Được Tỏ Tình Tôi Trốn Đi Nuôi Heo - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/08/2026 01:03
Thấy tôi bước vào, Phí Dã lập tức quay lưng.
Hai vai vẫn run.
Tôi đi tới, nhẹ nhàng chọc cánh tay.
“Phí Dã.”
Không phản ứng.
Tôi đành tiếp tục dỗ:
“Phí Dã, quay lại nhìn em đi mà.”
Cuối cùng anh chậm rãi quay đầu.
Hai mắt đỏ hoe.
“Thời Nha.”
“Em không thể cứ bắt nạt anh mãi như vậy.”
Giọng anh nghẹn lại.
“Năm hai đại học, em nói gia đình không cho yêu đương.”
“Được.”
“Anh chờ.”
“Sau đó em cứ tránh anh.”
“Anh buồn gần c.h.ế.t.”
“Anh chuẩn bị tỏ tình rất lâu, đợi tới lúc em tốt nghiệp.”
“Kết quả em vẫn chạy.”
“Khó khăn lắm em mới chịu thử ở bên anh.”
“Bây giờ…”
“Anh lại phát hiện em lừa anh.”
…
Người này cũng lạ thật.
Khóc thì cứ khóc.
Sao còn tự suy diễn thêm cả đống tình tiết vậy?
“Ai lừa anh?”
Tôi hơi chột dạ.
“Em với Thời Tú chỉ đang cãi nhau thôi.”
“Câu chồng kia là nói lúc tức giận.”
“Em còn chẳng biết người đó trông thế nào.”
“Chưa từng gặp mà đã gọi người ta là chồng.”
Phí Dã uất ức lên án.
“Trong khi quen anh lâu như vậy…”
“Em chưa từng gọi anh một lần.”
À.
Hóa ra vướng ở chuyện này.
Tôi nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh.
Sau đó nhỏ giọng:
“Chồng.”
Phí Dã lập tức sững lại.
Tôi cố ý kéo dài giọng gọi thêm lần nữa:
“Chồng~~”
Anh bỗng im hẳn.
Hơi thở cũng trở nên nặng hơn.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
“Bảo bối.”
“Em biết cách dỗ anh thật đấy.”
Đến lúc thấy vẻ đáng thương trên mặt anh biến mất sạch, tôi mới bừng tỉnh.
“Phí Dã!”
“Anh giả vờ khóc đúng không?!”
“Nhưng em mắc bẫy rồi.”
Phí Dã chẳng hề xấu hổ khi bị vạch trần.
Ngược lại còn cười vui hơn.
“Nhà Nhà, anh cố ý chọn căn phòng này đấy.”
“Anh đúng là đồ biến thái!”
Tôi nhìn những tấm gương xung quanh phản chiếu hai người, mặt lập tức đỏ bừng.
Phí Dã hoàn toàn chẳng để ý tôi mắng gì.
Anh chỉ ôm tôi vào lòng, cười khẽ.
“Được rồi.”
“Không trêu em nữa.”
…
“Nhà Nhà.”
“Qua phòng bên cạnh xem không?”
“Trước kia căn nhà này lúc nào cũng chỉ có một mình anh.”
“Bây giờ cuối cùng cũng có em ở đây rồi.”
“Phòng bên cạnh đẹp lắm.”
11
“Tôi thấy anh không thể cứ như vậy mãi được.”
“Cách này không bình thường.”
Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu tôi nghiêm túc nói với Phí Dã.
Nhưng anh thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn tiếp tục đọc tài liệu.
“Vợ đi làm cùng chồng có gì không bình thường?”
“Anh sợ em ở đây chán nên chuẩn bị nhiều phòng khác nhau cho em, cũng sai sao?”
“Anh…”
Thật sự muốn đấu một trận với cái bộ não phản ứng nhanh một cách vô lý này!
“Dù sao…”
“Anh không được tiếp tục như vậy nữa.”
“Không.”
Anh từ chối cực kỳ dứt khoát.
“Anh không làm được.”
Chẳng lẽ tôi làm được à?!
Thấy tôi sắp nổi nóng, Phí Dã cuối cùng cũng thở dài.
Anh đứng lên ôm lấy tôi.
“Nhà Nhà.”
“Anh đã cố kiểm soát rất nhiều rồi.”
