Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 338

Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:18

Vưu Vân cho đứa bé ăn chút gì đó, rồi bảo con gái trông chừng em trai. Vưu Vân cầm một cái loa lớn đến trước cửa nhà Điền Khả Thục, đến khu phố bên đó, bà muốn cho tất cả mọi người biết Điền Khả Thục đã dạy dỗ con trai như thế nào.

“Điền Khả Thục, bà chỉ biết dạy dỗ con trai tranh đoạt gia sản thôi, em trai của Tần Lập An còn nhỏ như vậy mà nó dám đem vứt em ở ga tàu hỏa.”

“Đúng là hạng mất lương tâm, hèn chi nhà các người ra hạng đặc vụ.”

“Đồ tồi tệ, hạng bẩn thỉu, cả nhà chẳng ai tốt đẹp gì đâu.”

Vưu Vân thực sự vô cùng tức giận, đó là con do bà sinh ra chứ không phải con của ai khác. Cho dù chuyện này có xảy ra với con của người khác đi chăng nữa thì Vưu Vân cũng khó mà chấp nhận nổi.

Sao Tần Lập An có thể làm ra chuyện kinh tởm như vậy chứ?

Vưu Vân thực sự không hiểu nổi, đám người đó rốt cuộc đã dạy dỗ Tần Lập An kiểu gì mà thành ra thế này.

Điền Khả Thục nghe thấy những lời Vưu Vân nói, bà ta vội vàng chạy ra ngoài, định giật lấy cái loa trên tay Vưu Vân để không cho Vưu Vân nói tiếp nữa.

Tối hôm qua, Điền Khả Thục đã biết con của Vưu Vân mất tích rồi, bà ta còn thầm mong Vưu Vân tốt nhất là cả đời này cũng không tìm thấy con trai ruột của mình. Điền Khả Thục nghĩ con của Vưu Vân không còn nữa thì cha Tần, anh cả Tần và những người khác chắc chắn sẽ không tính toán quá nhiều với Tần Lập An, vì họ chỉ còn mỗi một đứa cháu trai, đứa con trai này thôi.

“Con trai tôi quay về rồi, bà có thấy thất vọng lắm không?” Vưu Vân đẩy mạnh Điền Khả Thục một cái.

Vưu Vân vốn dĩ là một người góa phụ dắt theo con gái, nếu bà không mạnh mẽ một chút thì đã bị người ta nuốt chửng rồi. Vưu Vân không đời nào để Điền Khả Thục dễ dàng lừa gạt qua chuyện này được, bà biết chắc chắn Điền Khả Thục đã nói những lời đó với Tần Lập An.

“Điền Khả Thục, bà đúng là không biết xấu hổ.” Vưu Vân nói, “Hèn chi nhà các người ra hạng đặc vụ. Đứa con trai này của bà sớm muộn gì cũng hỏng thôi. Bây giờ nó còn nhỏ chưa phạm tội, nhưng sau này thì chưa chắc đâu.”

Chuyện lần này Vưu Vân biết dù có báo cảnh sát cũng chẳng ích gì, cảnh sát cùng lắm chỉ phê bình Tần Lập An vài câu, rồi cũng sẽ bảo nhà họ Tần không biết dạy bảo con cái. Thế nên sau khi cha Tần và những người khác khuyên nhủ vài câu, Vưu Vân đã không định báo cảnh sát nữa, nhưng bà không thể để Điền Khả Thục sống yên ổn được.

“Tôi chính là đã để con trai con gái bà sống quá sung sướng rồi nên chúng mới dám ức h.i.ế.p con trai tôi như thế.” Vưu Vân nghiến răng, “Nói cho bà biết, vốn dĩ tôi còn chưa nghĩ đến chuyện nhất định phải để con trai tôi tranh giành với con trai bà đâu, nhưng bây giờ, tôi nhất định phải để con trai tôi tranh giành với con trai bà. Đồ đạc trong nhà này không nên để lại cho con trai bà, con trai bà là con của nhà đặc vụ, mang trong mình dòng m.á.u của nhà họ Điền các người, nó cả đời này chẳng làm nên trò trống gì đâu, nó cũng không nên lãng phí gia sản nhà họ Tần.”

