Dưới Lớp Bọt Tuyết - Chương 3

Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:03

"Nặc Nặc, cái đó..."

Tôi thẳng thừng bước lên lầu.

Người vừa gọi Trần Thi Thi là chị dâu gãi gãi đầu, đi theo sau tôi mà nói: "Chị dâu, lúc nãy tôi đùa thôi mà."

"Chúng tôi đang chơi trò thật hay thách ấy mà."

Tôi dừng bước: "Ừ."

Sau đó, tôi lên lầu thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc trên lầu vẫn y hệt như lúc tôi rời đi.

Tôi nghĩ đến việc Phó Diệc vẫn chưa hề bước lên lầu nên cất tấm ảnh chụp chung với bố mẹ vào túi xách.

Hốc mắt tôi bỗng hơi cay cay.

Họ từng nói muốn nhìn thấy tôi trưởng thành thành một cô gái có thể tự lập gánh vác nhưng giờ thì chẳng thể thấy được nữa rồi.

Lúc xuống lầu rời đi, Trần Thi Thi đuổi theo ra ngoài, trong mắt tràn đầy sự tính toán.

Sau một hồi ra điều muốn nói lại thôi, cô ta nói: "An Nặc, tôi không có ý định phá hoại tình cảm của hai người. Nhưng nếu tình cảm của hai người thực sự kiên cố không thể phá vỡ thì người khác cũng chẳng thể xen vào phá hoại gì được, đúng không?"

"Những ngày tháng chia cách đó, tôi không thể quên được anh ấy."

"Rất nhiều lần tôi tự hỏi nếu như năm đó tôi không rời đi, có phải bây giờ chúng ta đã kết hôn rồi không?"

"Đương nhiên, tôi hiểu cô cũng là người vô tội, xin lỗi nhé."

Cô ta nói nghe đường hoàng làm sao, cứ như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình vậy.

Cô ta chỉ là một nạn nhân.

Tôi không hé răng nửa lời.

Đối với một kẻ đến việc phá hoại tình cảm người khác mà cũng không thấy mình sai, nói nhiều cũng vô ích.

"Cứ để tôi làm kẻ ác này đi, cô chia tay với anh ấy đi."

Giọng Trần Thi Thi vang vọng trong căn nhà.

Lúc này, những người trong nhà nhìn nhau ngơ ngác, lần lượt hướng ánh mắt về phía Phó Diệc đang mặt mày tối sầm.

"Anh Diệc, anh còn không mau qua giải thích với chị dâu đi?"

"Hai người đã đính hôn rồi, chẳng mấy mà sẽ kết hôn cơ mà."

Tôi bình thản lên tiếng: "Không cần đâu, chúng tôi chia tay rồi."

Phó Diệc nghe những lời từ miệng tôi thốt ra mà đại não trống rỗng trong tích tắc.

Lúc sau, anh ta mới hờ hững cười nói: "Quả thực đã chia tay rồi."

5

Tôi đề nghị chia tay, Phó Diệc cảm thấy quá đột ngột nên sau khi đuổi đám bạn đó đi, anh ta cũng không về biệt thự nhà họ Phó.

Thế nên em gái anh ta theo yêu cầu của bố đến xem tình hình, Phó Dao cười cợt nói: "Chia tay rồi là chuyện tốt cho nhà họ Phó chúng ta."

"Anh nhìn bố chúng ta xem, có phải là kiểu người thiếu phụ nữ đâu? Anh à, anh đừng làm em coi thường anh đấy."

"Anh chia tay với cô ta, tìm lại một chị dâu mới, chẳng phải tốt hơn sao?"

Từ sau khi nhà họ An phá sản, Phó Dao vẫn luôn không vừa mắt với người chị dâu này.

Mấy chị dâu nhà khác toàn mua cái này cái nọ cho em chồng, chẳng hiểu tôi nghĩ gì nữa.

Cứ bắt ả phải học cái này học cái nọ.

Ả là tiểu thư nhà họ Phó, cần gì phải làm trâu làm ngựa chứ.

Đúng là vẽ chuyện thừa thãi.

Thế nên Phó Dao vẫn luôn không thích người chị dâu này.

Phó Diệc đau đầu nhức óc.

Anh ta vốn đã thấy đủ phiền phức rồi, lại còn có kẻ ở bên cạnh lải nhải kêu ca.

Lần đầu tiên anh ta nổi giận với người em gái vẫn luôn được nuông chiều từ bé này.

Lúc Phó Dao rời đi thì đụng phải Trần Thi Thi đang đến tìm Phó Diệc.

Ả đang rước cục tức ở chỗ Phó Diệc về nên đường hoàng trút hết lên người Trần Thi Thi.