“Anh không lừa em.”
“Cho anh thêm chút thời gian.”
…
Thôi vậy.
Nói tiếp cũng chẳng thắng nổi.
Cảm nhận được anh càng ôm càng c.h.ặ.t, tôi lập tức đứng bật dậy, tìm cớ chuồn.
“Ờm…”
“Em đi xem Thời Tú chuẩn bị đám cưới còn thiếu thứ gì không.”
12
“Thời Nha!”
Đang cùng Thời Tú đi mua sắm, tôi đột nhiên nghe đại tiểu thư Tần Giao gọi lớn tên mình.
Da đầu tôi lập tức tê rần.
Tôi lén chọc Thời Tú.
“Chị ấy…”
“Có định xông tới túm tóc em không?”
Thời Tú hơi do dự.
“Chắc…”
“Không đâu.”
“Nhưng lần trước em nhờ chị ấy theo đuổi Phí Dã, chẳng phải chị ấy quay sang bán đứng chúng ta luôn sao?”
“Hai cô đang thì thầm âm mưu gì vậy?”
Tần Giao đã đi tới trước mặt.
Gương mặt tràn đầy bất lực.
“Xin lỗi!”
Tôi lập tức giành quyền chủ động, nói trước.
“Cô xin lỗi cái gì?”
Tần Giao nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh.
“Tôi chỉ định nói rằng…”
“Tôi đã không thích Phí Dã từ lâu rồi.”
“Hả?!”
Tôi c.h.ế.t sững.
“Không thể nào!”
“Vậy hôm ở cổng trường chị nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ như sắp g.i.ế.c người là sao?!”
Tôi cuối cùng không nhịn được hỏi.
“Chẳng phải chị đang cảnh cáo tôi?”
Tần Giao cau mày suy nghĩ một lúc.
Sau đó mới bừng tỉnh.
“À.”
“Hôm đó tôi quên đeo kính áp tròng.”
“Tôi nheo mắt vì nhìn không rõ thôi.”
“Chị sao không nói sớm?!”
Tôi lập tức bùng nổ.
“Chị biết em xuống núi nuôi heo khổ thế nào không?!”
Tần Giao nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.
“Xin lỗi.”
“Nhưng Phí Dã từng cảnh cáo tôi rằng nếu dám tới nói chuyện với cô…”
“Anh ta sẽ ném tôi sang châu Phi.”
“Tôi nào dám tới gần?”
“Anh ta thật sự làm được đấy.”
Thời Tú đứng cạnh gật đầu đầy đồng cảm.
“Chuẩn.”
Tôi: “…”
13
“Vợ.”
“Bao giờ chúng ta mới làm đám cưới?”
Nhìn đôi tân lang tân nương hạnh phúc trên sân khấu, Phí Dã nắm lấy tay tôi, cúi xuống thì thầm sát bên tai.
“Rõ ràng anh là người thích em trước.”
Không hiểu sao cuối cùng người thua trước lại giống như là tôi.
“Tôi…”
Tôi vừa định mở miệng.
Thấy khóe môi Phí Dã sắp hạ xuống, tôi lập tức trừng mắt.
“Phí Dã.”
“Tôi sẽ không mắc bẫy anh thêm lần nào nữa đâu!”
“Vậy…”
Anh im lặng mấy giây.
“Bao giờ em mới chịu gọi anh là chồng trước mặt người khác?”
“Phí Dã!”
“Anh có bệnh à?!”
“Đúng.”
Đúng lúc chị gái cùng anh rể đang trao lời thề trên lễ đường,
Phí Dã âm thầm siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Giọng anh khẽ vang lên:
“Anh mắc bệnh…”
“Thích em đến hết t.h.u.ố.c chữa.”
…
“Tôi hỏi anh một chuyện trước.”
Tôi nghiêm túc nhìn anh.
“Nếu một ngày anh không còn thích tôi nữa…”
“Có thể đừng trả thù gia đình tôi không?”
“Tôi bảo đảm sẽ không dây dưa.”
Phí Dã lập tức nghiến răng.
“THỜI NHA!”
Được rồi.
Không hỏi nữa.
Thôi thì…
Miễn cưỡng tin anh một lần.
Tin rằng chúng tôi có thể thật sự ở bên nhau cho tới lúc bạc đầu.
Hết.
