Được Tỏ Tình Tôi Trốn Đi Nuôi Heo - Chương 8

Cập nhật lúc: 24/08/2026 01:02

Nếu không phải ba nói chị ấy ra ngoài, tôi thật sự đã nghi Phí Dã bắt chị ấy đi luôn rồi.

“Ông nội! Con nhớ ông quá!!!”

Còn chưa lao tới ôm, tôi đã phát hiện ánh mắt ông đang nhìn thẳng ra phía sau lưng.

Còn gật đầu nhẹ.

Phí Dã đứng phía sau tôi, rất lễ phép cúi đầu.

“Chào ông.”

Tôi đang định mở miệng giải thích quan hệ hiện tại thì ông nội đột nhiên nói:

“Nhà Nhà, con ra ngoài trước.”

“Ông có vài chuyện muốn nói riêng với cậu ấy.”

“Hả?”

Chuyện gì vậy?

Tôi mờ mịt chạy sang tìm ba.

“Ba ba ba ba!”

“Ba vẫn còn sống, con gái.”

Ba tôi gấp tờ báo lại rồi trừng mắt.

“Giờ mà ba còn đùa được à?”

Tôi bất mãn.

“Ông nội với Phí Dã tự nhiên nghiêm túc quá, con thấy lạ lắm.”

“Con không biết sao?”

Ba nhíu mày, vẻ mặt còn kinh ngạc hơn tôi.

“Biết gì?”

“Con phải biết chuyện gì?”

“Từ sau khi con xuống núi nuôi heo, có một hôm Phí Dã bất ngờ tới nhà.”

“Nó nói thẳng là thích con.”

Ba tôi gấp hẳn tờ báo lại rồi giải thích.

“Con biết tính ông nội rồi đấy.”

“Ông chẳng muốn chúng ta dính sâu vào mấy nhà hào môn lớn, nên lập tức tìm lý do từ chối.”

“Ai ngờ thằng bé lấy ngay hợp đồng chuyển nhượng tài sản ra.”

“Làm ông con sợ tới mức đứng bật dậy.”

“Sau đó ông mới nói…”

“Nếu con thật sự đồng ý, gia đình sẽ không phản đối.”

Tôi hiểu rồi.

Bảo sao mất tích lâu vậy mà nhà chẳng báo cảnh sát.

Thời Tú cũng im thin thít.

Tên Phí Dã này đúng là có bệnh!

Sớm nói thẳng chẳng phải mọi chuyện đơn giản hơn sao?

Yêu đương bình thường không được à?

Cứ nhất định bày đủ thứ trò!

“Nhà Nhà!!!”

Một bóng người đột nhiên lao tới ôm c.h.ặ.t tôi.

“Hu hu hu, nhớ em c.h.ế.t mất! Em không sao chứ? Cái tên Phí…”

Thời Tú đang mắng nửa câu thì im bặt.

Tôi quay đầu.

Phí Dã vừa từ trên lầu bước xuống.

“Ông nội gọi em.”

Anh bình tĩnh nói.

“Ồ.”

Tôi xoay người định lên lầu.

Cổ tay đột nhiên bị nắm lại.

“Nhà Nhà.”

“Hửm?”

“Không có gì.”

Phí Dã chậm rãi buông tay.

Khóe môi cong lên một nụ cười hơi gượng.

“Đi đi.”

Tôi chẳng hiểu gì cả.

Lúc vào thư phòng, ông nội đang ngồi nhìn một thứ trên bàn.

Thấy tôi bước vào, ông lập tức đổi sắc mặt, cười vô cùng vui vẻ.

“Nhà Nhà nhà ta đúng là giỏi.”

“Vừa nói chuyện yêu đương đã kéo về một mối lớn.”

“Sau này nhà họ Thời thật sự bước lên thêm một tầng, ông sẽ ghi công con riêng vào gia phả.”

“Ông nội!”

Tôi cau mày.

“Ông thực dụng quá rồi đấy.”

“Sao có thể vì người ta là nhà họ Phí mà quên hết nguyên tắc trước kia?”

“Thế con có thích cậu ấy không?”

Ông nội bỗng nhìn thẳng vào mắt tôi.

Một câu đơn giản lại giống như trực tiếp hỏi tới đáy lòng.

Trong đầu tôi chợt hiện lên bóng lưng cô độc của Phí Dã lúc vừa bước xuống cầu thang.

Tôi im lặng vài giây.

