Dứt Áo Ra Đi Đêm Thanh Vắng - Chương 12
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:38
“Đôi mắt này, hai mươi năm trước khi nhìn Thẩm Văn Viễn, liệu có cũng hiền từ như thế này không?”
“Dạ vâng, thưa ông ngoại."
Ta mỉm cười đáp lời.
Bát canh táo đỏ ngọt lịm, mà vị ngọt ấy sao chát đắng vô cùng.
Đêm hôm ấy, ta lật đi lật lại xem xấp giấy tờ và miếng ngọc bội Cố Minh Viễn trao cho không biết bao nhiêu bận, cho đến khi ngọn nến cháy lụi, bên ngoài cửa sổ hửng sáng màu bụng cá trắng.
Những khoản sổ sách trên tờ giấy ta nhìn không mấy hiểu, thế nhưng có một trang phụ lục do chính tay Thẩm Văn Viễn viết lời giải thích — nét chữ thanh tú, thẳng tắp, hoàn toàn khác biệt với bốn chữ “Niệm Tú tự tay mở" trong bức thư của Cố Minh Viễn.
Trong trang phụ lục ghi chép vô cùng tường tận đường dây thông đồng của Chu gia, kẻ tiếp đầu, thời gian cụ thể, thậm chí còn đ.á.n.h dấu cả vị trí cất giấu chứng cứ nữa.
Thứ này xem chừng không giống đồ giả do người ta bịa đặt ra.
Thế nhưng ta cũng không thể chỉ dựa vào những thứ này mà vội vã kết luận ông ngoại là kẻ thủ ác được.
Lỡ đâu Cố Minh Viễn đang nói lời dối trá thì sao?
Lỡ đâu những thứ này là đồ ngụy tạo thì sao?
Sáng sớm hôm sau, ta thưa với ông ngoại muốn ra từ đường thắp cho mẹ một nén hương.
Ông ngoại nghe xong liền im lặng một lát rồi gật đầu bảo:
“Đi đi con, bảo v.ú Phúc đi cùng."
Từ đường Chu gia nằm ở nơi sâu nhất phía hậu viện, bên trong thờ phụng bài vị của các bậc tổ tiên đời đời của Chu gia.
Ta quỳ trên chiếc đệm bồ đoàn, dập đầu ba cái trước bài vị của mẹ, lúc đứng dậy vờ như vô tình hỏi han v.ú Phúc:
“Phía hậu viện có phải có một chiếc giếng cạn đúng không v.ú?"
Sắc mặt v.ú Phúc khẽ thay đổi đôi chút, chỉ là trong khoảnh khắc rất ngắn, liền trở lại vẻ bình thường.
“Sao cô nương lại hỏi chuyện này?"
“Dạ không có gì đâu ạ, vừa rồi đi ngang qua thấy có một chiếc giếng, bên trên đậy một tấm phiến đá xanh, nên nghĩ bụng chắc là giếng cạn rồi."
“Chiếc giếng đó..."
Vú Phúc ngập ngừng một lát rồi hạ thấp giọng bảo, “Chiếc giếng đó đã bị lấp từ hai mươi năm trước rồi cô nương ạ, nghe bảo phong thủy không được tốt, bên trong từng có người bỏ mạng.
Cô nương tuyệt đối đừng có lại gần nơi đó làm gì, xui xẻo lắm."
Có người bỏ mạng.
Trái tim ta bỗng chập trùng một nhịp mạnh mẽ.
“Ai bỏ mạng thế v.ú?"
Ta hỏi.
“Chuyện này... ta cũng không rõ lắm, lúc ta vào phủ thì chiếc giếng đã bị lấp rồi, chỉ nghe mấy người già kể lại, bảo trước đây có đứa người hầu trượt chân ngã xuống ch/ết đuối."
Vú Phúc nắm lấy tay ta dắt ra ngoài, “Cô nương đừng hỏi han thêm làm gì nữa, lão gia kiêng kỵ nhất là người ta nhắc tới chiếc giếng đó đấy."
Ta không gặng hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng đã tự có sự tính toán.
Buổi chiều hôm ấy, ông ngoại ra ngoài bàn chuyện làm ăn, trong phủ chỉ có ta và mấy người kẻ hầu người hạ.
Ta kiếm cớ muốn ngủ trưa để đuổi v.ú Phúc đi, rồi thay một bộ xiêm y gọn gàng, lén lút mò ra phía hậu viện.
Hậu viện Chu gia rộng lớn vô cùng, trồng đầy hoa thơm cỏ lạ, chiếc giếng cạn kia nằm ở nơi góc khuất hoang vu nhất, bị một khóm trúc che khuất hoàn toàn.
