Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 350
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:21
Điền Khả Thục đau lòng cho Tần Lập An nhưng cũng không có cách nào. Ông Quốc Cường thở phào nhẹ nhõm, Tần Lập An ngồi tù là tốt, vậy thì Điền Khả Thục không cần luôn đưa tiền cho Tần Lập An nữa. Điền Khả Thục chính là không nỡ báo cảnh sát xử lý Tần Lập An, bà ta thà mỗi tuần đều đưa tiền cho Tần Lập An.
Bây giờ thì hay rồi, Tần Lập An đã xảy ra chuyện như vậy, vốn dĩ thành phần đã không tốt, hiện tại lại thêm một lớp nữa.
"Thực ra cũng tốt, như vậy người khác sẽ khó mà nói nó là đặc vụ. Nếu nó bị phán định là đặc vụ thì bị xử b.ắ.n ngay, người còn không được sống đâu." Ông Quốc Cường an ủi Điền Khả Thục như vậy.
Điền Khả Thục ngồi trên bàn ăn, bà ta còn ăn không nổi cơm, đó là con trai ruột của bà ta, không phải con trai ruột của Ông Quốc Cường, Ông Quốc Cường chỉ biết nói những lời như vậy. Nếu có thể, Điền Khả Thục không hy vọng con trai mình ngồi tù. Điền Khả Thục đã đi tìm rất nhiều người nhưng không có một chút cách nào, bà ta rất thất vọng, những người nhà họ Tần kia cũng thật là vô dụng.
Tần Nhất Chu là chú mà cũng không biết giúp đỡ cháu một tay, Tần Lập An ngồi tù rồi, cả đời này coi như hỏng hết. Cuộc đời vốn dĩ đã hỏng mất một nửa, nay lại hỏng bét triệt để.
"Còn sống, nó..." Điền Khả Thục mở miệng, "Nó tuổi đời còn nhỏ, lần này cũng là do người khác xúi giục nó, kích động nó nên nó mới làm vậy."
"16 tuổi rồi mà còn nhỏ, còn nhỏ nỗi gì." Ông Quốc Cường nói, "Nó biến thành thế này đều là do các người nuông chiều mà ra đấy. Nó đòi tiền thì bà đưa tiền cho nó, bà không đưa tiền cho nó thì lũ du côn đó có thể cứ chơi với nó mãi không? Lũ du côn đó chính là ai có tiền thì chơi với người đó đấy."
Tần Lập An ở trên tòa đã biện giải rằng là do những tên du côn khác xúi giục mình, những tên du côn khác đã thừa nhận, bọn họ nói bọn họ chỉ là nói đùa thôi, không ngờ Tần Lập An lại làm thật. Nói đùa thôi mà, ai mà chẳng biết nói đùa, ai ngờ có người lại coi là thật. Những tên du côn đó để rũ bỏ trách nhiệm, bọn họ đều nói như vậy, chủ mưu chỉ có thể là Tần Lập An, là Tần Lập An đã làm nhục cô gái đó, những tên du côn khác lại không hề đè giữ cô gái đó.
Điền Khả Thục cứ hễ nghĩ đến chuyện của Tần Lập An là bà ta lại càng đau đầu.
"Đều là bà đã hại nó đấy!" Ông Quốc Cường nhấn mạnh, "Đã nói với bà từ sớm rồi, đừng có đưa nhiều tiền cho nó như thế, vậy mà bà cứ nhất định phải đưa. Tôi là cha dượng của nó, tôi chẳng phải hạng tốt lành gì, tôi muốn giữ khư khư số tiền trong tay bà sao? Bây giờ thì hay rồi, nó đi ngồi tù rồi. Bà cũng có thể tiếp tục tích góp tiền đi, đợi nó ra tù rồi, bà lại tiếp tục đưa tiền cho nó, để nó tiếp tục quậy phá, để nó cả đời này cứ ở trong ngục mà sống."
"Đừng nói nữa." Điền Khả Thục nói, "Nó đều đã ngồi tù rồi, đợi nó ra ngoài, nó nhận được bài học rồi thì không thể nào lại như vậy nữa đâu."
Điền Khả Thục kiên định cho rằng Tần Lập An sau này sẽ tốt lên, Tần Lập An đi ngồi tù chứ không phải ở ngoài hưởng thụ. Điền Khả Thục cho rằng nhà họ Tần cũng thật vô dụng, Tần phụ và Tần mẫu chẳng biết đi cầu xin Tần Nhất Chu thêm chút nữa, Tần Nhất Chu có lẽ đã giúp rồi.
