Đuổi Cả Nhà Tu Hú Chiếm Tổ Khỏi Hầu Phủ - 10
Cập nhật lúc: 22/08/2026 09:05
Nàng tra ra người thu mua phía nam thành cấu kết với quản sự phường nhuộm, khai khống hai thành phí vận chuyển.
Tên quản sự tưởng nhị cô nương còn trẻ dễ lừa, cho tới khi Tri Vi lấy chứng từ của xa mã hành ra mới biến sắc.
Nàng không ầm ĩ, chỉ bảo người theo quy củ bồi đủ khoản thiếu, giao lại chức sự.
Quản sự muốn quỳ xin tình, nàng lùi nửa bước, nói Hầu phủ không phải nơi dùng để làm ân tình riêng.
Ta ngồi trên chủ vị nhìn nàng xử lý sạch sẽ gọn gàng, trong lòng vô cùng vui mừng.
Tối đó nàng tính sổ trong phòng ta, tính được nửa chừng thì ngáp một cái.
Ta bảo Thanh Hà cất sổ, dắt nàng tới bên cửa sổ.
Đêm ấy có một trận mưa gấp, nước dưới mái hiên rơi thành màn.
Tri Vi đưa tay hứng mưa, lòng bàn tay nhanh ch.óng ướt đẫm.
“Nương, trước kia con luôn tưởng người có tiền đều không bị mắng.”
Nàng khẽ nói: “Sau này tới Hầu phủ mới biết có tiền cũng vẫn bị người bắt nạt.”
“Sau này con nắm sổ trong tay, làm việc sẽ có chỗ dựa.”
Ta lau khô tay nàng: “Tiền công nên trả thì đừng bớt, bạc không nên nhường cũng đừng để mấy lời ngon ngọt lừa mất.”
Nàng nghe rất chăm chú, sau đó tựa đầu lên vai ta cười khẽ: “Nữ nhi sẽ từ từ học.”
Tiếng mưa phủ đầy sân, ta giơ tay vỗ nhẹ lưng nàng.
Mùa hạ này rất dài, dài đến đủ cho một cây non từng bị gió sương đè cong có thể lại đ.â.m cành nảy lá.
Sau khi vào thu, Khương gia mở một cửa hàng tơ lụa mới ở Tây thành.
Biển hiệu là ba chữ “Tri Xuân Ký” do chính tay Tri Vi viết.
Viết xong nàng còn chê chữ mình chưa đủ đẹp, ta lại bảo thợ khắc cứ theo nét chữ ấy mà làm.
Ngày khai trương, nàng mặc áo ngắn màu trắng ánh trăng, đứng sau quầy giới thiệu đoạn mới nhuộm cho các nữ quyến tới chúc mừng.
Nàng nói chuyện đã rất ung dung, gặp khách khó tính cũng không vội.
Có người chê một cuộn vân đoạn đỏ thẫm quá đắt, nàng liền đưa vải ra dưới ánh mặt trời, chỉ cho đối phương xem ám văn dày mịn, lại lấy loại vải nhà khác cùng giá ra so sánh.
Vị phu nhân kia xem hồi lâu, cuối cùng mua hai cuộn, còn khen nàng thật thà.
Ta ngồi trong nhã gian tầng hai, qua cửa sổ hé mở nhìn nàng bận rộn.
Lục Trung bưng trà nóng lên, cười nói: “Nhị cô nương giờ rất có dáng vẻ của phu nhân.”
“Nàng phải lớn thành dáng vẻ của chính mình.”
Ta nhận chén trà: “Giống ta cũng được, không giống ta cũng được, chỉ cần sống cuộc đời cho vững.”
Giữa trưa, cửa hàng có một lão phụ ăn mặc giản dị bước tới.
Bà đứng ngoài cửa rất lâu không vào, trong tay nắm một bọc vải cũ.
Tri Vi thấy vậy liền chủ động ra hỏi bà cần gì.
Lão phụ nói con gái sắp xuất giá, nhà không gom nổi tiền mua vải tốt, muốn mua ít vải bông mịn rẻ tiền làm mặt chăn.
Tri Vi dẫn bà đi xem mấy tấm vải thừa mới xuống khung.
Những tấm ấy mép không đều, may áo thì không đủ, nhưng làm mặt chăn lại vừa khéo.