Miệng giếng đậy một tấm phiến đá xanh dày cộm, bên trên phủ đầy lá rụng và bụi bặm, rõ ràng là đã từ lâu lắm rồi chưa từng có người chạm tới.
Ta khom lưng xuống, thử dùng sức đẩy tấm phiến đá xem sao, tấm đá im lìm không hề nhúc nhích.
Nặng quá, một mình sức con gái như ta căn bản không thể lay chuyển nổi.
Ta đang loay hoay chưa biết tính sao thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói:
“Cô nương, cô nương đang làm gì ở đây thế ạ?"
Ta giật nảy mình ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một tên tiểu sai còn trẻ tuổi đang đứng phía sau khóm trúc, tay cầm cây chổi quét sân, ánh mắt lộ vẻ hoang mang nhìn ta.
“Ngươi là..."
Ta nhận ra hắn, là tên chuyên lo việc quét dọn vệ sinh phía hậu viện, tên gọi Tiểu Lục Tử, tính tình lầm lũi, ít nói, trong phủ chẳng mấy ai để ý tới.
“Dạ nhỏ lo việc quét dọn khu vực này ạ."
Tiểu Lục T.ử bước lại gần, liếc nhìn tấm phiến đá bên cạnh ta một cái rồi lại nhìn ta, bộ dạng muốn nói lại thôi.
“Tiểu Lục T.ử này, chiếc giếng này bị lấp từ khi nào vậy?"
Ta hỏi.
“Lúc nhỏ vào phủ thì nó đã bị lấp rồi ạ, nghe bảo là từ hai mươi năm trước."
Hắn dừng lại một chút rồi hạ thấp giọng bảo, “Cô nương tốt nhất là đừng có nán lại đây làm gì, quản sự không cho phép người ta lại gần đâu ạ."
“Vì sao vậy?"
Tiểu Lục T.ử láo liên nhìn quanh một lượt, xác nhận không có ai mới nhỏ giọng thưa:
“Bởi vì chiếc giếng đó từng có người bỏ mạng ạ.
Có người bảo, kẻ ch/ết không phải là người hầu, mà là..."
Hắn không nói tiếp được nữa, sắc mặt có phần hơi nhợt nhạt.
“Là ai?"
Tiểu Lục T.ử c.ắ.n c.ắ.n răng, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Là chàng rể của lão gia, Thẩm Văn Viễn ạ."
Đầu óc ta ong lên một tiếng kinh hoàng.
Đến cả một tên tiểu sai quét dọn hậu viện còn hay biết chuyện này, vậy thì trong Chu gia này còn có ai là không biết nữa cơ chứ?
“Sao ngươi lại biết được chuyện này?"
Ta cố đè nén mớ cảm xúc đang cuộn trào trong lòng xuống, cố giữ cho giọng điệu được bình thản hết mức có thể.
“Lúc nhỏ mới vào phủ, có ông quản sự già uống rượu say xỉn có kể lại, bảo chiếc giếng năm xưa lúc lấp vẫn chưa kịp dọn dẹp sạch sẽ đâu ạ, bộ xương cốt của Thẩm Văn Viễn vẫn còn chôn vùi phía dưới lòng giếng."
Tiểu Lục T.ử nói xong liền rùng mình một cái, “Cô nương, cầu xin cô nương đừng có hé răng nói với ai là nhỏ kể chuyện này nhé, nhỏ còn muốn kiếm miếng ăn ở đây vài năm nữa ạ."
“Sẽ không đâu."
Ta từ trong ống tay áo móc ra một mẩu bạc vụn dúi vào tay hắn, “Chuyện hôm nay coi như ngươi chưa từng nhìn thấy ta."
Tiểu Lục T.ử đón lấy mẩu bạc, dập đầu tạ ơn rồi vội vã rảo bước đi thẳng.
Ta khom lưng bên miệng giếng, nhìn tấm phiến đá xanh dày cộm kia mà cả người lạnh ngắt như băng.
Vú Phúc bảo ch/ết là một đứa người hầu.
Tiểu Lục T.ử lại bảo ch/ết là Thẩm Văn Viễn.
Hai lời bộc bạch, kẻ nào đang nói dối đây?
Hay là tất thảy đều đang bưng bít sự thật?
Dù sao đi chăng nữa thì có một điều chắc chắn — chiếc giếng này quả thực từng có người bỏ mạng, và nguyên do c/ái ch/ết đã bị Chu gia cố tình che giấu đi rồi.
