Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 26: "thức Ăn Cho Gà" Thật Sự Hiệu Nghiệm[2]

Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:17

Nhưng cảm khái thì cảm khái, trước mắt vẫn cần tìm một cái cớ hợp tình hợp lý mới giải thích được.

Nàng sắp xếp lại suy nghĩ, cẩn thận đáp: "Trong điển tịch do quan phủ biên soạn, quả thực chưa từng ghi chép rõ ràng việc dùng chung ba thứ này có công hiệu tiêu sưng bài thủy rõ rệt như vậy. Thật không dám giấu giếm, phương t.h.u.ố.c này là do cha ta tích lũy được sau mấy chục năm hành nghề y."

Trong ký ức của nguyên thân, khi chưa bị xét nhà lưu đày, nàng từng giúp cha sắp xếp lại một phần Y Án (án bệnh). Nhạc Hoài Lương cũng từng nói với con gái, muốn tập hợp tất cả các chứng bệnh kỳ lạ, các phương t.h.u.ố.c cổ truyền đã nghe thấy, những ca bệnh đã chữa trị trong đời thành sách, bố cáo tứ phương. Ngày sau nếu có thể truyền ra thiên hạ, cũng có thể cứu vớt chúng sinh đau khổ. Nhưng nguyện vọng này chưa kịp thực hiện, ông đã bỏ mạng nơi dòng sông cuộn chảy.

Khuôn mặt Nhạc Hoài Lương hiện lên trong đầu Nhạc Dao, giọng điệu nàng cũng dần trầm xuống:

"Sinh thời ông viết Y Án Thủ Trát (ghi chép tay về án bệnh), ghi chép tường tận những chứng bệnh kỳ lạ ông từng thấy, những phương t.h.u.ố.c dân gian ông từng nghe, những ca bệnh ông từng trị. Trong đó có nguồn gốc và hiệu dụng của phương cháo này. Ta từ nhỏ được cha dạy dỗ, mưa dầm thấm đất, mới biết được những phương pháp phối t.h.u.ố.c không thường thấy này."

Lục Hồng Nguyên bừng tỉnh gật đầu.

Thì ra là thế. Hóa ra cha của Nhạc tiểu nương t.ử để lại Y Án cho nàng, nàng lại thuộc làu từ nhỏ. Thảo nào nàng tuổi còn trẻ mà y thuật đã cao minh như thế, dùng t.h.u.ố.c lần nào cũng đ.á.n.h trúng điểm mấu chốt. Hóa ra là có kinh nghiệm hành nghề mấy chục năm của cha nàng bổ trợ a!

Thế thì mọi chuyện đều hợp lý rồi.

Nhạc Dao thấy vẻ mặt hắn đã tin bảy tám phần, liền không nhanh không chậm, thuận thế dùng lý luận về tạng phủ khí huyết, d.ư.ợ.c tính quy kinh mà thầy t.h.u.ố.c thời này thường hiểu để giải thích thêm:

"Như tiền nhân đã xét, cám mì, vỏ trấu, tính tuy bình nhưng chất nhẹ mà nổi (phù), giỏi đi ra cơ biểu (bề mặt cơ thể), có thể khai thấu tấu lý (mở lỗ chân lông), làm cho huyền phủ (lỗ chân lông) thông thoáng. Huyền phủ mở, lỗ chân lông thông, liền có thể khiến thủy thấp đình trệ ở da thịt theo mồ hôi thoát ra ngoài. Hai thứ này vào tràng phủ, lại có thể ma đãng tích trệ (cọ rửa tích tụ), đẩy nội độc ra ngoài. Lại phối với đậu nành, đậu nành tả thủy (xả nước) không phải là xả một chiều, mà là ngụ bổ vu tả (trong xả có bổ), bổ tỳ thổ để chế thủy."

Nghe đến đây, Lục Hồng Nguyên chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng, bỗng nhiên đại triệt đại ngộ thốt lên: "Đúng vậy, tỳ chủ vận hóa, tỳ lực đủ thì thủy thấp mới có thể bài xuất."

