Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 54:**

Cập nhật lúc: 20/04/2026 11:03

Địa điểm hóng hớt số hai: Nhà thím Lưu.

"Anh T.ử à, sáng sớm tinh mơ, trời còn chưa sáng, rốt cuộc cháu chạy ra ngoài làm cái gì thế?" Sau khi hỏi thăm thím Lưu xem đại đội nào gần đây có bán gà con, bà thím này lập tức "lật bài ngửa", chuyển sang hóng chuyện bát quái.

Triệu Anh T.ử vác cái mặt sưng vù như đầu heo, ngồi trên ghế nhặt đậu, nghe vậy thì hậm hực nói: "Cháu đã bảo rồi, có người mách cháu Thẩm Quốc Khánh lén lút vụng trộm với người ta, cháu đi làm việc chính nghĩa đấy chứ!"

Triệu Thụy đang chẻ củi bên cạnh, vừa nghe thấy thế liền vứt phăng cái rìu, đứng phắt dậy chỉ tay vào mặt Triệu Anh T.ử mắng xối xả: "Đầu óc mày có vấn đề à?! Quốc Khánh có chọc ghẹo gì mày đâu mà mày đi rêu rao cái tin đồn nhảm nhí đó? Hai người thanh niên trí thức kia đều nói không nhìn thấy Quốc Khánh cơ mà! Tao nói cho mày biết, mày mà còn làm càn nữa thì đừng trách tao tẩn cho một trận!"

Từ lúc có người đến nhà, thím Lưu đã trốn biệt trong bếp, lúc này mới vội vàng chạy ra: "Làm gì thế hả, hai anh em cãi nhau cái gì đấy. Triệu Thụy, em gái con còn nhỏ, có chuyện gì thì từ từ bảo ban nó!"

Triệu Thụy tức giận quát: "Nó còn nhỏ á, nó mười bảy tuổi rồi mà còn nhỏ à?! Mẹ cứ chờ xem, mẹ cứ chiều chuộng nó thế này, sớm muộn gì nó cũng gây ra họa tày đình cho mà xem!"

Thím Lưu sững người, gào khóc ăn vạ: "Vậy ta phải làm sao bây giờ, ta chỉ sinh được hai đứa chúng mày, có mỗi một đứa con gái, chẳng lẽ ta đ.á.n.h c.h.ế.t nó à?"

Sắc mặt Triệu Thụy lạnh tanh.

Toàn thân thím Lưu run rẩy. Bà đột nhiên vớ lấy cây chổi ngắn ở góc tường, quất lấy quất để lên người Triệu Anh Tử: "Cái con ranh con này, rốt cuộc mày định làm cái gì, trong đầu mày suốt ngày nghĩ cái quái gì thế hả?"

Triệu Anh T.ử bị đ.á.n.h đau la oai oái, chạy loanh quanh khắp sân.

Những người đến xem náo nhiệt thấy cảnh gà bay ch.ó sủa này thì cũng vội vàng tản đi.

Ối chà chà, con cái đúng là nợ nần mà!

Địa điểm hóng hớt số ba: Nhà cũ họ Thẩm ở đầu thôn phía Đông.

Hồi còn ở căn nhà ngói gạch xanh, tính tình Hồ Hòe Hoa thực ra khá tốt, gặp ai cũng nở nụ cười tươi rói trước. Mọi người đều nói Thẩm Quốc Hưng cưới được cô vợ tốt, tháo vát, đảm đang, quan hệ với mẹ kế cũng hòa thuận.

Từ sau khi ra ở riêng, không biết Hồ Hòe Hoa lộ bản chất thật hay tính tình thay đổi, suốt ngày trong nhà vứt đồ đập đạc, c.h.ử.i bới người này đến người khác, c.h.ử.i hết người này lại quay sang c.h.ử.i người kia.

Chẳng hạn như lúc này, những xã viên tò mò đến hóng hớt căn bản không dám bước qua cổng nhà họ Thẩm.

"Cái đồ ôn dịch này, mày có thời gian đi hóng chuyện sao không biết đi nấu bữa sáng, giặt giũ quần áo cho cả nhà, ra bờ suối xách hai thùng nước về? Rảnh rỗi sinh nông nổi đi xem người ta vụng trộm, mày giỏi thật đấy. Tao thấy không đ.á.n.h mày thì mày định leo lên tận trời đúng không. Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ làm xấu mặt gia đình này!"

