
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, ta không ngoảnh đầu lại.
"Minh Cẩn, có thể mượn bước nói chuyện riêng một chút không?"
Ta đặt hộp tráng men trong tay xuống, quay người nhìn hắn:
"Tạ công t.ử có chuyện gì cứ nói thẳng ở đây là được."
Hắn nhìn mẫu thân đứng bên cạnh ta, mím c.h.ặ.t môi: "Ta muốn nói riêng với nàng vài câu."
Mẫu thân vừa định lên tiếng từ chối thay ta, ta đã vội ấn nhẹ tay bà lại.
"Không cần đâu, giữa ta và ngươi chẳng có chuyện gì mà người ngoài không thể nghe cả."
Gương mặt Tạ Lẫm chùng xuống, hắn hít sâu một hơi.
"Ta không hề biết chuyện hôn ước đã bị giải trừ, người nhà chưa từng nói cho ta biết."
Ta gật đầu cho có lệ.
"Giờ thì ngươi biết rồi đấy."
Thấy thái độ thờ ơ của ta, hắn cuống quýt giải thích: "Nhưng đó đâu phải là ý của ta!"
"Ta chưa từng nghĩ đến chuyện thoái hôn, ta chỉ là..."
"Ngươi chỉ là ỷ vào việc ta sẽ luôn đứng một chỗ chờ ngươi." Ta nói nốt câu giùm hắn.
Tạ Lẫm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nén chịu cảm xúc đang chực bùng nổ.
Hắn nói: "Minh Cẩn, trong lòng nàng vẫn có ta mà."
Ta bật cười một tiếng, chính ta cũng không phân biệt nổi đó là đắng chát hay mỉa mai:
"Cho nên ngươi mới dựa vào chút thích đó của ta mà vô tư gây tổn thương cho ta, có đúng không?"
Tạ Lẫm ngập ngừng há miệng, nhưng chẳng thể thốt ra thêm được từ nào.
Nhìn đôi mắt né tránh của hắn, ta đột nhiên cảm thấy thiếu niên chân thành, nhiệt huyết năm xưa giờ đây đã hoàn toàn biến thành một con người xa lạ.
………..
Ta và Tạ Lẫm quen biết nhau từ thuở nhỏ, gọi là thanh mai trúc mã cũng chẳng sai.
Năm chín tuổi, sau khi ta vớt cái kẻ hơn mình ba tuổi mà lại không biết bơi là hắn lên khỏi hồ nước, hắn liền quấn lấy ta không rời.
Mối quan hệ giữa hai chúng ta dưới cái sự mặt dày của hắn cứ thế ngày một khăng khít hơn.