Sáng sớm, cô cả Tần qua thăm người nhà họ Tần, mắt Tần mẫu đã khóc đỏ hoe, sưng húp. Tần mẫu ở giữa cũng từng đi tìm Tần Nhất Chu, Tần Nhất Chu không phải là lánh mặt không gặp thì cũng là trực tiếp nói không có cách nào, việc này khiến Tần mẫu đặc biệt nghẹn lòng.
"Thằng con này đúng là chẳng được tích sự gì, bảo nó giúp cháu nó một tay mà nó cũng không chịu." Tần mẫu nói, "Lập An ngồi tù thì mặt mũi nó có vinh quang gì không?"
"Chuyện này cũng không thể trách nó được, ở thủ đô này những người giỏi giang nhan nhản khắp nơi, chẳng may có người cứ chờ Nhất Chu phạm lỗi để kéo nó xuống thì sao." Cô cả Tần nói, "Có trách thì trách mọi người ấy, không dạy bảo Tần Lập An cho tốt, để nó ở ngoài phạm phải sai lầm lớn như vậy. Mọi người nên thấy may mắn vì tuổi của Tần Lập An không lớn, phía nhà gái cũng dễ lừa gạt, nếu không thì không chỉ đơn giản là ngồi tù 3 năm đâu. Đặt vào những năm trước thì đó là phải bị xử b.ắ.n đấy."
Xử b.ắ.n, xử b.ắ.n, xử b.ắ.n, Tần mẫu nghĩ những người này chỉ biết nói từ này thôi, họ chẳng nói từ nào khác.
Tần Lập An ở cái tuổi này chính là giai đoạn tò mò về t.ì.n.h d.ụ.c, không có ai dẫn dắt nó, nó chơi bời với lũ du côn nên rất dễ xảy ra vấn đề. Người nhà họ Tần bảo Tần Lập An đi làm nhưng Tần Lập An không chịu làm việc t.ử tế, nó chỉ muốn cầm tiền mà đi chơi thôi, căn bản không hề nghĩ đến việc phải vất vả mà làm lụng.
Bây giờ thì hay rồi, Tần Lập An biến thành thế này, Tần mẫu vẫn còn đang trách cứ Tần Nhất Chu.
Vấn đề rõ ràng là nằm ở trên người đám người Tần mẫu, Tần mẫu không chịu tự kiểm điểm bản thân mà còn càng thêm chán ghét đám người Tần Nhất Chu.
"Lập An còn nhỏ, chú nó không thể nghĩ cách được sao?" Tần mẫu nói, "Cứ nhất định phải để nó đi ngồi tù à? Tôi đi tìm nó mấy lần, nó cứ trốn tôi, mãi mới gặp được nó thì nó lại nói nó không có cách nào. Tôi sinh nó ra còn chẳng bằng không sinh, nó..."
"Hiện tại bà nói những lời này, đừng nói Nhất Chu cảm thấy bà thiên vị, mà những người khác cũng thấy bà thiên vị đấy, bà thiên vị Tần Lập An mà không để tâm đến tương lai của những người khác." Cô cả Tần nói, "Tần Lập An hiện tại có thể làm nhục con gái nhà người ta thì sau này còn có thể g.i.ế.c người phóng hỏa đấy."
Cô cả Tần nghĩ lại mà thấy đáng sợ, "Nó đi ngồi tù mới là tốt cho mọi người, không chỉ tốt cho Nhất Chu mà còn tốt cho mọi người hơn nữa. Mọi người không biết dạy dỗ nó thì để nó vào trong phòng giam, nhận được bài học rồi thì mới biết mà sửa đổi lỗi lầm."
Bọn họ không thể lúc nào cũng nói Tần Lập An tuổi còn nhỏ, rồi họ cứ tìm cách dàn xếp mọi chuyện cho Tần Lập An.
"Con bé đó cũng thật là, mặc cái váy ngắn như thế, áo cộc tay ngắn như thế, nó..."
"Bà cũng là đàn bà mà sao bà lại nói vậy?" Cô cả Tần nói, "Bà chẳng lẽ không muốn mặc quần áo đẹp sao?"
"Tôi tuổi tác lớn thế này rồi, mặc quần áo đẹp gì chứ?" Tần mẫu đáp.