"Á a a, bố ơi, cứu con với, bố! Á a, sao mẹ lại đ.á.n.h con, chẳng phải chính mẹ nói Thẩm Quốc Khánh không tìm được đối tượng mới tốt sao, chính mẹ nói chú ấy mà ế vợ cả đời thì sau này đồ đạc trong nhà đều là của chúng ta cơ mà! Á a a, chú ấy vụng trộm, con đi tố cáo chú ấy, thế không phải chú ấy sẽ không tìm được đối tượng nữa sao, á a a, con làm thế đều là vì cái nhà này, vì mọi người thôi!"

...

Quả đúng là, tuy không vào được trong sân, nhưng đứng ngoài cổng cũng đủ nghe được những chuyện bát quái cực kỳ sốt dẻo!

Những xã viên thập thò hóng hớt xung quanh đều nghe mà ngớ cả người. Họ đến xem náo nhiệt thật, nhưng không ngờ lại được xem màn kịch hay ho đến nhường này.

"Thật không ngờ, vợ Quốc Hưng lại thâm độc đến thế?"

"Ấy ấy ấy, mọi người có nhớ không, mọi người có nhớ không, hồi trước vốn dĩ định tìm đối tượng cho Quốc Khánh trước, nhưng giữa chừng người nhà họ Hồ đến chơi một chuyến, sau đó lại chuyển sang tìm đối tượng cho Ái Dân trước."

"Ôi dào, chuyện này tôi biết thật đấy. Người nhà họ Hồ bảo bà cố nhà họ chỉ mong sớm được ẵm chắt, bế được chắt rồi thì bà nhắm mắt cũng cam lòng. Cho nên đám thanh niên trong họ, cứ đến tuổi là phải giục cưới hỏi sinh con ngay. Mọi người nghĩ xem, người ta đã nói đến mức không bế được chắt thì c.h.ế.t không nhắm mắt rồi, thím Quế Chi còn biết nói gì nữa?"

"Trời đất ơi, lại còn có chuyện đó nữa à. Hèn chi, rõ ràng Quốc Khánh vai vế lớn hơn, hai đứa xấp xỉ tuổi nhau, đáng lẽ phải để Quốc Khánh cưới trước mới phải chứ."

"Ê ê ê, mọi người bảo có phải người nhà họ Hồ cố tình nói thế không? Kiểu cắt đứt nhân duyên của Quốc Khánh ấy. Hồi xưa tôi từng nghe nói rồi, bị cắt đứt nhân duyên thì sau này khó tìm được đối tượng lắm. Không tìm được đối tượng thì ế vợ, không có con nối dõi. Mà này, lỡ như cả hai anh em Quốc Cường, Quốc Khánh đều không có con, thì đồ đạc nhà họ, khéo lại thuộc về mấy đứa con nhà bác cả thật đấy chứ."

"Bà im cái miệng lại đi, suốt ngày cứ lải nhải mấy thứ phong kiến mê tín này, tôi thấy bà đúng là muốn đi cải tạo đấy. Hơn nữa, Quốc Khánh chẳng phải đã tìm được đối tượng rồi sao, người ta còn sắp lên huyện làm công nhân nữa kìa, ế vợ cái nỗi gì, đúng là nực cười."

"Tôi nói cái gì đâu, tôi có nói gì đâu. Nếu có phải đi nông trường cải tạo thì cũng là hạng người thâm độc như Hồ Hòe Hoa đi, kiểu gì cũng chẳng đến lượt tôi."

...

Mấy người đang xì xào bàn tán, bỗng có người kéo ống tay áo một người khác: "Ê ê ê, đừng nói nữa, ông Đức Xương đang đứng đằng kia kìa!"

Những người khác ngoảnh đầu nhìn, quả nhiên Thẩm Đức Xương không biết đã đến từ lúc nào, đang đứng dưới một gốc cây cách đó không xa.

Bàn tán sau lưng người ta lại bị người nhà người ta bắt quả tang tại trận, quả thực có chút ngượng ngùng. Có người định lên tiếng chào hỏi dăm ba câu để làm dịu bầu không khí, kết quả lại thấy Thẩm Đức Xương lặng lẽ quay người, chậm chạp bước đi.