“Vưu Vân!” Điền Khả Thục trợn tròn mắt, “Bà điên rồi sao?”

“Điên sao? Nếu tôi thực sự điên rồi thì cũng là do bà ép tôi điên đấy thôi!” Vưu Vân nói, “Con tôi, một đứa trẻ đang yên đang lành mà con trai bà lại dám vứt nó đi. Con trai bà đúng là gan to tày trời thật, nếu không phải bà dạy nó làm thế thì nó dám làm vậy sao?”

“Thằng bé chẳng phải đang theo các người sao? Sao tôi biết nó sẽ làm chuyện như thế được chứ?” Điền Khả Thục nói.

“Bà không biết thì ai biết đây?” Vưu Vân nói, “Điền Khả Thục, bà đừng coi mọi người là lũ ngốc, bà chẳng lén lút qua thăm chúng suốt đấy thôi. Đặc biệt là hai năm gần đây, bà lén thăm chúng còn nhiều hơn trước. Thật sự coi tôi không biết gì chắc, những lời bà nói cũng có người nghe thấy đấy. Bà tưởng gia sản nhà họ Tần thì con trai tôi nhất định phải tranh giành sao? Ồ, giờ thì nhất định phải tranh giành rồi.”

“Trẻ con làm sai chuyện thì các người mắng nó vài câu là được rồi, hà tất phải như thế?” Điền Khả Thục nói, “Tôi không có dạy nó làm vậy!”

“Bà không dạy nó làm vậy thì bà cũng có nói mấy lời không nên nói trước mặt nó!” Vưu Vân nói, “Điền Khả Thục, bà là mẹ ruột của nó, bà không thoát khỏi liên can đâu.”

“Tôi…”

“Hạng người như bà thì con riêng của chồng sau này cũng chẳng đời nào hiếu thảo với bà đâu.” Vưu Vân nói, “Bà chẳng phải hạng tốt đẹp gì!”

“Bà có thể đừng nói nữa được không?” Điền Khả Thục nói, bà ta nhìn thấy cái loa trên tay Vưu Vân mà thấy nhức đầu.

“Tôi cứ phải nói, Điền Khả Thục là đặc vụ, con bà ta sinh ra là tiểu đặc vụ.” Vưu Vân lớn tiếng nói.

Điền Khả Thục giận tím mặt, bà ta đưa tay định giật lấy cái loa một lần nữa nhưng không thành công. Vưu Vân không đời nào để Điền Khả Thục giật được loa, bà cứ phải nói những lời đó, để mọi người quanh đây đều biết Điền Khả Thục là hạng người gì.

Điền Khả Thục thấy thực sự không còn cách nào khác, bà ta chỉ đành đi theo bên cạnh Vưu Vân, xem Vưu Vân định nói đến bao giờ. Thành phần gia đình của Điền Khả Thục đúng là có vấn đề, bà ta lại nghĩ đến Tống Phượng Lan ngày xưa, lúc đó bà ta vô cùng ghét bỏ Tống Phượng Lan, cảm thấy Tống Phượng Lan không tốt, bà ta chẳng ngần ngại mà kể xấu Tống Phượng Lan với hàng xóm, nói Tống Phượng Lan cứ như đại tiểu thư nhà giàu, cần họ phải hầu hạ vậy.

Lần này Vưu Vân cầm loa lớn mắng Điền Khả Thục, Điền Khả Thục chẳng có cách nào cả. Điền Khả Thục biết hôm nay Vưu Vân dám cầm loa đến quậy phá thì ngày mai Vưu Vân thực sự có thể đến đồn cảnh sát tố cáo họ.

Điền Khả Thục không thể để chuyện vỡ lở ra to hơn được, chỉ đành để mặc Vưu Vân nói.

Đến chiều tối, Ông Quốc Cường về đến nhà, ông ta đã biết hành động của Vưu Vân. Ông Quốc Cường cũng chẳng có cách nào, thành phần của Điền Khả Thục đúng là có vấn đề thật, tất cả đều tại Tần Lập An dám làm ra những chuyện như vậy.

