Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 55:*
Cập nhật lúc: 20/04/2026 13:00
Mã Quang Vinh mặt đỏ gay, rõ ràng là bị nói trúng tim đen, hồi lâu mới rặn ra được một câu: "Đồ đàn bà đanh đá!" Nói xong liền quay đầu bỏ đi thẳng.
Chu Dao Dao hừ một tiếng, quay sang nhìn Thẩm Quốc Khánh, mặt hơi đỏ lên: "Anh không thấy tôi đanh đá quá đấy chứ?"
Thẩm Quốc Khánh cười hì hì: "Đanh đá chút cũng tốt mà, không dễ bị bắt nạt. Mẹ tôi cũng đanh đá lắm, trong đại đội chẳng mấy ai dám gây gổ với bà đâu."
Chu Dao Dao vốn định bảo cái đồ ngốc này đến một câu nịnh đầm cũng không biết nói, nhưng nghe anh bảo mẹ ruột mình cũng đanh đá, cô không nhịn được mà phì cười: "Đúng thế, đanh đá mới không bị bắt nạt, mẹ tôi từ nhỏ cũng dạy tôi như vậy."
Thẩm Quốc Khánh cười nói: "Vậy là mẹ cô dạy rất tốt."
Chu Dao Dao trừng đôi mắt hạnh: "Anh có ý gì hả?" Sau đó chính cô cũng bật cười: "Đúng thế, tôi từ nhỏ đã rất lợi hại rồi."
Thẩm Quốc Khánh: "Điều đó là chắc chắn."
...
Thẩm Bán Nguyệt nhìn người này rồi lại nhìn người kia, âm thầm dắt Tiểu Địch ngồi xích ra xa một chút. Cái mùi vị chua nồng của tình yêu ở nơi này quá đậm đặc, cô chịu không thấu rồi!
Có lẽ đối với những cặp đôi đang chìm đắm trong men tình, hẹn hò ở đâu không quan trọng, làm gì cũng không quan trọng, chỉ cần ở bên cạnh "người ấy" thì dù là việc nhàm chán nhất cũng trở nên thú vị. Ít nhất Thẩm Bán Nguyệt thấy cả Thẩm Quốc Khánh và Chu Dao Dao đều đang rất vui vẻ.
Buổi trưa họ ăn ở tiệm cơm quốc doanh, chỉ gọi ba bát mì chay. Chị Lệ tốt bụng múc cho thêm một thìa nước dùng thịt kho tàu, tuy không có thịt nhưng lại có vị thịt, mấy người ăn uống vô cùng thỏa mãn.
Buổi chiều, Thẩm Quốc Khánh đưa hai cô nhóc về đại đội. Sáng sớm mai anh phải bắt chuyến xe sớm lên huyện, hôm nay phải về thu dọn hành lý, tranh thủ làm nốt mấy việc nặng nhọc trong nhà.
Về đến thôn, vẫn có người kéo Thẩm Quốc Khánh lại trò chuyện, nhưng nghe nói anh phải về dọn đồ nên mọi người cũng rất biết ý để anh đi ngay.
Ngoài thu dọn hành lý, Uông Quế Chi còn chuẩn bị cho anh ít nấm, măng khô các loại, bảo anh sau này mang biếu trưởng phòng Trần Ngọc Thành – người đã giúp mang tiền hộ – một ít, rồi sau này vào xưởng được phân sư phụ hướng dẫn cũng nên biếu người ta một chút. Đồ đạc tuy không đáng giá bao nhiêu nhưng "lễ nhiều không ai trách".
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Bán Nguyệt mơ màng nghe thấy tiếng cổng kẽo kẹt. Cô mở mắt nhìn sắc trời một lát rồi lại nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ. Thẩm Quốc Khánh đã lên huyện như thế, gia đình lại vắng đi một người.