Nhạc Dao thấy hắn thông minh hiểu nhanh, cũng cười: "Không sai. Ba thứ này hỗ trợ lẫn nhau, nấu thành cháo là dễ được tỳ vị tiếp nhận vận hóa nhất. Ăn vào dạ dày, tinh khí lan tỏa, vừa có thể cổ v.ũ k.h.í của trung tiêu, vận tỳ thổ để chế thủy, lại nhờ tính chất thô ráp trơn tuột mà khiến thủy thấp phân tiêu ra ngoài qua đường đại tiểu tiện. Đây là một phương pháp 'thông nhân thông dụng' (dùng t.h.u.ố.c thông cho người bệnh thực chứng), lấy thực phẩm thay t.h.u.ố.c, ôn hòa mà hiệu quả. Thực ra, cháo này không chỉ dùng cho chứng phù thũng do thủy thấp, hư chứng, mà đối với người già thể nhược lại bị táo bón ruột khô (tràng táo) cũng rất thích hợp. Dùng cháo này từ từ điều trị, nhuận táo thông tiện, ổn thỏa hơn nhiều so với việc tùy tiện dùng t.h.u.ố.c mạnh như Ba đậu, Khiên ngưu t.ử."

Lục Hồng Nguyên hận không thể lập tức lấy giấy b.út ghi chép lại từng lời.

Nhạc Dao thấy hắn hoàn toàn tin phục, liền không nói nhiều nữa, tiếp tục rửa mặt đ.á.n.h răng.

Nàng vừa đưa bàn chải chấm bột đ.á.n.h răng lên miệng, ngửi thấy mùi vị, không nhịn được hít nhẹ hai cái, lẩm bẩm đọc tên: "Hòe mễ, Tế tân, Phiên hà thái (Bạc hà), Diêm mạt (muối bột)... Ừm, còn một vị nữa, mùi vị u vi (rất nhẹ), hẳn là hương d.ư.ợ.c, chỉ là lượng quá ít nên không dám chắc chắn."

"Là Đinh hương, Đinh hương giá đắt, ta chỉ dám cho thêm một thù..." Lục Hồng Nguyên kinh ngạc không thôi. Bột đ.á.n.h răng này là bí phương hắn tự tay điều chế, gia giảm nhiều lần dựa trên phương t.h.u.ố.c cổ truyền, xưa nay rất đắc ý.

Không ngờ nàng chỉ ngửi một cái đã phân biệt được hết các vị chủ d.ư.ợ.c.

Mũi ch.ó cũng không thính bằng!

Nhạc Dao "à" một tiếng: "Hóa ra là Đinh hương, mùi hương nhạt quá, nhất thời không nhớ ra."

"Hũ bột này dùng lâu rồi, mùi Đinh hương cũng bay đi ít nhiều..." Lục Hồng Nguyên lắc đầu than thở, "Tiểu nương t.ử quả thực thiên phú trác tuyệt, ta còn kém xa."

Hắn ngoài miệng tán thưởng nhưng trong lòng cũng thầm kinh hãi.

Bản thân hắn tư chất y đạo bình thường, ngày sau e khó thành đại y, nhưng khoản mày mò làm bột đ.á.n.h răng, t.h.u.ố.c cao dùng ngoài da thì lại rất thuận tay, ngày thường cũng hay dựa vào bán mấy thứ này để kiếm thêm chút đỉnh.

Nếu chỉ cần ngửi một cái là có thể đoán được tám chín phần mười bí phương hắn coi như bảo bối, thì sau này hắn còn dựa vào đâu mà kiếm sống?

May mắn là, người có bản lĩnh này, hắn sống bao nhiêu năm nay cũng chỉ gặp mỗi một người này thôi.