Cuối cùng lí nhí:

“Cũng…”

“Hơi thích.”

10

Sau lần trở về ấy, tôi và Phí Dã cuối cùng cũng bước vào một mối quan hệ yêu đương…

Tạm xem là bình thường.

Chỉ là người này dường như có chút vấn đề về mức độ dính người.

Rảnh là nhất định phải ở bên cạnh tôi.

Không gặp nhau thì WeChat cũng phải nhắn liên tục.

“Tôi đã nói rồi, người này có vấn đề thật mà!”

Thời Tú nghiến răng, hung hăng gắp một miếng thịt.

“Trước đây tôi đã thấy anh ta chẳng bình thường rồi.”

Mối hận của chị ấy chủ yếu bắt nguồn từ thời gian tôi xuống núi nuôi heo.

Sau khi kế hoạch dùng Tần Giao thất bại, Phí Dã chẳng nói chẳng rằng kéo thẳng Thời Tú đến trang trại.

Anh còn lấy điện thoại của chị ấy.

Tự mình nhắn tin cho tôi rằng chỉ khi nào tôi trở về thì chị ấy mới được về.

Bảo sao lúc đó tin nhắn của Thời Tú kỳ quặc đến vậy.

Nhưng bây giờ…

Tôi lại cảm thấy phía Thời Tú cũng có điều bất thường.

Theo tính cách chị ấy,

Lẽ ra phải phản đối tôi với Phí Dã kịch liệt mới đúng.

Vậy mà hiện giờ chẳng nói gì.

Quá đáng nghi.

“Chị giấu tôi chuyện gì đúng không?”

Tôi nheo mắt, từng bước ép hỏi.

Tay Thời Tú hơi run.

“Không… không có.”

“Giọng run thế mà còn nói không có?”

Tôi khoanh tay.

“Chị không nói, sau này con chị sinh ra sẽ không có… m.ô.n.g.”

“Thời Nha, em thật đê tiện!”

Thời Tú tức muốn c.h.ế.t.

“Được rồi! Tôi nói!”

“Chuyện là…”

“Lúc em còn ở trên núi nuôi heo…”

Chị ta dè dặt nhìn tôi.

“Cháu trai của chiến hữu ông nội tới nhà.”

“Cậu ấy…”

“Vừa đúng gu của tôi.”

“Cho nên…”

“CÁI GÌ????”

Tôi lập tức hét lên.

Không thể tin vào tai mình.

Ý chị là trong lúc tôi đang ở vùng núi sâu xúc phân heo mỗi ngày,

Chị lại lén sau lưng tôi cướp luôn hôn ước?!

“Thời Tú, chị còn là người không?!”

“Tôi ở trên núi khổ sở như vậy, chị lại ở nhà giành chồng đã được hứa cho tôi?!”

“Chị không biết xấu hổ sao!!!”

Thời Tú hoảng hốt làm động tác “suỵt” liên tục.

Tôi càng tức.

Bây giờ mới biết ngượng à?!

“Chị phản bội em gái như vậy còn biết xấu hổ không?”

“Chị có biết mấy tháng em xúc phân heo khổ thế nào không?”

“Vậy mà chị nhân lúc em vắng mặt cướp chồng?!”

“Ồ?”

Phía sau bất ngờ vang lên một giọng trầm thấp, lạnh tới mức khiến da đầu tôi tê dại.

“Em vừa nói…”

“Chồng của em?”

Tôi cứng người.

Chậm rãi quay đầu.

Đối diện ngay ánh mắt sâu không thấy đáy của Phí Dã.

Anh chỉ nhìn tôi một cái.

Sau đó quay người bỏ đi.

“Tôi đã bảo em đừng hét mà!”

Thời Tú nghiến răng nghiến lợi.

“Em điên rồi sao?”

“Anh ta mà nổi giận rồi quay lại xử tôi thì sao?”

“Mau đi dỗ người ta đi!”

Tối hôm đó,

Tôi tìm thấy Phí Dã trong một căn phòng.

Anh ngồi co người ở góc, hai vai run lên, khóc đến mức gần như không thở nổi.

Tôi không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng.

Xây lắm phòng thế này…

Chẳng lẽ để tiện tìm chỗ trốn khóc?

Nhìn quanh,

Bốn phía còn toàn là gương.

Chẳng lẽ vừa khóc vừa muốn ngắm khuôn mặt đẹp trai của chính mình?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Được Tỏ Tình Tôi Trốn Đi Nuôi Heo - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD