Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 337
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:18
Cảnh sát cũng kể lại chuyện có người thấy một đứa trẻ choai choai bế em bé ra ga tàu hỏa, nói lúc đó còn có người khác nhìn thấy, chỉ là không nhìn rõ mặt, đứa bé đó che khuất nửa khuôn mặt rồi. Thủ đô rộng lớn như vậy, người ở đồn cảnh sát cũng không biết là ai đã vứt đứa trẻ ở ga tàu hỏa, có đi điều tra thì cũng không thể điều tra rõ ràng nhanh như vậy được, may mà nhà họ Tống đã nghe ngóng rõ ràng nên tốc độ mới nhanh được như thế.
Cha Tần nghe cảnh sát nói xong những lời đó, tóc gáy ông dựng đứng cả lên, Tần Lập An!
Đúng vậy, cha Tần nghĩ ngay đến Tần Lập An, hàng xóm đều nói thấy Tần Lập An bế đứa bé đi ra ngoài, vậy mà Tần Lập An nhất quyết không chịu thừa nhận.
Mà bây giờ cảnh sát cũng nói như vậy, nếu không phải Tần Lập An thì còn có thể là ai được nữa?
Lần này Tần Lập An làm chuyện quá mức rồi!
Cha Tần không nói với cảnh sát về những chuyện của Tần Lập An, chỉ bảo gia đình mình sẽ quản giáo đứa trẻ thật tốt. Chuyện xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng, vẫn là đừng để người ngoài biết thì hơn.
“Thím của đứa bé qua đây nói đứa nhỏ là con nhà ông, nếu không chúng tôi cũng chẳng biết được đâu.” Cảnh sát nói, “Các người đi tìm con mà chẳng tích cực bằng thím của đứa bé nữa.”
Cảnh sát thực lòng thấy gia đình này không quan tâm đến con cái đầy đủ, cha Tần chỉ đành nói, “Vâng, vâng, đúng vậy, chúng tôi vẫn chưa quan tâm đến con cái đủ nhiều.”
Sau khi cảnh sát đi khỏi, cha Tần nhìn đứa cháu út, ông thấy yên tâm hơn nhiều.
Người của anh hai Tống đã đi gọi Tần Nhất Chu về, bảo những người khác cũng quay về đi. Còn phía anh cả Tần, đó không phải là chuyện anh hai Tống cần lo lắng.
Đến khi Tần Nhất Chu về đến nhà thì đã hơn hai giờ sáng rồi. Họ đi tìm đứa trẻ khắp nơi, người của anh hai Tống muốn tìm thấy họ cũng chẳng dễ dàng gì, thành ra mới dây dưa đến tận giờ này. Khi Tần Nhất Chu về đến nhà, Tống Phượng Lan đã ngủ rồi.
Tần Nhất Chu không dám gây ra tiếng động quá lớn, khẽ khàng trèo lên giường rồi mới nằm xuống nghỉ ngơi.
Đến sáng hôm sau, Tần Nhất Chu lại dậy khá sớm, lúc ăn bữa sáng, Tần Nhất Chu nói với Tống Phượng Lan, “Cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì chứ, tìm thấy đứa bé là tốt rồi.” Tống Phượng Lan nói, “Một đứa trẻ nhỏ như vậy… đứa bé mới bao nhiêu tuổi nhỉ, em nhớ hình như là sinh sau khi anh cả và Điền Khả Thục ly hôn, bây giờ chắc khoảng năm sáu tuổi thôi? Đứa trẻ đó ở đồn cảnh sát cứ đờ người ra, hỏi gì cũng không nói tên. Thằng bé cũng đâu phải trẻ sơ sinh đâu, không nói tên làm cảnh sát chỉ nghĩ là nó bị dọa sợ quá thôi. Cũng phải, ai mà ngờ được anh trai ruột lại đem vứt nó đi chứ? Lại còn vứt ở ga tàu hỏa, biết đâu anh nó còn bảo nó là đang chơi trò chơi với nó, dặn nó không được nói chuyện nữa.”