Lúc ăn cơm, Ông Quốc Cường lạnh lùng sa sầm mặt, “Bà sau này bớt lo chuyện của con trai bà đi.”

“Tôi… tôi thực sự không có bảo nó vứt em trai nó đi mà.” Điền Khả Thục nói, “Nó lớn ngần này rồi chẳng thèm nghe lời tôi nữa, tôi…”

“Nó không nghe lời bà thì bà bớt nói chuyện với nó đi, đừng nói những lời không nên nói nữa.” Ông Quốc Cường nói, “Để người ta nắm được thóp rồi, người ta sẽ cứ nói mãi về bà đấy.”

“Tôi…” Điền Khả Thục nghẹn lòng.

“Cha à, đó chẳng phải là con trai ruột của dì sao, dì ấy làm sao mà không lo cho con trai mình được chứ.”

“Người ta nói cũng chẳng sai đâu, con ruột vẫn là con ruột thôi.”

“Con ruột mà còn không quản nổi thì làm sao quản nổi chúng con đây.”

Hai đứa con riêng của Ông Quốc Cường nói lời mỉa mai, thái độ của chúng đối với Điền Khả Thục vẫn luôn không tốt. Mọi người đều nói với chúng rằng Điền Khả Thục thành phần không tốt, rằng Điền Khả Thục có thể sẽ giấu tiền đi không cho chúng tiêu…

Điền Khả Thục nói xấu Vưu Vân trước mặt Tần Lập An thì tự nhiên cũng có người nói xấu Điền Khả Thục trước mặt con riêng của chồng bà ta.

Đạo trời tuần hoàn, ông trời chẳng tha cho ai bao giờ.

Điền Khả Thục nghẹn lòng nhưng chỉ đành để mặc hai đứa con riêng mắng mình.

“Chúng nó nói cũng không sai đâu.” Ông Quốc Cường nói, “Bà làm người mẹ ruột mà không làm cho tốt. Người ta làm mẹ kế mà chẳng hề ngược đãi con trai bà, bà còn nói nhảm cái gì nữa. Chúng tôi còn chưa bảo bà ngược đãi trẻ con thì thôi, bà bớt lời lại đi.”

“Vâng.” Điền Khả Thục lầm lũi ăn cơm.

Vưu Vân quậy phá một trận như thế, phòng của Tần Lập An bị đổi sang một vị trí khác, đổi sang căn phòng ở góc khuất hơn một chút.

Cha Tần và anh cả Tần đều vô cùng thất vọng về Tần Lập An, mặc dù mẹ Tần vẫn muốn bao che cho Tần Lập An nhưng cha Tần và anh cả Tần không thể đối xử với Tần Lập An như trước được nữa.

Thành tích của Tần Lập An không tốt, anh cả Tần cũng chẳng thèm quản nữa, không cần mời thầy giáo về dạy kèm cho Tần Lập An nữa, Tần Lập An muốn ra ngoài chơi thì cứ việc đi chơi đi, đi đi, cứ chơi đi, chơi bời lêu lổng đi.

Người ngoài biết hành động của Tần Lập An nên chẳng ai cho con cái nhà mình chơi cùng với nó nữa.

Cha Tần tuổi đã cao, hồi trẻ đã rời quê hương nên ở quê cũng chẳng còn mấy họ hàng thân thiết, không tiện đưa Tần Lập An về quê. Cha Tần không thể để Tần Lập An đi làm phiền những người họ hàng không mấy thân thiết đó được, nên chỉ đành để Tần Lập An ở lại đây.

Tần Lập An cảm nhận rõ rệt thái độ của mọi người trong nhà đối với nó tệ đi rất nhiều, không chỉ là tệ đi một chút thôi đâu. Mẹ Tần đối với Tần Lập An vẫn còn khá tốt, nhưng mẹ Tần cũng có chút lo lắng Tần Lập An lại làm ra những chuyện như vậy nữa.

“Lập An à, sau này con không được dắt em trai ra ngoài nữa đâu đấy.” Mẹ Tần nói.