Nhạc Dao dùng bột đ.á.n.h răng này, cũng phát hiện Lục Hồng Nguyên quả thực có chút tài hoa trong việc bào chế d.ư.ợ.c phẩm.

Hũ bột đ.á.n.h răng hắn điều chế, trừ Đinh hương ra, còn lại đều là thảo d.ư.ợ.c bình thường rẻ tiền, nhưng công hiệu phối hợp lại thì không thể coi thường: Hòe mễ thanh hỏa, Tế tân giảm đau, Phiên hà thái (Bạc hà) trừ hôi làm sạch miệng, muối bột làm sạch mảng bám. So với nhiều loại kem đ.á.n.h răng đời sau, công hiệu còn toàn diện và thiết thực hơn, lại hoàn toàn từ thảo d.ư.ợ.c thiên nhiên, dịu nhẹ hơn với niêm mạc miệng.

Rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi, Lục Hồng Nguyên mời nàng vào phòng đông ăn bữa sáng kiêm bữa trưa hôm nay. Nhạc Dao đi được hai bước, chợt nhớ ra, quay đầu nhìn về phía gian phòng nhỏ yên tĩnh bên trong, hỏi: "Ơ? Lục Lang đi đâu rồi? Sao không thấy động tĩnh gì?"

"À, vị tiểu lang quân cô dẫn đến ấy hả." Lục Hồng Nguyên nói vẻ buồn cười, "Nó dậy sớm hơn tiểu nương t.ử chừng nửa canh giờ. Có lẽ do mấy viên t.h.u.ố.c thanh nhiệt đêm qua có tác dụng, nhất thời buồn đi vệ sinh quá, cứ xách quần chạy vòng quanh sân, mặt đỏ bừng mà nhất quyết không chịu mở miệng hỏi người. May mà ta nhìn thấy, vội dẫn nó đi nhà xí rồi."

Nhạc Dao nghe vậy cũng lắc đầu bất đắc dĩ.

Cái thằng bé bướng bỉnh này!

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào trong phòng. Lục Hồng Nguyên còn thuận miệng kể cho nàng nghe hành tung của mấy người kia: "Tôn Trại không biết giận dỗi cái gì, vẫn còn ru rú trong phòng. Đại hòa thượng sáng sớm đã đi đuổi theo Tật Phong rồi. Cái con ngựa giống cứng đầu đó! Nửa đêm không c.ắ.n đứt dây thừng, thế mà lại kéo cả trụ đá lẫn dây thừng chạy mất! Thật tức c.h.ế.t ta mà!"

Nhạc Dao nghe mà ngẩn người. Còn có loại ngựa tính nết thế này nữa sao?

Hai người vừa nói vừa bước vào gian phòng đông nơi hôm qua ăn cháo đậu. Nơi này dường như là nhà bếp kiêm phòng ăn của Y công phường. Lúc này nắng thu đang nồng, như một dải lụa vàng rực rỡ chảy từ mái nhà xuống, soi sáng cả căn phòng.

Nhạc Dao cũng đi theo Lục Hồng Nguyên dạo một vòng.

Hôm qua bận quá không kịp nhìn kỹ, giờ mới phát hiện trong góc phòng còn kê một dãy tủ gỗ chân thấp. Trong tủ chứa nồi niêu xoong chảo, đa phần làm bằng gốm thô: Có liễn gốm nấu canh nấu cháo, chõ gốm hai tai hấp bánh hấp thịt, còn có mấy phiến đá được mài khá nhẵn và nồi đá ba chân. Mép phiến đá còn lưu lại vết than đen không lau sạch được, chắc là dùng để nướng thịt. Nhìn một vòng, quả thực không thấy đồ sắt nào.

Nghĩ đến biên quan khan hiếm sắt, đều ưu tiên cung cấp cho quân giới.