Nàng tính theo giá vốn, còn bảo tiểu nhị cắt và gói giúp lão phụ.
Lão phụ liên tục cảm ơn, trước khi đi còn nhét vào lòng bàn tay Tri Vi hai quả trứng vẫn còn ấm.
Tri Vi từ chối không được, đành nhận.
Nàng bưng hai quả trứng lên lầu tìm ta, cười có chút ngượng ngùng: “Nương, khách tặng.”
Ta bảo Thanh Hà lấy đĩa tới, đem trứng hấp chín, mỗi người chia một quả.
Lòng đỏ mềm bùi, mang chút hương mằn mặn nhàn nhạt.
Tri Vi c.ắ.n một miếng, bỗng nhớ tới chuyện gì, nói hồi nhỏ ở Đào gia nàng cũng từng nhìn thấy trứng, chỉ là chưa bao giờ tới lượt nàng ăn.
Nàng kể rất bình thản, như đang nói chuyện cũ của người khác.
Ta vẫn nắm lấy tay nàng.
Nàng lại bóp nhẹ đầu ngón tay ta: “Nương, giờ con đã có rất nhiều rồi.”
Dưới lầu người ra vào đông đúc, từng xe hàng mới từ phường dệt chở tới dừng trước cửa.
Nắng thu xuyên qua song cửa, rơi lên từng cuộn vải ánh sắc mềm mại trong cửa hàng, cũng rơi trên mày mắt Tri Vi.
Ta đứng trên lầu nhìn nàng cẩn thận bỏ hai quả trứng vào tay áo, quay đầu lại đi tiếp khách mới vào cửa.
Giờ nàng có tên của mình, biết xem sổ, cũng có thể đứng sau quầy làm chủ.
Đêm trở về Hầu phủ, đèn chính viện luôn có một ngọn chờ nàng.
Hoàng hôn xuống, Tri Xuân Ký treo lên ngọn đèn đầu tiên.
Ánh đèn chiếu lên hai chữ Khương phủ, chiếu lên dòng người qua lại trước cửa.
Ta khoác áo choàng, cùng Tri Vi sóng vai bước ra khỏi cửa hàng.
Hương quế lững lờ trên phố dài, xe ngựa chậm rãi hướng về Hầu phủ, bánh xe nghiến qua lá rụng, phát ra tiếng giòn mà an ổn.
Về tới phủ, Tri Vi đặt quyển phương nhuộm ấy vào chiếc hộp gỗ trên tầng cao nhất của thư phòng.
Trong hộp còn cất tờ đại tự đầu tiên nàng viết lúc mới trở về phủ, nét chữ xiêu vẹo, mực loang một mảng lớn.
Nàng lấy ra xem một lần rồi tự bật cười: “Nương, hồi đó chữ nữ nhi xấu thật.”
Ta ngồi bên cửa sổ chỉnh lý sổ sách mới đưa tới, ngẩng đầu nhìn nàng: “Nhưng hôm ấy con viết rất nghiêm túc.”
Nàng gấp tờ giấy lại, đặt cùng những phương nhuộm hiện tại.
Cây quế ngoài cửa sổ bị gió thổi khẽ lay, vài chiếc lá vàng xoay vào dưới hành lang.
Thanh Hà bưng tới một bát canh lê nóng, Tri Vi nhận lấy rồi đưa sang cho ta uống trước một ngụm, sau đó mới ôm bát của mình ngồi xuống.
Gia nghiệp Khương gia vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
Năm sau phải tu sửa tằm trang phía nam, may thêm áo đông cho thợ dệt già, lại phải sửa kho bỏ hoang ngoài thành thành chỗ ở cho học đồ.
Tri Vi cầm b.út ghi từng việc xuống giấy, càng viết càng hứng khởi, khóe mày đều mang ý cười.
Nàng cúi trên án viết chăm chú, ngòi b.út lướt qua giấy phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.
Ta ngồi dưới đèn nhìn nàng, cảm thấy ánh sáng trong căn phòng này sáng hơn những năm trước.
Đêm dần sâu, ta đứng dậy khép cửa sổ.
Bóng cành hải đường xiên ngang trong sân, từng ngọn đèn hành lang sáng lên, soi con đường chúng ta trở về phòng, cũng soi những tháng năm dài lâu về sau của Khương phủ.
HẾT.
