Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 351

Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:21

"Em là người như vậy sao?" Tống Phượng Lan hỏi.

"Không phải." Tần Nhất Chu đáp, "Anh là sợ liên lụy đến em."

"Không đến mức đó đâu." Tống Phượng Lan nói, "Bây giờ em biết rồi, em thấy Tần Lập An nên ngồi tù."

Lúc này một số bộ luật vẫn còn khá tốt, đừng có tùy tùy tiện tiện mà lấp l.i.ế.m cho qua. Tần Lập An không phải hạng tốt lành gì, thả Tần Lập An ra thì sau này Tần Lập An chỉ càng phạm lỗi lớn hơn thôi.

"Ít nhất hiện tại vẫn chưa xảy ra chuyện tàn ác hơn." Tống Phượng Lan nói, "Nếu nó làm c.h.ế.t người thì càng tệ hơn."

"Anh cũng nói với ba mẹ như vậy đấy." Tần Nhất Chu nói, "Mẹ vẫn rất buồn, bà bảo anh sau này đừng qua đó nữa."

"Vậy anh còn định qua đó không?" Tống Phượng Lan hỏi.

"Không qua nữa." Tần Nhất Chu đáp, "Mẹ đã nói vậy rồi thì anh còn qua đó làm gì? Đứa cháu đích tôn của bà là quan trọng nhất mà!"

Tần Nhất Chu không phải là không muốn qua thăm Tần mẫu, trạng thái của Tần mẫu không được tốt lắm. Nhưng hiện tại ông có qua cũng không làm được gì, Tần mẫu cứ nhìn thấy Tần Nhất Chu là lại tức giận. Tần Nhất Chu cảm thấy mình đã làm tốt lắm rồi mà Tần mẫu vẫn không hài lòng.

Hồi trước, Tần Nhất Chu còn đặc biệt mời anh cả Tần và Tần phụ ra ngoài ăn cơm, chính là vì chuyện của Tần Lập An. Ông đã bảo anh cả Tần và Tần phụ hãy quản giáo Tần Lập An cho t.ử tế, những người này miệng thì đồng ý rất hay nhưng đến lúc sau, họ cũng chỉ là để Tần Lập An qua chỗ Điền Khả Thục ở vài ngày, đổi cho Tần Lập An một căn phòng nhỏ hơn một chút, họ căn bản không hề để Tần Lập An phải nhận lấy bài học thực sự.

Cứ như vậy, Tần Lập An cảm thấy mình có phạm lỗi thì người nhà họ Tần cũng sẽ gánh vác cho mình hết, người nhà họ Tần sẽ không đối xử quá tệ với mình đâu. Lúc Tần Lập An tụ tập với lũ du côn, Tần Nhất Chu lúc đi biếu quà Tết cũng có nhắc nhở một câu nhưng người nhà họ Tần không hề để tâm đến chuyện này.

Người nhà họ Tần đối với Tần Lập An quá khoan dung rồi, chỗ nào cũng khoan dung, chỗ nào cũng nhường nhịn.

"Tần Lập An tuổi đã lớn rồi, bọn họ không tiện đ.á.n.h nó vì sợ nó ghi thù." Tống Phượng Lan nói, "Bao nhiêu người đều dùng cái lý do này đấy. Con còn nhỏ thì bảo con nhỏ quá sẽ đ.á.n.h bị thương con, con lớn rồi thì lại bảo con đã có ký ức rồi, con sẽ thù ghét bọn họ. Bọn họ cứ suốt ngày bồng bế con cái, bọn họ thấy vui là được."

"Hiện tại không vui nổi nữa rồi." Tần Nhất Chu nói, "Lập An đang ngồi tù."

"Thì nên để nó nhận lấy bài học cho t.ử tế." Tống Phượng Lan nói, "Tốt nhất là anh đừng có quản nhiều, đừng có nghĩ đến việc để nó ra sớm."

"Không, không có nghĩ đến việc để nó ra sớm đâu." Tần Nhất Chu nói, "3 năm trời, cũng không dài lắm, đợi nó ra tù thì còn chưa đến 20 tuổi. Nếu nó biết lỗi, biết sống t.ử tế thì cũng sẽ không có chuyện gì khác nữa."