Góc phía tây râm mát còn có ba cái lu gốm cao đến nửa người, đều đậy nắp gỗ. Một lu đựng nước; một lu chứa lúa kê lúa mạch, trên nắp lu đan bằng cỏ còn xếp mấy chồng bánh nướng gói giấy dầu; lu cuối cùng thì chia ngăn chứa gạch muối, gạch sữa, tương đậu, mỡ cừu..., còn có mấy cái bình nhỏ vại nhỏ đựng gia vị và hương liệu mà Nhạc Dao cũng không gọi được tên.

Ngẩng đầu lên, trên xà nhà còn treo vài dải thịt hun khói, lạp xưởng hun khói.

Cánh mũi Nhạc Dao phập phồng. Ơ, sao lờ mờ còn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c bắc hăng hăng nhỉ?

Thấy Nhạc Dao dường như lại đang ngửi, Lục Hồng Nguyên một mặt thầm mắng Nhạc tiểu nương t.ử này chẳng lẽ cầm tinh con ch.ó, một mặt lại mang theo vài phần đắc ý giới thiệu: "Mấy thứ này đều là tháng trước ta tự tay ướp đấy. Dùng muối thô xát kỹ, xếp cả xương lẫn thịt vào vại gốm, lại theo tỷ lệ một cân thịt phối ba tiền Đương quy, năm tiền Thù du. Đương quy thái nhỏ, Thù du nghiền bột, cứ một lớp thịt rải đều một lớp gia vị, cuối cùng đè phiến đá xanh lên ướp đủ bảy ngày, rồi mới treo lên hun khói suốt năm ngày đấy."

Nhạc Dao có chút kinh ngạc: "Dùng Đương quy à?"

Trước kia, canh thịt dê Đương quy thì nàng thường ăn, nhưng thịt dê hun khói Đương quy thì chưa ăn bao giờ.

Lục Hồng Nguyên phảng phất biết nàng đang nghĩ gì, cười nói: "Đương quy tính ôn, có thể bổ khí huyết. Thịt dê và Thù du cũng là loại thịt ấm người. Hai thứ này phối hợp ướp, so với chỉ dùng muối ướp thịt thì ngon hơn lại ôn bổ. Chúng ta tuy là y công nhưng cũng thường xuyên phải phụng mệnh đi khám bệnh tại nhà, đi lại bên ngoài, sao có thể ngày nào cũng chôn chân trong bếp nấu cơm? Cái hay của thịt này là có thể để vài tháng không hỏng, lại dễ mang theo. Ngày thường thái một ít ăn với cháo cũng tiện, khi ra ngoài kẹp vào bánh hồ ăn, dù bôn ba trong gió tuyết cả ngày, người vẫn ấm sực!"

Quả thật, chữa bệnh không bằng bồi bổ a. Nhạc Dao tán đồng gật đầu.

Vị Lục đại phu này về khoản thực bổ, dưỡng sinh xem ra rất có nghiên cứu.

Đi thêm một vòng là xem hết. Trong phòng này không có kiểu bếp củi kiểu cũ trong ký ức của Nhạc Dao. Nghĩ đến ngày thường nấu cháo, nướng bánh, hấp bánh đều thực hiện trực tiếp trên cái bếp lò sưởi này.

Đại Đường món xào không phổ biến. Người thời này mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, một bữa giờ Thìn (7-9h sáng), một bữa giờ Thân (3-5h chiều), đều lấy lương thực chính và các loại thịt làm chủ. Hầu như đều là làm sẵn các loại cháo bánh rồi khi cần thì lấy dùng, không có thói quen ăn uống hiện xào hiện làm.

Hơn nữa, do kỹ thuật rèn đúc có hạn, chảo sắt chưa xuất hiện, công nghệ ép dầu thực vật cũng còn khá nguyên thủy, hoàn toàn dựa vào sức người ép, dầu vừng (hồ ma du) ở thời Đường là cực kỳ quý giá.

