Dưới Lớp Bọt Tuyết - Chương 2
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:03
Nếu không vì nhà họ Phó e dè dư luận bất lợi cho công ty do việc hủy hôn gây ra thì có lẽ tôi đã bị hủy hôn từ hồi bố mẹ qua đời rồi.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ xem nên đáp lại anh ta thế nào.
Điện thoại của Phó Diệc lại vang lên vào lúc này.
“Sếp Phó, chuyện hôm nay là em sai, khi nào chúng ta mới gặp lại đây?"
Có lẽ vì khoảng cách quá gần nên tôi đều nghe trọn vẹn những lời này.
Phó Diệc nhìn tôi, đưa điện thoại lên sát miệng, giọng điệu lười nhác vang lên: "Cô gì ơi, vị hôn thê của tôi không đồng ý."
Tôi nghe xong mà nỗi buồn dâng trào như nước lũ.
3
Thực ra lúc ban đầu, Phó Diệc không phải thế này.
Vào những ngày mưa, khi anh ta đưa Trần Thi Thi về nhà, cũng sẽ dặn dò tôi gọi taxi.
Khi thấy đám săn ảnh chụp được bức ảnh tôi bị xối nước như chuột lột, anh ta sẽ lập tức lái xe về nhà rồi mang theo khăn lông sạch và máy sấy tóc, khi thì lau người, khi thì giúp tôi sấy tóc và giải thích với tôi rằng: "Một ý kiến cô ấy đưa ra có lợi cho công ty, hôm nay là muốn cảm ơn cô ấy."
Phó Diệc đã giải thích nên tôi tự nhiên sẽ tin.
Cơn sóng gió này cũng nhờ thế mà tạm thời lắng xuống.
Thế nhưng ngày hôm sau, Trần Thi Thi lại khó hiểu tìm đến văn phòng của tôi.
"Cô An, tôi và A Diệc không giống như cô nghĩ đâu."
Ngoài mặt, cô ta là đến để giải thích nên tôi không tìm được bất kỳ lý do gì để phản bác.
Người phụ nữ đó không đợi tôi phản ứng, đã quay người bước ra ngoài rồi đứng ở khoảng sân trống của tòa nhà mãi không chịu rời đi, mặc cho cơn mưa xối xả trút xuống.
Phó Diệc họp xong, bước đến bên cửa sổ sát đất thì vừa vặn nhìn thấy cảnh Trần Thi Thi ướt sũng như chuột lột.
Anh ta không nói hai lời, lao thẳng vào màn mưa.
Ánh mắt tràn ngập sự xót xa không kìm nén được.
Anh ta không nhẫn tâm nhìn tiếp, chính là khởi đầu của tình yêu.
Ngày hôm đó, trong nhóm chat của các phu nhân, lại xuất hiện thêm một trò cười mới: [An Nặc, Phó Diệc quan tâm cô ta thế cơ mà, cẩn thận kẻo bị soán ngôi thành công đấy.]
Cũng vì thế mà tôi được bình chọn là vị hôn thê vô dụng nhất.
Tôi nhìn Phó Diệc, muốn mở miệng nói câu chia tay.
Điện thoại của anh ta lại vang lên và một giọng nữ quen thuộc đồng thời nói: "A Diệc, em tăng ca về muộn, hình như có người bám theo em."
"Gửi địa chỉ cho anh." Phó Diệc cúp điện thoại rồi nhìn sang tôi: "Nặc Nặc, anh ra ngoài một chuyến, em ngoan ngoãn nhé, không cần đợi anh về đâu."
Tôi không giữ lại.
Sau khi Phó Diệc đi, tôi thay một chiếc áo cộc tay rồi lái xe tiến vào một căn biệt thự có cửa sắt chạm hoa văn.
Những cột trụ màu trắng sừng sững uy nghiêm, hoa văn bằng đá cẩm thạch cuộn trào trắng muốt, cửa sổ gỗ mun đều được chạm trổ tinh xảo, dưới bóng cây che khuất càng tôn lên vẻ u sầu hùng vĩ, ở giữa là một đài phun nước hình tròn.
Bố của Phó Diệc đang đứng bên hồ cá cho cá ăn.
Ông ấy nói thích cảm giác người khác vây quanh mình, cầu xin sự ban ơn của mình.
Tôi biết ông ấy vốn chẳng thích gì tôi nên sải bước đi thẳng vào trong nhà.
Mẹ của Phó Diệc đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha.
Người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, trang điểm tinh tế.
Trên mặt lại chẳng hề có lấy một nụ cười.
Tôi nói rõ mục đích đến đây: "Dì Tề, cháu và Phó Diệc chia tay rồi, hôm nay đến để chào tạm biệt dì."