Tống Phượng Lan nghĩ lại mà thấy ngán ngẩm, phải biết rằng đứa trẻ nhỏ như vậy vẫn rất dễ bị dọa sợ, cũng có thể nghe lời anh trai. Một đứa trẻ như vậy mà bị kẻ buôn người bắt đi thì sẽ nhanh ch.óng quên mất chuyện hồi nhỏ, không nhớ nổi cha mẹ mình là ai nữa.
Đúng như Tống Phượng Lan suy nghĩ, Tần Lập An đã dọa dẫm em trai nó rồi. Vưu Vân trước đây đối xử với Tần Lập An quá tốt, đám Vưu Vân lại hay dặn con đừng nói chuyện với người lạ, đủ mọi nguyên nhân cộng lại khiến con của Vưu Vân tưởng rằng cha mẹ sẽ đi tìm mình, dẫn đến việc đứa trẻ không chịu nói năng gì.
“Chuyện này không cần chúng ta bận tâm, đó là chuyện anh cả và mọi người nên lo lắng.” Tần Nhất Chu nói, “Họ không chăm sóc tốt đứa bé, để xảy ra chuyện như vậy.”
“Mẹ ơi, em họ tìm thấy rồi ạ.” Tần T.ử Hàng hỏi.
“Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, con không cần lo lắng đâu.” Tống Phượng Lan nói, “Cậu hai của con nhờ người tìm thấy đấy.”
Tần Nhất Chu cảm ơn Tống Phượng Lan, anh không nhờ nhà họ Tống giúp đỡ, anh chỉ nói với vợ một câu là mình đi tìm đứa trẻ thôi, không ngờ vợ lại nhờ nhà họ Tống giúp.
“Đừng có nhìn em như vậy, nổi hết da gà lên rồi đây này.” Tống Phượng Lan gắp cho Tần Nhất Chu một quả trứng ốp la, “Ăn đi, tối qua các anh đã đi tìm lâu như vậy rồi. Mọi người chẳng lẽ không đến đồn cảnh sát tìm thử sao?”
“Anh cả nói mọi người đã đi tìm ở ga tàu hỏa, bến xe khách rồi nhưng không thấy người đâu.” Tần Nhất Chu nói, “Mọi người đều đang nghĩ liệu đứa bé có bị bế lên xe đưa đi rồi không, hy vọng mong manh nhưng vẫn phải đi tìm khắp nơi xem sao.”
Đứa trẻ vẫn chưa đi lạc quá lâu, hơn nữa lại có hàng xóm thấy Tần Lập An bế đứa bé đi ra ngoài, nhà họ Tần cũng đang nghĩ liệu có phải Tần Lập An đã giấu đứa bé đi không. Nhưng Tần Lập An một mực khẳng định là mình đi tìm bạn chơi, mình không mang em trai đi ra ngoài, mọi người đều chẳng làm gì được nó.
Qua sự việc lần này, nhà họ Tần đã có nhận thức sâu sắc hơn về Tần Lập An, họ có lẽ không dám nuông chiều Tần Lập An như trước nữa.
Tần Lập An đâu chỉ là hỏng rồi, mà là vô pháp vô thiên luôn rồi.
“Lát nữa em còn đến đơn vị không?” Tần Nhất Chu hỏi.
“Có chứ, còn nhiều việc phải làm lắm.” Tống Phượng Lan nói, “Tối qua em gọi điện đến nhà họ Tần không có ai nghe máy nên em mới đến đồn cảnh sát. Cảnh sát đưa đứa trẻ qua đó, họ đưa qua là tốt nhất.”
Tống Phượng Lan không muốn gặp người nhà họ Tần, tránh để sau này họ lại bảo là bà trộm mất đứa trẻ, ai mà biết được mẹ Tần có nói vậy không. Tống Phượng Lan cho rằng mẹ Tần bây giờ có chút điên khùng rồi, vì đứa cháu nội yêu quý Tần Lập An mà mẹ Tần chuyện gì cũng có thể làm ra được.
“Đừng qua đó.” Tần Nhất Chu nói, “Bên đó bây giờ đang loạn cào cào lên rồi.”
Tại nhà họ Tần, Vưu Vân đã biết hành động của Tần Lập An, Tần Lập An cũng đã thừa nhận rồi.
“Tôi chỉ mới không để mắt đến con có mười phút thôi, tôi đang bận làm chút việc, sao mày dám, sao mày dám hả?” Vưu Vân mãi đến sáng sớm mới về, mãi không tìm thấy con khiến bà sợ hãi vô cùng.
Sau khi quay về nhà, Vưu Vân thấy con, bà đang nghĩ xem là ai đã làm chuyện này, còn định báo cảnh sát nữa. Cha Tần không cho Vưu Vân báo cảnh sát, đó là do Tần Lập An làm, mâu thuẫn giữa anh em với nhau thì đừng báo cảnh sát làm gì.
“Sao mày dám hả?” Vưu Vân lay mạnh hai cánh tay của Tần Lập An, “Đó là em trai ruột của mày đấy.”
“Nó không phải em trai ruột của tôi, nó là do bà sinh ra.” Tần Lập An nói, “Các người chỉ biết nuông chiều nó, các người làm ngơ trước mặt tôi, các người còn muốn đuổi tôi ra ngoài, định đem hết đồ đạc trong nhà giao cho nó.”
“Ai nói với mày là tất cả đồ đạc trong nhà đều phải giao cho nó hả? Ông nội bà nội mày còn sống sờ sờ ra đấy, cha mày cũng còn sống.” Vưu Vân giễu cợt, “Tôi còn chẳng dám nghĩ đến chuyện đó, vậy mà mày đã nghĩ đến rồi à? Có phải người mẹ ruột kia của mày nói với mày không? Người mẹ ruột đó của mày chẳng tốt đẹp gì đâu, nhà có đặc vụ thì sao có thể là hạng tốt đẹp được. Nhìn xem mày kìa, bây giờ biến thành cái bộ dạng kinh tởm này rồi, hạng như mày mà cũng muốn sau này sống tốt sao? Mơ màng hão huyền đi!”
Vưu Vân nghĩ trước đây bà đã quá nể mặt người nhà họ Tần, bà không muốn đắc tội Tần Lập An nên mới để Tần Lập An vô pháp vô thiên như vậy.
“Cái thành tích nát bét của mày, học xong cấp hai thì mày còn làm được cái gì?” Vưu Vân nói, “Định để gia đình bỏ tiền ra cho mày học cấp ba à? Hay là để mày ra nước ngoài du học? Hạng người như mày mà ra nước ngoài du học á, mày chỉ có nước bán nước thôi!”
Anh cả Tần vốn dĩ đang kéo Vưu Vân lại, khi nghe thấy hai chữ ‘bán nước’ thì anh buông tay ra. Anh cả Tần thực sự sợ Tần Lập An làm ra chuyện như vậy với mình, nếu thực sự như thế thì cả nhà họ Tần đều sẽ bị Tần Lập An liên lụy mất.
Họ không thể để Tần Lập An ra nước ngoài du học, nhất định không được!
Anh cả Tần không thể để Tần Lập An hủy hoại chính mình được, bây giờ anh thấy mệt mỏi vô cùng, anh và vợ đều mãi đến sáng sớm mới quay về.
“Các người cứ chiều chuộng nó như vậy, nuông chiều nó như vậy, sẽ hại c.h.ế.t nó, và cũng hại c.h.ế.t chính các người luôn đấy!” Vưu Vân lấy ngón tay chỉ vào mặt Tần Lập An.
“Con không sai!” Tần Lập An nói, “Bà nội đã nói từ lâu rồi, mọi thứ trong nhà này đều phải thuộc về con, là bà, bà không biết xấu hổ, bà kết hôn với cha con rồi còn sinh con ra, bà…”
Chát, anh cả Tần tát mạnh vào mặt Tần Lập An một cái.
“Mày đang nói cái gì đấy?” Anh cả Tần quát.
“Bà ta không phải mẹ tôi!” Tần Lập An hằn học nhìn chằm chằm vào Vưu Vân, “Cha có đ.á.n.h con hai cái hay mười cái thì đó vẫn là sự thật, bà ta không phải mẹ tôi!”
