Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 73
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:10
Chị Béo chẳng mảy may nghi ngờ việc con trai mình có thể làm ra chuyện như vậy, Trương Tiểu Hổ đúng là "hổ báo cáo chồn" thật sự.
Tống Phượng Lan lấy một chiếc giỏ tre, xếp đủ các loại bánh vào trong đó, để lúc vợ chồng Giáo sư Tô về có thể mang theo một ít. Giáo sư Tô thích ăn bánh nướng dưa chua, vị thơm ngon giòn rụm, lúc ông định lấy thêm một miếng nữa thì bị bà Tô vỗ vào tay.
"Bánh nướng nóng đấy, ăn ít thôi. Nhiều đồ ăn thế này, ăn cái khác đi." Bà Tô nói.
"Có canh đậu xanh mà." Giáo sư Tô trả lời.
"Ông ơi, bánh nướng ngon lắm, cực kỳ ngon luôn ạ, cháu thích nhất là ăn bánh nướng đấy ạ." Trương Tiểu Hổ ra vẻ đồng cảm vô cùng, "Cháu bị thương ở đầu nên mẹ cháu không cho cháu ăn nhiều, chỉ cho cháu ăn một miếng thôi ạ."
"Xem kìa, Tiểu Hổ người ta còn biết tự kiềm chế chỉ ăn có một miếng thôi, vậy mà ông còn đòi ăn thêm." Bà Tô nói.
"Bây giờ ăn một miếng, tối ăn một miếng." Trương Tiểu Hổ nói, "Thế là được hai miếng rồi ạ."
"Bây giờ tôi ăn hai miếng, tối không ăn nữa." Giáo sư Tô nói.
"Đúng là đồ trẻ già." Bà Tô cuối cùng cũng không ngăn cản tay Giáo sư Tô nữa, ăn hai miếng cũng được, chiếc bánh nướng này cũng không to lắm, chỉ tầm bằng bàn tay thôi.
Lúc vợ chồng Giáo sư Tô đứng dậy đi về, Tống Phượng Lan mang chiếc giỏ tre đựng bánh tới.
"Chú, thím, hai người mang về mà ăn ạ." Tống Phượng Lan nói.
"Chuyện này sao tiện được?" Bà Tô nói.
"Bà giúp trông nom T.ử Hàng, có gì mà không tiện chứ ạ. Cháu chẳng khách sáo với hai người đâu nên hai người cũng đừng khách sáo với cháu làm gì." Tống Phượng Lan nói.
"Được, thế bà không khách sáo nữa nhé." Bà Tô nhận lấy giỏ tre, nói đùa: "Có mấy thứ này thì chúng ta khỏi cần nấu cơm nữa rồi."
"Vẫn có thể nấu cơm được mà ạ." Tống Phượng Lan nói, "Có những loại bánh ăn vào rất dễ tiêu hóa ạ."
"Chúng ta về trước đây." Bà Tô nói.
Tống Phượng Lan tiễn vợ chồng Giáo sư Tô về rồi mới quay vào.
"Phượng Lan, em cũng ăn đi chứ." Chị Béo vẫy tay gọi Tống Phượng Lan.
"Em ăn rồi ạ." Tống Phượng Lan nói, "Lúc mới làm xong em đã ăn thử xem hương vị thế nào rồi, vị không ngon thì em chẳng dám bưng ra đâu."
"Mấy loại bánh em làm vị đều rất tuyệt, không thấy anh em Tiểu Hổ ăn nhiều thế sao? Tiểu Hổ vừa rồi còn bảo muốn ngồi nghỉ một lát là nó lại ăn tiếp được đấy." Chị Béo nói, "Làm gì có ai sang nhà người khác ăn đồ mà ăn kiểu đó chứ."
"Mọi người lúc về cũng mang một ít về nhé, bên em hết giỏ tre rồi nên chắc mọi người phải mang hộp cơm qua mà đựng." Tống Phượng Lan nói, "Làm nhiều thế này, mọi người không mang về bớt thì nhà em ăn không hết, để đến mai là hỏng mất đấy."
"Nghe thấy chưa?" Chị Béo nhìn Trương Tiểu Hổ, "Thím đối xử với con tốt biết bao nhiêu kìa."
"Cháu cảm ơn thím, cháu cảm ơn thím." Trương Tiểu Hổ quá đỗi vui mừng, bao nhiêu là loại bánh ngon thế này, "Mẹ cháu chẳng bao giờ làm nhiều loại bánh ngon thế này cả, cháu chưa từng được ăn bao giờ luôn."
Chị Béo hiếm khi làm mấy loại bánh này, cũng ít khi mua bánh ở ngoài vì chị tiếc tiền.
"Mẹ cháu là cần kiệm trị gia đấy." Tống Phượng Lan nói.
"Mẹ ơi, mẹ cũng cần kiệm trị gia ạ?" Tần T.ử Hàng nghiêng đầu hỏi mẹ mình, chớp chớp đôi mắt nhỏ muốn có một câu trả lời.