Bà ấy khựng động tác trong tay lại, khóe mắt hơi đỏ lên: "An Nặc, cháu là một đứa trẻ ngoan."
Tôi rũ mi, ngồi xuống sô pha cùng bà ấy: "Cháu đã quyết định kỹ chưa? Dì nhìn ra được trong lòng Phó Diệc vẫn có cháu."
"Hai đứa đã đính hôn rồi. Dù có chậm trễ vài ngày thì chắc chắn vẫn sẽ kết hôn thôi."
"Bao nhiêu người muốn làm vợ của Phó Diệc, bao nhiêu kẻ dòm ngó miếng mồi béo bở này, cháu biết mà."
Bà ấy còn kể rất nhiều lợi ích của việc gả vào nhà họ Phó.
Tôi bình tĩnh hỏi ngược lại: "Vậy dì làm phu nhân hào môn, có vui vẻ không?"
Bà ấy cuối cùng cũng ngẩn người ra.
Môi mấp máy nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì cả.
Không biết từ lúc nào, bố của Phó Diệc đã đứng ở cửa, khóe môi nhếch lên: "An Nặc, chia tay là do cháu đề xuất đấy nhé, đến lúc đó đừng có hối hận đấy."
Tôi nhìn ông ấy rồi khẽ đáp: "Cháu tuyệt đối không hối hận."
Tôi ở bên Phó Diệc, không hối hận.
Tôi chia tay với anh ta, cũng sẽ không hối hận.
Đó vẫn là lúc chúng tôi mới ở bên nhau.
Phó Diệc lấy danh nghĩa dẫn bạn gái về ra mắt, đưa tôi vào nhà họ Phó.
Bấy giờ tôi không còn là con gái nhà họ An nữa, bố anh ta cũng không mấy hài lòng với cuộc hôn nhân này nhưng lại không tiện nói thẳng ra, thế nên trong bữa tiệc, ông ấy đã mời thiên kim nhà họ Tống là môn đăng hộ đối với nhà họ Phó rồi ngay trước mặt tôi mà bày tỏ sự hài lòng dành cho cô ấy.
Sau đó Phó Diệc sợ tôi giận, ảnh hưởng đến tình cảm hai người nên đã cẩn thận dỗ dành tôi.
"Cục cưng, ông già nhà anh lú lẫn rồi, em đừng để lời của ông già đó vào lòng."
"Cứ coi như ông ấy là một ông già ngốc nghếch đi."
Tôi phì cười: "Làm gì có kẻ ngốc nào gia tài hàng trăm tỷ cơ chứ."
Phó Diệc thấy tôi không giận nữa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi rời đi, dì Tề đuổi theo ra ngoài, nói cho tôi đáp án chưa kịp thốt lên ấy: "Nặc Nặc, không vui chút nào."
Tôi dừng bước, quay lại bên cạnh bà ấy rồi ôm lấy bà ấy một cái: "Dì, sau này có lẽ cháu không thường xuyên đến nữa đâu nên nếu nhớ cháu, dì có thể nhắn WeChat cho cháu nhé."
Bà ấy gật đầu rồi đứng ở hiên cửa vì trời đã sẩm tối nên một nửa người bà ấy chìm trong bóng tối, một nửa hắt ánh sáng vào.
Ánh mắt vô cùng kiên định tựa như đã quyết định xong chuyện gì đó rồi miệng lẩm bẩm tự nói: "Tôi có tên, tôi tên Tề Phương Phương."
"Không phải bà Phó, cũng chẳng phải mẹ của Phó Diệc và Phó Dao."
4
Cuối cùng tôi vẫn gọi điện cho cô tiểu hoa đang nổi đó, giúp Phó Diệc giải quyết hoàn hảo vụ bê bối lần này.
Sau đó, tôi thu dọn toàn bộ đồ đạc trong biệt thự và chuyển đến một căn nhà mà bố mẹ để lại cho tôi trước khi qua đời.
Đến chuyến chuyển đồ thứ hai quay lại, tôi lại thấy Phó Diệc và Trần Thi Thi đang ngồi trên ghế sô pha.
Bạn của Phó Diệc thì ngồi ở đối diện.
Kẻ đó uống một ngụm nước, cười nói với Trần Thi Thi:"Chị dâu, anh Diệc nhà chúng tôi vì cô mà suy nghĩ chu đáo thật đấy."
"Sợ cô ở một mình không an toàn, còn cố tình lắp thêm một chiếc khóa an toàn cho cửa nhà cô nữa cơ."
Vành tai Trần Thi Thi nhiễm một tầng hồng phấn.
Phó Diệc thu tay đang gác trên sô pha về, trông thấy tôi đang đứng ở cửa ra vào thì trên mặt xẹt qua một tia hoảng loạn.