Hơn nữa kể từ ngày hôm đó, chuỗi ngày nắng ráo đã kết thúc, trời đổ mưa rả rích suốt mấy ngày liền. Kế hoạch lên núi săn b.ắ.n của đội dân quân vì thế mà phải tạm hoãn, lũ trẻ trong thôn vẫn chưa được ăn miếng thịt hằng mong đợi.
Ngày mưa trẻ con không được chạy nhảy khắp nơi, ngoài giờ đi học thì chỉ quanh quẩn trong nhà. Thẩm Bán Nguyệt buồn chán, cuối cùng lại nhớ đến "kế hoạch tăng chiều cao" thiết kế cho bạn học nhỏ Lâm Miễn. Đương nhiên cô cũng không tha cho Tiểu Kiệt và Tiểu Thạch Đầu, túm cả lũ lại "huấn luyện" mỗi ngày.
Gọi là "kế hoạch tăng chiều cao" nhưng thực chất còn bao gồm cả tăng cường thể lực, khả năng phản xạ, thậm chí là vài chiêu chiến đấu mà Thẩm Bán Nguyệt đã học được từ một đồng đội giỏi võ hồi ở mạt thế.
Lâm Miễn và những đứa khác bị ép học, còn Tiểu Địch tuy không ai bắt nhưng lại học rất hăng hái. Ngày nào con bé cũng lạch bạch theo sau mấy anh lớn, miệng hô "hầm hầm hừ hừ" rất ra dáng, khiến Uông Quế Chi đứng xem không ít lần cười bò.
Mưa dầm dề hơn mười ngày, trong thời gian đó Thẩm Quốc Khánh có về thăm nhà hai lần. Nghe nói công việc rất thuận lợi, sư phụ hướng dẫn là người tốt, dạy bảo tận tình nên anh tiếp thu cũng rất nhanh.
Khi mưa dần ngớt, thời tiết cũng lạnh hơn nhiều, dưới sự mong mỏi của người lớn lẫn trẻ nhỏ toàn đại đội, đội dân quân cuối cùng cũng đã vào núi.
Vài ngày sau, vào thứ Bảy, Thẩm Bán Nguyệt vẫn như thường lệ đóng vai một học sinh tiểu học "có vẻ bị gia đình gốc bỏ bê, chín tuổi mới bắt đầu đi học nhưng vừa được đến trường đã bộc lộ thiên phú cực cao, biết rất nhiều chữ trong thời gian ngắn".
Sắp đến giờ tan học, Thẩm Bán Nguyệt đang tựa vào chiếc bàn phía sau, trông thì như đang nghe giảng nhưng thực chất tâm hồn đang treo ngược cành cây, bỗng nhiên cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lát sau, những đứa trẻ khác trong lớp cũng tò mò nhìn ra ngoài theo.
Một đứa trẻ đột nhiên reo lên: "Có phải đội dân quân xuống núi rồi không? Năm ngoái lúc em còn bé, em thấy họ xuống núi mang theo bao nhiêu là con mồi, náo nhiệt y hệt như tiếng động chúng ta đang nghe thấy bây giờ vậy!"
Giọng cậu bé tuy khẽ nhưng lớp học vốn nhỏ, cô giáo Vương Lệ Hoa đứng trên bục giảng nghe rất rõ. Cô nhìn cậu học trò nhỏ đầy bất đắc dĩ, lại liếc thấy tâm trí của những đứa trẻ khác đều đã bay mất dạng, bèn dứt khoát nói: "Được rồi, bài học hôm nay dừng ở đây, cả lớp tan học!"
Dứt lời, đám trẻ lập tức đứng phắt dậy, hớn hở chạy ùa ra ngoài: "Ra sân phơi lúa thôi! Ra sân phơi lúa thôi!"
Tiểu Địch cầm mẩu b.út chì đang vẽ nguệch ngoạc, thấy bạn bè chạy hết ra ngoài thì chớp chớp mắt, nghiêng đầu "Hả?" một tiếng. Thẩm Bán Nguyệt đã thu dọn xong đồ đạc, đứng dậy xách luôn con bé lên: "Đừng 'hả' nữa, đi xem náo nhiệt thôi."