"Cười cái gì mà cười, cho dù anh tôi có chia tay rồi thì cô cũng đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Phó chúng ta."

"Chẳng qua cũng chỉ là một món đồ chơi nhàm chán của anh tôi mà thôi."

Trần Thi Thi vẫn dịu dàng nói: "Vào được hay không, không phải do một đứa con gái nhà họ Phó như cô quyết định đâu."

"Tốt nhất là cô nên cầu nguyện tôi đừng có trở thành chị dâu cô. Bằng không có ngày cô biết tay tôi đấy."

"Đến lúc đó có khóc lóc cầu xin tôi cũng vô dụng thôi."

Phó Dao vốn quen kiêu căng hách dịch từ nhỏ nên chưa từng gặp kẻ nào không nể mặt ả như vậy.

Ả nhất thời nghẹn họng, tức đến mức chẳng nói nên lời.

Trần Thi Thi nhìn theo bóng lưng Phó Dao mà mừng thầm không kìm được.

Bây giờ An Nặc đã chia tay với Phó Diệc rồi.

Cô ta hầu như sắp nắm chắc trong tay cái ghế bà Phó kia rồi.

6

Sau khi thông báo chuyện chia tay cho người nhà họ Phó biết, tôi và Phó Diệc hoàn toàn cắt đứt liên lạc và đồng thời nộp đơn từ chức lên công ty.

Một tháng sau, vào một buổi chiều nắng ấm, người đàn ông đẩy cửa phòng tôi ra.

Anh ta chẳng hề có màn ân cần thăm hỏi nào mà đi thẳng vào vấn đề.

"An Nặc, em chắc chắn muốn hành xử bốc đồng như vậy chứ?"

Tôi hiểu lý do vì sao anh ta lại dùng từ "bốc đồng" để hình dung hành vi của tôi.

Tài sản nhà họ Phó hiện giờ đã vượt qua con số trăm tỷ.

Cho dù phụ nữ bên ngoài của anh ta có nhiều đến đâu, người nhà họ Phó có không thích tôi thế nào đi nữa thì chỉ cần tôi không phạm lỗi lầm gì, kiên nhẫn đợi thêm một thời gian, là có thể đường hoàng trở thành bà Phó.

Đây là vị trí mà biết bao người phụ nữ mơ ước không được mà tôi bây giờ chia tay với anh ta, mọi thứ đều sẽ hóa thành bọt nước.

Nhưng dưới lớp bọt nước ấy, chưa chắc đã là bất hạnh.

Nhìn thấu sự thật có gì là không tốt chứ?

Tôi mời anh ta ngồi xuống, đối xử với anh ta như với một vị khách, pha cho anh ta một chén trà.

"Sếp Phó, tôi không phải là không có khả năng tự nuôi sống bản thân."

"Cuộc đời tôi cũng không nhất thiết phải cứ xoay quanh anh."

Bố mẹ lúc sinh thời vẫn luôn muốn nhìn thấy tôi có thể tự đứng trên đôi chân của mình nên sau khi chia tay, ý nghĩ này lại sống dậy trong lòng tôi.

Phó Diệc nhấp một ngụm trà rồi hỏi: "Em đã nghĩ kỹ chuyện chia tay rồi chứ?"

Thực ra khi đưa ra quyết định này, tôi cũng từng giằng xé rất nhiều.

Hồi mới ở bên Phó Diệc, chúng tôi từng có một đứa con vì thế tôi từng có ý định nghỉ việc, làm một người vợ toàn thời gian.

Lúc ấy anh ta từng nói với tôi: "Nặc Nặc, vĩnh viễn đừng vì bất cứ ai mà từ bỏ khả năng mưu sinh của chính mình."

Tôi mãi mãi không thể quên được sự kiên định và yêu thương trong đáy mắt Phó Diệc nên để đi đến quyết định chia tay, tôi đã phải hạ quyết tâm rất lâu.

Tôi nhìn Phó Diệc, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

"Như vậy không tốt sao? Anh có thể cưới cô ta rồi."

Bàn tay đang cầm tách trà của người đàn ông siết c.h.ặ.t lại, đáy mắt hoàn toàn không có chút ý cười nào.

"Em đúng là rộng lượng và hiểu chuyện thật đấy."

Tôi mặc kệ sự châm chọc của anh ta mà nhìn đồng hồ: "Tôi có rất nhiều việc phải giải quyết, không giữ anh nữa."

Phó Diệc cầm lấy chiếc áo vắt trên tay, đứng dậy rời đi.

Anh ta đẩy cửa phòng ra rồi khựng lại một chút.

"An Nặc, đừng hối hận."

"Nếu em hối hận, cầu xin anh thì anh không phải là không thể tha thứ."

"Dù sao chúng ta cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, có tình cảm khác biệt so với người khác."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.