Thẩm Bán Nguyệt, người hoàn toàn mù tịt về những chuyện đang xảy ra trong thôn, lúc này đang tận tụy hoàn thành xuất sắc vai trò bóng đèn của mình tại công xã. Có điều, ngoài cô và Tiểu Địch - hai chiếc bóng đèn cỡ nhỏ - thì xung quanh còn có khá nhiều bóng đèn cỡ bự khác.

Bất đắc dĩ thôi, vốn dĩ hôm nay Chu Dao Dao được nghỉ, nhưng cô y tá Mao chơi khá thân với cô đột nhiên có việc gấp nên xin đổi ca. Thế là cuộc hẹn hò đầu tiên của cô và đồng chí Thẩm Quốc Khánh biến thành việc cô đi làm, còn Thẩm Quốc Khánh dẫn theo hai đứa nhóc đến chỗ làm cùng cô.

"Hay là anh dẫn hai đứa ra hợp tác xã mua bán dạo thử xem?" Chu Dao Dao vừa truyền nước cho hai bệnh nhân, lại tiêm xong cho một người, cuối cùng cũng rảnh rang được một chút, liền chạy đến bàn bạc với Thẩm Quốc Khánh.

Thẩm Quốc Khánh nhìn Thẩm Bán Nguyệt và Tiểu Địch. Thẩm Bán Nguyệt đang nhàn nhã tựa lưng vào ghế, một tay chơi trò "chị véo mũi em, em bắt tay chị" với Tiểu Địch, vừa lắc đầu nói: "Bọn cháu không đi hợp tác xã đâu, cháu mua b.út máy tiêu hết tiền rồi, dạo này không muốn tiêu tiền nữa."

Chu Dao Dao đã nghe chuyện cô bé mua b.út máy tặng bạn bè, cười nói: "Bảo chú nhỏ cháu trả tiền cho."

Thẩm Bán Nguyệt véo nhẹ mũi Tiểu Địch, sau đó cố tình nới lỏng tay để cô bé bắt được. Đứa nhỏ lập tức cười toe toét khoe mấy chiếc răng sữa. Cô cũng mỉm cười theo, ngước nhìn Chu Dao Dao, nghiêm túc nói: "Nhưng chú nhỏ làm gì có tiền ạ, chú ấy còn nghèo hơn cả cháu."

Chu Dao Dao: "..."

Cô không kìm được bật cười ha hả. Cười một trận xong, cô liếc nhìn Thẩm Quốc Khánh rồi nói: "Không sao, chị cho hai chú cháu tiền nhé. Mọi người ra hợp tác xã mua kẹo ăn, trong hộp của chị hết kẹo rồi, chị quên chưa mua bù."

Thẩm Quốc Khánh gãi đầu, định nói gì đó thì bác sĩ Mã Quang Vinh đi ngang qua, buông một tiếng cười khẩy mỉa mai, giọng điệu vô cùng đáng ghét: "Thời buổi này đến cả bọn chân lấm tay bùn cũng biết bám váy phụ nữ ăn bám rồi, nực cười thật."

Chu Dao Dao tức giận định quay sang mắng hắn ta, nhưng Thẩm Bán Nguyệt đã nhanh miệng lên tiếng trước: "Bác sĩ Mã, chú có biết muốn ăn bám thì cần điều kiện gì không?"

Mã Quang Vinh nhìn cô bé đen nhẻm, gầy gò trước mặt, cười khẩy: "Ái chà, cháu mới tí tuổi đầu mà cũng biết thế nào là ăn bám cơ à?"

Thẩm Bán Nguyệt gật đầu: "Đương nhiên là cháu biết rồi, cháu là một đứa trẻ thông minh mà. Xem ra bác sĩ Mã không biết rồi, để cháu nói cho chú nghe nhé. Điều kiện để ăn bám, đầu tiên là phải đẹp trai! Xấu xí thì không ai thèm đâu nha!"

Bị đôi mắt trong veo của con bé nhìn chằm chằm, Mã Quang Vinh bỗng dưng hiểu ra ẩn ý chưa nói thành lời của đứa trẻ này: *Chú chính là vì xấu xí nên mới không được ăn bám đấy!*

Mã Quang Vinh tức anh ách, nhưng hắn lại chẳng thể đi so đo với một đứa trẻ con. Đang định quay gót bỏ đi thì lại nghe Thẩm Bán Nguyệt nói tiếp: "Chị Dao Dao, chị có biết vì sao chú nhỏ em lại nghèo thế không?"

Chu Dao Dao ngạc nhiên "A" lên một tiếng. Cô tưởng trẻ con không hiểu chuyện nên muốn hỏi mình. Liếc nhìn Thẩm Quốc Khánh, cô thầm nghĩ anh chàng này trông cũng không phải loại lười biếng ỷ lại, dạo này nghèo chắc là do có việc gấp cần dùng đến tiền.

Cô nói: "Chú nhỏ em đâu có nghèo, nhà chú ấy có đất đai có nhà cửa đàng hoàng, chỉ cần chịu khó làm lụng thì chắc chắn sẽ có cuộc sống tốt đẹp thôi."

Thẩm Bán Nguyệt gật gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với lời Chu Dao Dao. Nhưng cô lại nói thêm: "Chú nhỏ em nghèo là vì chú ấy không phải công nhân, không có lương thôi. Nhưng mà sau này sẽ khác, sau này chú ấy sẽ có tiền."

Chu Dao Dao nhất thời chưa hiểu ra, nghi hoặc nhìn Thẩm Quốc Khánh. Thẩm Quốc Khánh gãi đầu, bẽn lẽn nói: "Dạo này anh bận quá, cũng chưa kịp nói với em. Bắt đầu từ ngày mai anh sẽ lên làm việc ở nhà máy cơ khí trên huyện."

Anh nhìn Chu Dao Dao, vội vàng nói thêm: "Nhưng Chủ nhật tuần nào anh cũng sẽ về."

Chu Dao Dao ngạc nhiên mở to miệng, mãi một lúc sau mới thốt nên lời: "Anh sắp lên làm việc trên huyện ư?" Ngẫm nghĩ một chút, cô hỏi: "Là công nhân thời vụ à?" Lại vội vàng tiếp lời: "Làm thời vụ cũng tốt, thực ra làm nông cũng tốt, nhưng đi làm thì vẫn hơn, có thể kiếm thêm được chút đỉnh."

Thẩm Quốc Khánh lại gãi đầu, cười thật thà: "Là công nhân chính thức đấy, nhưng phải làm học việc một thời gian trước đã, tầm một đến ba năm tùy tình hình mới được lên chính thức."

Chu Dao Dao vốn đã có cảm tình với Thẩm Quốc Khánh. Cô tự có công việc, gánh nặng gia đình cũng không lớn, thêm nữa đại đội Tiểu Đôn cách công xã cũng không xa, nên cô thấy lấy chồng về Tiểu Đôn cũng chẳng có vấn đề gì.

Nhưng đối tượng bỗng dưng có công ăn việc làm, lại còn là công nhân chính thức trên huyện, cô đương nhiên là rất vui mừng, không, phải nói là vô cùng vui sướng!

Cô cười rạng rỡ: "Đồng chí Thẩm Quốc Khánh, sao anh giỏi thế!"

Cô gái này cũng rất thông minh, ngẫm nghĩ một chút là hiểu ra ngay lý do Thẩm Bán Nguyệt bảo Thẩm Quốc Khánh rất nghèo. Chắc chắn là để lo liệu công việc này nên đã tốn không ít tiền.

Một suất công nhân chính thức trong nhà máy huyện, có tiền chưa chắc đã mua được, số tiền này tiêu quá xứng đáng!

Nghe tin Thẩm Quốc Khánh sắp lên huyện làm công nhân, Mã Quang Vinh vừa c.h.ử.i rủa ầm ĩ trong bụng vừa định chuồn êm. Ngờ đâu Chu Dao Dao cứ như có mắt sau gáy, quay ngoắt người lại trừng mắt nhìn hắn: "Mã Quang Vinh, anh bớt cái thói suốt ngày nói bóng nói gió mỉa mai người khác đi. Bản thân mình muốn bám váy phụ nữ lại cứ thích hắt nước bẩn vào người khác. Tôi nói cho anh biết, anh mà còn ăn nói hàm hồ, chọc giận bà đây, sau này có ai mai mối giới thiệu đối tượng cho anh, tôi sẽ phá cho bằng sạch, để anh có muốn bám váy phụ nữ cũng chẳng có cửa đâu!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.