Khi đám trẻ chạy đến sân phơi lúa, khu vực xung quanh đã chật kín người. Dựa vào vóc dáng nhỏ bé, chúng luồn lách chui vào trong. Thẩm Bán Nguyệt xách theo Tiểu Địch cũng lách đi rất nhanh, đang định chui ra phía trước thì bất ngờ bị một bàn tay giữ lại.
Ánh mắt Thẩm Bán Nguyệt đanh lại, cơ thể theo phản xạ căng cứng, nhưng não bộ lập tức nhận ra đây không còn là mạt thế đầy rẫy nguy hiểm. Trong tích tắc cô khống chế được động tác và quay đầu nhìn lại.
"Bên trong bắt đầu mổ lợn rồi, m.á.u me bê bết lắm, cháu xem một mình thì thôi đi, còn định dắt cả Tiểu Địch vào xem à?" Thẩm Văn Ích cúi xuống nhìn hai cô nhóc, "Yên tâm, lát nữa chia thịt chắc chắn không thiếu phần các cháu đâu."
Tiểu Địch chớp chớp mắt, nuốt nước miếng: "Ăn thịt!"
Thẩm Văn Ích xoa đầu con bé, nói lấy lệ: "Đúng đúng đúng, ăn thịt."
Thẩm Bán Nguyệt dứt khoát không đi tiếp nữa, ngẩng đầu hỏi Thẩm Văn Ích: "Sao lại bảo cháu xem một mình thì thôi, cháu cũng là trẻ con mà." Không biết là do mạch não của anh chàng này kỳ lạ hay thực sự anh có trực giác nhạy bén, nhưng rất thần kỳ là anh dường như không coi cô là trẻ con cho lắm.
Thẩm Văn Ích càng nói lấy lệ hơn: "Đúng đúng đúng, cháu là trẻ con, có ai bảo cháu không phải đâu. Lát nữa chia thịt chú chia thêm cho cháu một miếng được chưa?" Nói đoạn anh lại lầm bầm nhỏ: "Cháu mà là trẻ con bình thường à?"
Thẩm Bán Nguyệt: "..." *Muốn nói xấu người ta thì cũng nên nói sau lưng chứ, sao lại nói thẳng trước mặt như thế?*
Phần lớn con mồi đều đã bị b.ắ.n c.h.ế.t, nên lúc m.ổ x.ẻ không phát ra những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, nhưng cảnh tượng này quả thực không phù hợp với trẻ nhỏ. Những đứa trẻ khác chạy đến cũng đều bị người lớn ngăn lại bên ngoài.
Thẩm Bán Nguyệt ngẩng đầu hỏi: "Lần này săn được nhiều không chú?"
Thẩm Văn Ích hớn hở: "Nhiều lắm, nhiều hơn năm ngoái. Chẳng trách lần trước chúng ta đụng phải sói và lợn rừng. Chắc là hai năm nay thời tiết tốt, núi rừng nhiều thức ăn nên thú rừng cũng sinh sôi nhanh."
Dù chiều cao hơi hạn chế nhưng Thẩm Bán Nguyệt vẫn bày ra vẻ mặt "hoài nghi nhìn từ trên xuống dưới" vô cùng rõ rệt, hỏi: "Chú cũng săn được à?" *Xác định không phải đi làm vướng chân người ta đấy chứ?*
Thẩm Văn Ích: "... Chú đương nhiên là săn được rồi!"
Thẩm Bán Nguyệt: "Ồ."
Thẩm Văn Ích: "Cái con bé này, ý cháu là sao, cháu không tin chú săn được thú à?"
Vốn định nể mặt anh một chút, nhưng thấy anh cứ muốn hỏi cho bằng được, Thẩm Bán Nguyệt bèn đưa ra dẫn chứng thực tế: "Lần trước trên núi chú thấy sói mà còn tưởng là ch.ó cơ mà." Trông thế nào cũng không giống người có kinh nghiệm, bước chân lúc chạy thoát thân thậm chí còn gọi là hoảng loạn.