"Bà không mặc thì người khác cũng không được mặc à?" Cô cả Tần nói, "Người có tâm địa xấu xa thì nhìn cái gì cũng thấy không tốt. Tôi vẫn là câu nói đó, Tần Lập An chính là đáng bị ngồi tù. Nếu bà còn vì nó mà oán trách người khác thì đó chính là lỗi của bà, cũng hèn chi đám người Nhất Chu đều không muốn quan tâm đến bà, họ mà quan tâm bà thì bà lại được đằng chân lân đằng đầu, bà muốn đi hành hạ người ta à."
"Tôi có đâu." Tần mẫu không chịu thừa nhận.
Tần Lập An ngồi tù rồi, anh ta không ngờ kết cục lại là như vậy. Tần Lập An tưởng rằng ba mình, bà nội mình, bọn họ sẽ giúp đỡ, những người đó chắc chắn sẽ tìm cách để mình được ra ngoài. Đợi đến khi anh ta biết mình bị phán quyết ngồi tù 3 năm, anh ta không dám tin.
Vào lúc Tần Lập An mới bị tạm giữ, anh ta còn không sợ, anh ta chẳng qua chỉ là làm nhục một người đàn bà thôi mà, có phải chuyện gì lớn lao đâu. Đúng vậy, Tần Lập An cho rằng đây là một chuyện nhỏ, người nhà anh ta chắc chắn sẽ giúp đỡ anh ta giải quyết vấn đề, ai ngờ người nhà anh ta lại nói không có cách nào.
Tần Lập An bảo ba mình đi tìm chú mình, ba anh ta nói chú anh ta không có cách, tóc của anh cả Tần đã bạc đi không ít. Anh cả Tần vốn dĩ ở đơn vị đã rất khó sống rồi, con trai lại xảy ra chuyện như vậy, anh cả Tần còn bị cấp trên tìm đến nói chuyện. Mặc dù anh cả Tần không bị sa thải nhưng nội tâm anh cả Tần cũng không dễ chịu gì.
Anh cả Tần không thể từ bỏ công việc được, ông ta đã ở cái tuổi này rồi, có đi tìm công việc khác cũng không dễ tìm. Chủ yếu là anh cả Tần không có kỹ năng đặc thù gì, cái kiểu quan liêu của ông ta thì ở những nơi khác chưa chắc đã có tác dụng.
Trong nhà không còn Tần Lập An nữa, thanh tịnh hơn nhiều, chuyện cũng ít đi hẳn.
Chị gái của Tần Lập An là Tần Nhã, cô ta cũng không tiện nói người nhà đối xử không tốt với Tần Lập An. Vì chuyện của Tần Lập An mà ba cô ta, ông bà nội cô ta đi khắp nơi cầu xin người ta, Tần Lập An quá không ra gì rồi. Tần Nhã và Tần Lập An là chị em ruột cùng cha cùng mẹ, cô ta tự nhiên càng đứng về phía Tần Lập An hơn, hiềm nỗi Tần Lập An quá ngu xuẩn, sao có thể vì tìm kiếm sự kích thích mà làm chuyện phạm pháp chứ.
Tần Lập An làm như vậy chẳng phải tương đương với việc nhường cơ hội cho con của Vưu Vân sao. Những người trong nhà sẽ chỉ càng thêm nuông chiều con của Vưu Vân thôi, Tần Nhã nghĩ sau khi em trai mình ra tù, có lẽ lòng dạ của ông bà nội đều đặt hết lên con của Vưu Vân rồi, 3 năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, đã có thể thay đổi rất nhiều chuyện.
Tần Nhã từng nghĩ sau khi mình tốt nghiệp trung cấp thì có nên dọn ra ngoài ở không, mà hiện tại, cô ta không dám nghĩ đến chuyện dọn ra ngoài nữa. Nếu cô ta dọn ra ngoài, đợi đến khi Tần Lập An ra tù, nhà họ Tần sẽ càng không có chỗ đứng cho Tần Lập An. Tần Nhã vẫn hy vọng anh cả Tần có thể để lại nhiều đồ hơn cho Tần Lập An, cô ta và con của Vưu Vân không thể nào thân thiết được, Vưu Vân hiện tại đều không cho Tần Nhã tiếp xúc nhiều với đứa em trai nhỏ nhất.
Vưu Vân phòng bị Tần Lập An và Tần Nhã, cô ta cho rằng dù hiện tại Tần Nhã chưa làm chuyện xấu nhưng sau này thì không nhất định.