"Vâng." Tống Phượng Lan gật đầu.

Những ngày tháng trong phòng giam của Tần Lập An không hề dễ chịu, bạn tù hỏi anh ta vì sao mà vào đây. Những bạn tù đó cũng không thể đối xử tốt với Tần Lập An được, có những người hung thần ác sát, còn bắt Tần Lập An phải làm việc. Tần Lập An không dám hé răng nửa lời, anh ta không phải là đối thủ của những người đó.

Tại nhà họ Tần, lần này Tần mẫu thực sự đã đổ bệnh, cả người bệnh liệt giường, uể oải không có chút sức lực nào. Chị hai Tần đến thăm Tần mẫu, nhìn Tần mẫu nằm trên giường, cô không khỏi nghĩ bà mẹ này của mình sớm muộn gì cũng bị Tần Lập An làm cho tức c.h.ế.t.

"Thằng em trai con đúng là m.á.u lạnh vô tình." Tần mẫu nói, "Nếu thằng em con chịu giúp đỡ thì cháu con cũng không đến nỗi phải ngồi tù, nó..."

"Vậy mẹ đã kể chuyện này với bao nhiêu người rồi?" Chị hai Tần hỏi, "Mẹ cứ kể thêm đi, cứ tiếp tục kể đi, để nhiều người biết hơn thì càng tốt. Để những người đó biết rằng thằng út không hề can thiệp vào chuyện của Tần Lập An, không để Tần Lập An chỉ bị kết án 3 năm tù."

"Mẹ..." Tần mẫu há hốc miệng.

"Nghe nói cô bé đó có t.h.a.i rồi." Chị hai Tần nói.

"Cái gì?" Tần mẫu trợn to mắt.

"Cô bé đó có t.h.a.i rồi." Chị hai Tần lặp lại.

"Con của ai?" Tần mẫu hỏi.

"Còn con của ai được nữa, của Tần Lập An chứ ai." Chị hai Tần đáp, "Mẹ đang bệnh nên anh cả không nói với mẹ. Mọi người có muốn giữ đứa trẻ này không? Nghe nói phía nhà gái dự định sinh đứa trẻ này ra, đợi sau này phía nhà gái muốn đăng ký kết hôn với Lập An đấy."

"Á!" Tần mẫu không thể chấp nhận được điều này.

"Ý của anh cả là để con nói chuyện hẳn hoi với mẹ, nhà cô bé đó ở rất chật chội, ý là muốn chuyển qua đây ở. Đợi đến sau này, cũng là mọi người phục vụ người ta ở cữ thôi. Mẹ à, mẹ thương xót Lập An như thế thì hãy đối xử tốt với đứa trẻ đó đi." Chị hai Tần nói.

"Không được, nếu nó mà sinh con ra thì sau này Lập An biết làm sao?" Tần mẫu nói.

"Lập An ngồi tù rồi, chuyện nó tự mình làm thì nó phải chịu trách nhiệm." Chị hai Tần nói, "Người ta là một cô gái trong trắng, đều vì Lập An mà biến thành thế này đấy. Mẹ tưởng cô bé đó muốn sinh con cho Lập An chắc? Cả cuộc đời của cô bé đó đều bị Lập An hủy hoại rồi."

Cô bé đó hiện tại là bị cha mẹ ép phải bước tiếp, cha mẹ cảm thấy nhà họ Tần có tiền, nhà họ Tần còn có nhà to, để con gái gả cho Tần Lập An, đợi đến sau này con gái còn có thể lấy được một số thứ từ nhà họ Tần đem về nhà mẹ đẻ. Phải biết rằng ngày tháng nhà họ Tần trải qua được coi là rất tốt rồi, nhà to, ngoài ra còn có nhà cho thuê. Mà nhà những người khác thì không có căn nhà to như vậy, cũng không được sống thoải mái như thế.

"Cô bé đó vẫn phải chuyển qua đây thôi." Chị hai Tần nói.