“Đúng, tôi không phải mẹ mày, tôi không sinh ra đứa con như mày.” Vưu Vân nói, “Năm đó là vì các người sợ bị mẹ ruột liên lụy nên các người mới tự mình gọi tôi là mẹ đấy chứ. Sau này các người cứ gọi tôi là dì đi, đừng gọi tôi là mẹ nữa, các người tưởng tôi ham hố được mày với chị mày gọi là mẹ lắm chắc? Các người có một người mẹ ruột độc ác như vậy thì các người cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”
Vưu Vân nhìn thấy Tần Lập An là thấy kinh tởm, trước đây bà còn nể mặt Tần Lập An, bây giờ bà chẳng thèm nể mặt chút nào nữa, họ chẳng phải là người thân của nhau nữa rồi.
Còn cái cô Điền Khả Thục kia cũng chẳng ra gì, Vưu Vân còn phải tìm Điền Khả Thục tính sổ nữa.
“Được rồi, đứa trẻ cũng tìm thấy rồi.” Mẹ Tần định bụng dĩ hòa vi quý.
“Tìm thấy rồi sao?” Vưu Vân nói, “Là tìm thấy rồi đấy, đó là con trai tôi mạng lớn nên không bị người lạ bế đi, mà được đưa vào đồn cảnh sát. Vả lại còn là nhờ người nhà thím nó giúp tìm thấy nữa, chứ trông chờ vào các người thì các người làm được cái gì? Đứa bé ở ngay đồn cảnh sát ga tàu hỏa kia kìa, vậy mà các người chẳng tìm thấy.”
Vưu Vân cũng tự trách mình, sao mình lại không tìm thấy con sớm hơn chứ.
“Mẹ à, lúc nào mẹ cũng bảo thím nó không tốt, con thấy thím nó còn giỏi hơn mẹ nhiều.” Vưu Vân nói, “Mọi người đối xử tệ bạc với cô ấy như thế mà cô ấy còn nhờ người giúp tìm đứa trẻ hộ.”
Vưu Vân đã sớm biết Tống Phượng Lan là một người khá tốt, khi con trai mình được người nhà họ Tống tìm thấy, bà càng cảm thấy nhà họ Tống giàu sang được đều có nguyên nhân cả. Người nhà họ Tống luôn phân rõ phải trái đúng sai, vào những lúc mấu chốt người nhà họ Tống luôn biết mình nên làm gì.
Chẳng giống như đám người nhà họ Tần này chỉ biết quậy phá lung tung, đám người này chẳng biết dạy bảo Tần Lập An lấy một câu, chỉ biết là mẹ ruột cha ruột Tần Lập An ly hôn rồi nên Tần Lập An đáng thương.
Vưu Vân làm mẹ kế này còn chẳng hề ức h.i.ế.p con riêng, vậy mà họ lại tưởng bà dễ bắt nạt chắc.
“Các người cứ tiếp tục chiều chuộng Tần Lập An đi, cứ tiếp tục chiều chuộng đi.” Vưu Vân nói, “Các người nên cảm ơn tiền bối đi, bây giờ không phải thời đại phong kiến nữa, không cần phải tru di cửu tộc đâu. Một mình nó phạm tội c.h.ế.t thì các người cũng không cần phải c.h.ế.t theo.”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa mà.” Mẹ Tần chỉ thấy vô cùng ngán ngẩm, “Đứa bé tìm thấy rồi thì cứ chăm sóc đứa bé đi, bà nói mấy lời này thì có ích gì chứ?”
“Tôi mà không nói thì Tần Lập An có khi vẫn tiếp tục làm những chuyện như thế đấy. Lần này không thành công thì nó sẽ làm lần sau.” Vưu Vân nói, “Nó đúng là một thằng khốn nạn.”
“Sẽ không có lần sau đâu.” Cha Tần lạnh lùng nói, ông không đời nào để Tần Lập An có lần sau nữa.
Tần Lập An đã lớn ngần này rồi, cho dù họ có đưa Tần Lập An đi nơi khác thì nó vẫn biết đường mà quay về. Bây giờ chỉ có thể để Tần Lập An trong tầm mắt của mình, chỉ xem sau này Tần Lập An có thể sửa đổi được không thôi.