Thẩm Văn Ích: "..." *Cạn lời không phản bác được.*
Mấy xã viên đứng cạnh nghe họ đối đáp rôm rả đều không nhịn được mà bật cười. Một thanh niên xấp xỉ tuổi Thẩm Văn Ích cười ha hả trêu chọc: "Này Văn Ích, nhìn xem ngay cả Tiểu Nguyệt cũng chê cậu kìa."
Thực ra người trong thôn Thẩm Bán Nguyệt còn chưa nhận mặt hết, nhưng vì thân phận đặc thù của mấy đứa trẻ cộng với vụ săn lợn rừng và sói lần trước nên hầu như ai trong thôn cũng biết cô bé. Thanh niên kia nháy mắt với Thẩm Bán Nguyệt, cô cũng bật cười theo.
"Triệu Huy cậu đừng nói bậy, sao Tiểu Nguyệt lại chê tôi được?" Thẩm Văn Ích cố vớt vát thể diện, "Tiểu Nguyệt chú nói cháu nghe, lần trước chú không nhận ra là vì chưa thấy bao giờ thôi. Chú mới bắt đầu vào núi từ năm ngoái, mà năm ngoái không đụng phải loại đó. Năm nay mấy người bọn chú phối hợp săn được một con dê rừng đấy!"
Thấy vẻ mặt chờ đợi được khen ngợi của anh, Thẩm Bán Nguyệt bất đắc dĩ nói: "Thế thì chú giỏi thật đấy, cố gắng phát huy nhé!"
Thẩm Văn Ích lập tức hớn hở: "Năm nay hết cơ hội rồi, năm sau chú sẽ cố gắng hơn."
Triệu Huy đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ khoe công với trẻ con của anh mà không khỏi giật giật khóe miệng. Tuy nhiên, Thẩm Văn Ích nói cũng chẳng sai, đây không phải một đứa trẻ bình thường. Nghe nói lúc nhìn cả hố sói và lợn rừng, con bé này mắt không thèm chớp cái nào, chẳng biết sợ là gì.
Đến khi lợn, dê đều đã được xẻ thành từng tảng thịt, bọn trẻ mới được phép lại gần xem.
Con mồi tổng cộng có ba con lợn rừng (hai lớn một nhỏ), một con dê rừng, năm con sói và một ít gà rừng, thỏ rừng. Gà và thỏ không chia mà được đem bán lấy tiền nộp vào quỹ tập thể vì khó chia đều. Những con mồi khác được chia theo điểm công và nhân khẩu.
Lúc đang m.ổ x.ẻ, kế toán đại đội Triệu Hữu Lương đã đứng bên cạnh tính toán xong phần của từng nhà, giờ chỉ việc chia theo thứ tự các tiểu đội. Mỗi hộ đều nhận một nửa thịt ngon, một nửa thịt loại thường nên chia trước hay sau cũng không quan trọng.
Thẩm Quốc Cường và Thẩm Quốc Khánh đều đã làm công nhân, không còn tính vào nhân khẩu trong thôn nữa. Nhà họ Thẩm chỉ còn hai ông bà Thẩm Đức Xương và Uông Quế Chi tính theo đầu người. Về điểm công, phần của Thẩm Quốc Khánh còn tính được một ít, nhưng dù tính thế nào thì con số tổng vẫn rất thấp. Do đó nhà họ Thẩm được chia rất ít: chỉ có một cân tám lạng thịt lợn rừng, vài lạng thịt dê và vài lạng thịt sói.
Dù đã chia gia đình nhưng vì tiểu đội sản xuất không thay đổi nên nhà Thẩm Quốc Hưng và nhà bà Uông vẫn thuộc cùng một đội, chia thịt đương nhiên diễn ra cùng lúc.