Biên quan dự trữ nuôi dưỡng trâu dê động vật khá nhiều, mỡ động vật không tính là quá khan hiếm, nhưng cũng phải ăn dè sẻn. Lục Hồng Nguyên nói, trong Khổ Thủy Bảo, khổ dịch không được phát dầu mỡ, còn y công và lính thú như hắn, "mỗi người mỗi tháng được cấp hai lạng dầu, một nửa để ăn, một nửa để thắp đèn."

Một tháng, chỉ có hai lạng!

Vậy sản xuất ra nhiều mỡ như thế đều đi đâu hết?

Lục Hồng Nguyên thế mà lại chỉ vào chiếc áo da không mấy bắt mắt trên người Nhạc Dao: "Mỗi tháng chế tạo mười bộ áo giáp da, áo da, liền cần ba mươi cân mỡ bò..."

Nhạc Dao trợn tròn mắt.

Lục Hồng Nguyên cười bất đắc dĩ, cũng không lấy làm lạ. Nhạc tiểu nương t.ử vốn là con nhà sĩ tộc, làm sao biết được những chuyện này?

Nhạc Dao là người hiện đại càng mù tịt hơn. Nàng quen dùng đèn điện đồ điện, hoàn toàn không biết những điều này, nghe Lục Hồng Nguyên giải thích cặn kẽ mới hiểu ra.

Dầu mỡ thời này, tự nhiên không chỉ dùng để ăn, còn phải dùng để thắp đèn, chế tạo hỏa tiễn, hỏa cầu dùng khi công thành; bôi trơn nông cụ, binh khí; thuộc da; thậm chí ươm tơ, làm giấy, sơn phết, làm đèn l.ồ.ng, ô dù, dán giấy cửa sổ, đều phải dùng đến dầu.

Nghe xong, Nhạc Dao coi như tuyệt vọng hẳn với ý nghĩ được ăn món xào.

Cũng phải, ngay cả ở hiện đại, đường và dầu vẫn là vật tư dự trữ chiến lược, huống chi là Đại Đường?

Lúc này nói ra cũng không phải bữa trưa chính thức, chỉ là nể tình Nhạc Dao ngủ hơn nửa ngày bụng đói cồn cào, Lục Hồng Nguyên mới đặc biệt chuẩn bị chút thức ăn cho nàng.

Hắn đi về phía lu gốm trữ lương thực, thò tay vào, lôi ra hai cái bánh hồ nướng cứng ngắc, mặt bánh còn dính chút tro. Hắn tùy tiện gõ gõ vào miệng lu rồi đưa cho Nhạc Dao: "Ăn tạm cái này đi, bên trong có nhân đậu phụ nhự, ngon hơn bánh nướng thường đấy. Ta đi nấu cho cô chút trà sữa ngựa, cô ngâm vào ăn, bánh này sẽ không làm đau răng."

"Trà sữa?" Thời Đường đã có trà sữa rồi sao?

Nhạc Dao ôm cái bánh nướng to hơn cả mặt mình, tò mò đi theo sau Lục Hồng Nguyên.

"Đúng vậy, tiểu nương t.ử ở Trường An e là chưa từng nghe qua nhỉ! Từ khi Văn Thành công chúa nhập Tạng, mang theo lá trà và trà nghệ Trung Nguyên vào Thổ Phiên, cách ăn này đã lan truyền khắp các bộ tộc người Hồ." Lục Hồng Nguyên cười đi ra cửa, một lát sau ôm một ít cọng cỏ linh lăng phơi khô và bánh phân trâu trở lại, khêu cho lửa trong lò sưởi cháy to hơn chút, cười nói với nàng:

"Chúng ta sống giáp giới, ở lẫn với các bộ tộc người Hồ như Thổ Phiên, Đột Quyết, Hồi Hột. Người Hồ thường lấy sữa ngựa tươi, sữa đặc nguyên chất nấu trà nấu gạo, chúng ta cũng học được cách ăn này từ họ. Món này cực kỳ thơm ngon, nấu xong thơm nức cả phòng, tiểu nương t.ử nhất định phải nếm thử cho biết!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.