Cô bé đó rụt rè nhút nhát, cả người đều rất ngây ngô m.ô.n.g muội. Ở trên tòa cô bé cũng làm theo ý của cha mẹ, cô bé rõ ràng là người bị cưỡng ép nhưng cha mẹ đã nhận tiền rồi nên cô bé đành nói mình và Tần Lập An là tự nguyện qua lại.

Làm gì có chuyện tự nguyện chứ, bị cưỡng bức chính là bị cưỡng bức, cô bé nghĩ hiện tại mình chỉ có thể ở bên cạnh Tần Lập An thôi. Cô bé không có phương tiện sinh sống nào khác, cũng không nghĩ đến việc phá thai, vậy thì chỉ đành sinh đứa trẻ ra.

Chị hai Tần đã gặp cô bé đó rồi, là một người đáng thương, bản thân không thể tự mình quyết định nên chỉ đành nghe theo người lớn.

"Để nó ở bên ngoài đi." Tần mẫu nói.

"Nó có một mình thì ở bên ngoài thế nào được?" Chị hai Tần hỏi, "Hay là mọi người bằng lòng đưa thêm tiền cho cha mẹ ruột nó, để cha mẹ ruột nó phục vụ nó ở cữ? Có thể không? Là có thể, nhưng số tiền đó lúc đó sẽ không đến được tay cô bé đâu, mà là vào tay anh em của nó đấy."

Chị hai Tần cho rằng vì Tần Lập An có lỗi với cô gái nhà người ta nên người nhà họ Tần nên có trách nhiệm. Nếu cô bé bằng lòng phá t.h.a.i thì họ sẽ đi cùng cô bé đi phá thai, phải để cô bé dưỡng sức ở nhà họ Tần. Nếu cô bé ở lại nhà mẹ đẻ thì những người đó sẽ ăn tươi nuốt sống cô bé mất.

Mặc dù Tần mẫu có không bằng lòng đến thế nào đi chăng nữa thì cô bé đó vẫn dọn đến ở nhà họ Tần.

Khi Tống Phượng Lan biết chuyện này thì cô bé đó đã m.a.n.g t.h.a.i được hơn 3 tháng. Cô bé m.a.n.g t.h.a.i nên cả người khá tiều tụy.

Sau đó nữa, lúc cô bé m.a.n.g t.h.a.i được hơn 4 tháng thì đứa trẻ bị sảy. Cô bé sợ hãi kinh hoàng, làm sao mà giữ t.h.a.i cho vững được.

Sau khi cô bé bị sảy thai, Tần mẫu còn muốn đuổi người đi. Tần phụ rốt cuộc đã không để cô bé đi mà để cô bé tiếp tục ở lại nhà họ Tần. Cô bé tên là Cốc Thiến, nhà họ Cốc ít tiền, chỗ ở cũng nhỏ, người nhà họ Cốc sau khi Cốc Thiến sảy t.h.a.i thì họ càng không thể đón Cốc Thiến về được, bọn họ chính là muốn để Cốc Thiến ở lại nhà họ Tần.

Người nhà họ Tần đành để Cốc Thiến ở lại, ít nhất trong thời gian ngắn thì không tiện làm việc gì khác nữa.

"Đúng là tạo nghiệt mà!" Tống Phượng Lan cảm thán với Tống mẫu.

Khi Tống mẫu làm đồ ăn đem qua cho Tống Phượng Lan, Tống Phượng Lan đã kể chuyện cô bé đó.

"Chẳng phải là tạo nghiệt sao?" Tống mẫu nói, "Một cô bé còn nhỏ như thế mà giờ thành ra thế này, vô cùng khó xử."

"Vâng." Tống Phượng Lan nói, "Cô bé đó cứ ở mãi nhà họ Tần thì người nhà họ Tần có thể cho cô bé sắc mặt tốt được sao?"

"Không cho được sắc mặt tốt thì cũng không có cách nào, con còn muốn can thiệp vào sao?" Tống mẫu hỏi.

"Không can thiệp đâu." Tống Phượng Lan lắc đầu, thương hại thì thương hại nhưng bà vẫn biết nếu mình can thiệp vào thì chuyện này sẽ không còn đơn giản như vậy nữa.