“Sau này không dắt nữa là được chứ gì.” Tần Lập An nói, “Bà nội ơi, bà có thấy phiền không cơ chứ, cứ nói mãi chuyện này, con đã bảo là con không làm nữa rồi, không làm nữa mà, bộ mọi người không hiểu tiếng người hay sao?”

Tống Phượng Lan không mấy quan tâm đến nhà họ Tần, cô nghe Tần Nhất Chu kể về chuyện nhà họ Tần ầm ĩ lên một trận xong là thôi.

“Họ cứ làm ầm lên như vậy xong là thôi à?” Tống Phượng Lan hỏi.

“Ở quê không có mối quan hệ thân thiết nào cả nên Tần Lập An chỉ có thể tiếp tục ở lại bên chỗ anh cả thôi.” Tần Nhất Chu nói.

“Cũng tốt, đừng có đi đâu hết, cứ ở lại đó đi. Con của anh cả anh thì tại sao lại để người khác phải chịu vạ lây chứ.” Tống Phượng Lan nói, “Nó bây giờ mới tí tuổi đầu mà đã như vậy rồi, sau này chắc chắn sẽ còn ghê gớm lắm. Em thấy nó chẳng biết nhận lỗi đâu, chỉ là một hình phạt nhỏ như đổi phòng thôi á, cái đó mà cũng gọi là hình phạt à.”

“Anh chẳng thèm nói đâu.” Tần Nhất Chu nói, “Chỉ khi thực sự xảy ra chuyện rồi thì họ mới nhận ra vấn đề thôi. Hiện giờ cứ như thế này, chúng ta có can thiệp cũng chẳng ích gì.”

Ý nghĩ của Tần Nhất Chu là chỉ cần Tần Lập An không tìm đến quấy rầy gia đình mình là được, họ không quan tâm. Tần Nhất Chu không định can thiệp quá nhiều vào chuyện bên nhà họ Tần nữa, quan trọng nhất là người nhà mình sống tốt là được rồi.

Tần Nhất Chu quá hiểu rõ những người nhà họ Tần là hạng người gì, nếu anh can thiệp quá nhiều lần thì người ngoài chỉ thấy đó là lỗi của anh thôi, anh can thiệp ít đi thì người ta mới thấy đó không phải lỗi của anh mà là lỗi của Tần Lập An.

“Bọn họ sau này chắc chẳng dám ló mặt đến trước mặt chúng ta nữa đâu.” Tần Nhất Chu nói.

“Ừm.” Tống Phượng Lan gật đầu.

Ngày hôm trước, Vưu Vân có mang đồ đến cảm ơn Tống Phượng Lan nhưng Tống Phượng Lan không tiếp.

Dẫu sao Vưu Vân cũng là vợ của anh cả Tần, Tống Phượng Lan chẳng muốn nói nhiều với Vưu Vân, bớt được câu nào hay câu nấy.

Vưu Vân quay về nhà cũng không hề trách móc Tống Phượng Lan, bà hiểu tại sao Tống Phượng Lan lại không muốn qua lại nhiều với nhà họ Tần, chuyện đó chẳng trách Tống Phượng Lan được.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến lúc Trương Tiểu Hổ phải quay về, Tống Phượng Lan đi thu dọn hành lý cho nó. Trương Tiểu Hổ còn lấy ra một ít tiền định đưa cho Tống Phượng Lan, nói là do mẹ nó bảo đưa.

“Cháu cầm về đi, đừng có nghĩ đến chuyện lén lút để lại đây nhé, nếu cháu lén để lại mà cô không biết thì cô sẽ coi như rác mà vứt đi đấy.” Tống Phượng Lan nói, “Quần áo mua cho cháu thì cứ mang về hết đi, còn có cả một ít đồ ăn nữa. Họ sẽ đưa cháu lên tận tàu hỏa, cháu cứ nhớ đồ đạc của mình để ở đâu là được. Tiền thì giấu kỹ trong người, trong cái túi lót trong áo ấy, đừng để người ta phát hiện ra. Trên tàu hỏa đừng có đi theo người lạ đấy nhé.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.