Sau khi chuyện của Tần Lập An xảy ra, Tần Nhất Chu cũng chịu đôi chút ảnh hưởng. Ai nấy đều biết Tần Lập An là cháu ruột của ông, còn có lãnh đạo nhắc nhở Tần Nhất Chu phải biết chừng mực, ý là bảo Tần Nhất Chu đừng có dấn quá sâu vào chuyện đó.
Mọi chuyện đã ngã ngũ, tâm trạng của Tần Nhất Chu không còn căng thẳng như trước nữa, chuyện sai lầm do Tần Lập An tự làm thì nên tự mình gánh vác.
"Anh cả bạc tóc đi không ít." Tần Nhất Chu hôm nay ở ngoài gặp được anh cả Tần, anh cả Tần trước đây trên đầu không có nhiều tóc bạc như vậy, "Người cũng trầm mặc hơn nhiều."
"Chuyện này thì trách được ai chứ?" Tống Phượng Lan nói, "T.ử Hàng hồi còn rất nhỏ qua đó, Tần Lập An chính là muốn chiếm hết mọi lợi ích, căn bản không hề nghĩ đến việc để T.ử Hàng được sống yên ổn. Mẹ anh cũng vậy, cứ bảo vệ Tần Lập An, T.ử Hàng lúc đó mới 2-3 tuổi thôi mà, một đứa trẻ bé như thế, còn chưa đưa tay ra chộp lấy đồ ăn trên bàn đâu, chỉ nhìn thêm một cái thôi cũng là lỗi của T.ử Hàng rồi."
Tống Phượng Lan mãi mãi ghi nhớ sự chán ghét của Tần mẫu đối với Tần T.ử Hàng, Tần mẫu không đưa những thứ đó cho Tần T.ử Hàng thì Tống Phượng Lan sẽ đưa. Chỉ là một ít đồ ăn thôi mà, Tống Phượng Lan đâu phải là không có cách.
"Đúng, là bọn họ không quản lý tốt Tần Lập An." Tần Nhất Chu nói, "Bọn họ đều quá nuông chiều Tần Lập An. Ngay từ đầu, anh cả bọn họ chỉ có mỗi Tần Lập An là con trai nên bao nhiêu đồ tốt đều dành hết cho Tần Lập An. Lúc Điền Khả Thục còn ở nhà họ Tần cũng không dạy dỗ tốt Tần Lập An."
"Điền Khả Thục có thể đem giấu những thứ dành cho em và T.ử Hàng đi, cô ta không thể nào không để lộ sơ hở trước mặt Tần Lập An được, cô ta cũng không thể nào dạy bảo Tần Lập An phải đối xử tốt với anh em họ được." Tống Phượng Lan nói, "Điền Khả Thục chỉ biết dạy bảo Tần Lập An phải ăn mảnh, phải chiếm hết mọi đồ tốt về phần mình. Sau khi Điền Khả Thục ly hôn với anh cả anh, mẹ anh vẫn còn nuông chiều Tần Lập An. Nếu vào lúc đó mà dạy bảo cho t.ử tế thì có lẽ còn có thể uốn nắn người lại được."
"Em nói đúng." Tần Nhất Chu thở dài, "Trước đây anh còn không dám nói những chuyện đó với em vì sợ em cảm thấy phiền lòng."
"Vâng." Tống Phượng Lan nói, "Bọn họ không tìm em."
"Bọn họ đâu có dám tìm em, chỉ sợ em bỏ đá xuống giếng thôi." Tần Nhất Chu nói.
Đám người Tần mẫu đều biết Tống Phượng Lan không thích người nhà họ Tần, Tống Phượng Lan đều không đặt chân đến nhà họ Tần nữa, kéo theo cả Tần T.ử Hàng cũng không qua đó. Những người đó đều lo lắng Tống Phượng Lan thấy Tần Lập An gặp nạn, Tống Phượng Lan sẽ ra tay triệt hạ Tần Lập An. Còn việc để người nhà họ Tống nghĩ cách giúp đỡ Tần Lập An thì càng không thể nào.
Người nhà họ Tần cho rằng người nhà họ Tống sẽ chỉ vui mừng thôi, người nhà họ Tống không hề vui mừng, một cô gái vô tội đã bị Tần Lập An hủy hoại, có gì mà đáng vui mừng chứ. Tần Lập An và người nhà họ Tống vốn dĩ không hề tiếp xúc nhiều, hai bên vốn dĩ là nước sông không phạm nước giếng.