Người nhà cô bé đó chính là muốn cô bé ở lại nhà họ Tần, muốn để cô bé gả cho Tần Lập An. Mà mình nhảy vào can thiệp thì hộ gia đình đó sẽ chỉ tìm Tống Phượng Lan gây rắc rối, bắt Tống Phượng Lan bồi thường thôi.

Một gia đình nguyên sinh không tốt sẽ gây ra ảnh hưởng vô cùng lớn đối với đứa trẻ, đứa trẻ có dính dáng đến người khác thì gia đình nguyên sinh cũng sẽ nhảy ra. Gia đình nguyên sinh cơ bản là chuyện cả đời, căn bản không trốn tránh được.

Cô bé đó còn ở thủ đô, tuổi tác lại nhỏ, một cô bé chạy lung tung khắp nơi thì còn dễ bị bắt cóc lừa bán nữa. Người khác có giúp đỡ cô bé thì cũng không có cách nào giúp đỡ được nhiều.

Cô bé đã sớm không còn đi học nữa, không có một kỹ năng nào, nếu đi làm thuê thì cũng chỉ có thể làm những việc đơn giản nhất thôi.

"Đừng có nhất thời hứng chí mà can thiệp vào, can thiệp vào rồi thì phải chịu trách nhiệm cho cả đời cô gái nhà người ta đấy." Tống mẫu nói, "Con có thể chịu trách nhiệm được không?"

"Không ạ." Tống Phượng Lan đáp, "Loại chuyện này vẫn phải dựa vào chính mình thôi, bản thân mình nghĩ thông suốt rồi thì mới có thể tránh thoát được."

"Không giúp được đâu." Tống mẫu nói, "Yên tâm đi, chuyện này con không cần bận tâm, người bên phía nhà họ Tần sẽ có cách. Bọn họ sẽ tìm cách sắp xếp cho con bé một công việc phù hợp, rồi để con bé gả cho người khác càng sớm càng tốt."

Người nhà họ Tần không thể nào thực sự để Tần Lập An cưới cô gái đó được, Tần mẫu hạng người đó chắc chắn đang nghĩ đến việc để Tần Lập An cưới một cô gái tốt hơn. Tần Lập An ngồi tù cũng là vì làm nhục cô gái đó, cho dù không phải lỗi của cô gái đó thì người nhà họ Tần cứ nhìn thấy cô gái đó là lại thấy không thoải mái.

Đúng như lời Tống mẫu nói, người nhà họ Tần đang nghĩ cách để Cốc Thiến cút xéo đi. Cốc Thiến tuổi đời còn nhỏ, chưa trưởng thành, thậm chí còn chưa đến 16 tuổi, muốn đi làm cũng không dễ tìm việc. Nhưng Tần mẫu vẫn đang nghĩ đến việc để cô cả Tần tìm cho Cốc Thiến một công việc, tốt nhất là loại có ký túc xá đi kèm để Cốc Thiến dọn qua đó ở luôn.

"Thực sự mà có công việc tốt như thế thì người khác đã tranh nhau từ lâu rồi." Cô cả Tần nói, "Tuổi của con bé còn nhỏ quá, nhỏ quá đi mất."

"Nó ở đây là tôi thấy chướng mắt." Tần mẫu nói.

Cốc Thiến sở dĩ bị sảy t.h.a.i cũng có liên quan rất lớn đến Tần mẫu.

"Để nó đi thành phố khác đi, không ở lại thủ đô nữa." Tần mẫu nói, "Có cách nào không?"

"Em đào đâu ra cách chứ, em cũng là từ nông thôn lên mà." Cô cả Tần nói, "Người em quen biết chỉ có chừng đó thôi, thực sự để con bé đi thành phố khác thì không phải là không thể, nhưng nhà họ Cốc có bằng lòng không?"

Ai mà chịu rời bỏ thủ đô phồn hoa để đi đến thành phố khác chứ, cô cả Tần nghĩ chính mình cũng không muốn đi thành phố khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.