"Coi như vậy đi." Tống Phượng Lan đáp, "Có muốn uống thêm chút canh đậu xanh không nào?"
Tốt nhất là không nên tiếp tục nói chuyện cần kiệm trị gia nữa, trẻ con làm sao hiểu được mấy chuyện này.
Trương Tiểu Hổ kéo anh trai về vách bên lấy hộp cơm, họ phải đựng ít bánh mang về. Trương Văn đi cùng em trai, còn dặn: "Chậm thôi, đừng có chạy."
Mấy thứ đó cũng đâu có đột nhiên biến mất được đâu.
Trương Văn cũng thấy rồi, có rất nhiều rất nhiều bánh, họ đã ăn một ít nhưng vẫn còn lại không ít. Trương Văn cũng ngưỡng mộ Tần T.ử Hàng vì có người mẹ biết làm bánh ngon như vậy, nhưng cậu không giống Trương Tiểu Hổ, cứ ở đó hét toáng lên đòi mẹ T.ử Hàng làm mẹ mình.
"Nhanh lên, nhanh lên nữa nào." Trương Tiểu Hổ coi như không nghe thấy lời anh trai nói.
Trương Tiểu Hổ vô ý làm rơi vỡ một chiếc bát, Trương Văn nhìn thấy cảnh này cũng thấy cạn lời.
"Cẩn thận một chút chứ." Chị Béo đi theo phía sau, chị biết Trương Tiểu Hổ vốn "hổ báo", quả nhiên Trương Tiểu Hổ làm vỡ bát rồi, "Thôi để mẹ lấy cho, các con đừng động vào, để mẹ dọn dẹp cho."
Chị Béo không thể để hai đứa trẻ đi dọn mảnh vỡ được, chị lấy hộp cơm ra rồi bảo hai đứa trẻ mang hộp cơm qua đó. Chị Béo quét dọn những mảnh bát vỡ đi, tránh để lát nữa có ai không biết mà giẫm phải.
Trương Tiểu Hổ rón rén nhìn mẹ mình, thấy mẹ không trách mắng gì, cậu bé vội vàng cầm hộp cơm sang vách bên.
Khi Trương Tiểu Hổ tới nhà Tống Phượng Lan, cậu bé nhìn mớ bánh trái đó mà phân vân không biết nên đựng loại nào, loại nào trông cũng ngon tuyệt cú mèo cả.
"Mỗi loại đựng một ít mang về." Tống Phượng Lan nhìn thấy hộp cơm trong tay Trương Tiểu Hổ, "Có thể đựng một lượt mang qua rồi lại quay lại đựng tiếp."
"Như vậy liệu có không hay lắm không ạ?" Trương Tiểu Hổ hỏi.
"Sao lại không hay chứ." Tống Phượng Lan nói, "Chẳng phải đã nói rồi sao? Hôm nay không ăn hết thì ngày mai sẽ bị chua, không ăn được nữa đâu. Để không lãng phí lương thực, các cháu phải ăn nhiều thêm một chút mới được."
"Anh Tiểu Hổ ơi, anh ăn nhiều thêm một chút đi." Tần T.ử Hàng nói, "Ở nhà mẹ có làm đồ ăn cho em mà."
Bản thân mình có thể thường xuyên được ăn mà, anh Tiểu Hổ thì không giống vậy.
Tần T.ử Hàng đắc ý, đây là bánh do mẹ mình làm cơ mà.
Chị Béo nhanh ch.óng quay lại, chị định bụng không đựng quá nhiều, nhưng Tống Phượng Lan bảo hai nhà chia nhau ra, không định đem tặng thêm cho ai khác nữa. Chị Béo nghe lời Tống Phượng Lan, đựng thêm một chút, chủ yếu là vì Trương Tiểu Hổ quá thích ăn, Trương Văn cũng thích nhưng con trai cả không nói ra thôi.
Vào lúc này, cô của Tần Nhất Chu đi tới nhà họ Tần để tìm Tần phụ.
"Con gái nhà hàng xóm bên cạnh em làm y tá ở bệnh viện, chính tai nghe thấy đấy, bảo là làm giả, cái đứa nhà bác cả nhà mình ấy, vốn dĩ không hề mang thai." Cô Tần nói.
Mấy ngày nay cô Tần nghe người ta nói chị dâu cả Tần mang thai, cô thấy thời điểm này quá trùng hợp rồi. Chị dâu cả Tần lúc nào không mang thai, lại đúng lúc này mà mang thai, cô vốn còn nghĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến mình nên định không nói ra. Kết quả hôm nay cô ngồi trò chuyện với người ta, người ta lại ở đó bảo chị dâu cả Tần không m.a.n.g t.h.a.i mà lại nhờ người làm giả.
Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, bệnh viện người đến kẻ đi phức tạp vô cùng, chị dâu cả Tần nhờ người che giấu, người đó đã che giấu rồi nhưng cũng có khả năng có người khác biết chuyện.
Lúc chị dâu cả Tần nhờ người làm giả thì vừa vặn bị người ta nghe thấy. Mọi người đều thích buôn chuyện, không phải ai nghe thấy những lời đó cũng sẽ giấu kín trong lòng đâu.
Cứ thế này, vòng vo tam quốc mãi, cuối cùng cũng đến tai cô Tần.
Cô Tần bây giờ không còn đứng về phía chị dâu cả Tần nữa, cô còn thấy chị dâu cả Tần quá đỗi độc ác, làm gì có ai tham lam đến mức đó chứ. Phẩm chất của chị dâu cả Tần quá kém cỏi, cô Tần nghĩ anh cả Tần không nên cưới chị dâu cả Tần.
"Không m.a.n.g t.h.a.i sao?" Tần mẫu kinh ngạc, "Không thể nào, có cả phiếu xét nghiệm ở đó mà, m.a.n.g t.h.a.i rồi đấy."
"Giả đấy, đều là giả hết." Cô Tần khẳng định.
"Giả sao?" Tần phụ sa sầm mặt mày, ông rõ ràng không ngờ chị dâu cả Tần lại giở trò lừa dối.
Tần phụ vốn không để chị dâu cả Tần dọn về, dù chị ta có m.a.n.g t.h.a.i hay không thì cũng không được.
"Đúng vậy, là giả đấy. Có người tận mắt nhìn thấy con dâu cả nhà bác nhờ người làm giả." Cô Tần nói, "Chị ta không mang thai, dùng phiếu xét nghiệm của người khác, chị ta muốn dọn về ở."
Tin tức chị dâu cả Tần m.a.n.g t.h.a.i đã lan truyền từ mấy ngày trước rồi, còn có người hỏi Tần mẫu khi nào thì để gia đình chị dâu cả Tần dọn về ở nữa. Có những người chỉ sợ thiên hạ không loạn, đều muốn xem kịch hay, từng người một đều nói vậy, chẳng cần chị dâu cả Tần phải nói nhiều, chị ta chỉ cần bảo mình mang thai, bảo mình không đủ sức chăm sóc mấy đứa trẻ là người ta sẽ thay chị ta nói những lời đó ngay.
"Nếu anh chị thật sự để chị ta dọn về, lúc đó chị ta mượn cớ bị sảy t.h.a.i rồi cần dưỡng sức thì anh chị vẫn chẳng thể nào bảo họ dọn ra ngoài được." Cô Tần nói, "Cái đứa dâu cả nhà bác sao lại có tâm địa xấu xa thế không biết?"
Tần phụ sa sầm mặt mày, tâm trạng ông càng thêm tồi tệ.
"Chuyện này liệu có hiểu lầm gì không?" Tần mẫu không muốn tin con dâu cả lại lừa mình.
"Chuyện này còn hiểu lầm gì được nữa?" Cô Tần nói, "Nếu con dâu cả nhà bác thật sự m.a.n.g t.h.a.i thì em c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống cho anh chị làm ghế ngồi luôn. Họ đã dọn ra ngoài rồi thì đừng để họ dọn về nữa, ở riêng ra cho mọi người đều thấy nhẹ nhõm. Chuyện này mà cũng làm giả được thì chị ta định làm giả đến cùng sao? Đến lúc sau là chọn cách sảy t.h.a.i hay là đi bế một đứa trẻ ở ngoài về giả làm con cháu nhà họ Tần nhà mình?"
"Không đến mức đó..."
"Đến mức đấy, quá đến mức đấy luôn ấy chứ." Cô Tần cho rằng lòng Tần mẫu quá mềm yếu rồi, "Làm người không được quá thiên vị, chị cứ thiên vị nhà anh cả như vậy thì để đứa út nó nghĩ thế nào. Phạm lỗi thì phải chịu hậu quả, làm gì có chuyện lại đi giở trò lừa dối ở đó."
Cô Tần bây giờ mang cái dáng vẻ công bằng vô tư, chẳng hề thấy chút dấu vết nào của việc trước đây cô từng phản đối Tần Nhất Chu ở bên Tống Phượng Lan cả. Gia thế nhà ai tốt hơn thì cô Tần coi trọng nhà đó hơn, cô chính là một người đơn giản như vậy đấy.
"Cũng may là anh chị chưa để họ dọn về." Cô Tần nói, "Nếu thật sự để họ dọn về rồi, sau này mới biết con dâu cả nhà mình không m.a.n.g t.h.a.i thì anh chị định làm thế nào? Lại bảo họ dọn ra ngoài tiếp sao? Anh chị không thấy ngại chứ em thấy ngại thay đấy."
Chị dâu cả Tần trước đó còn định tìm cô Tần nhờ nói giúp, cô Tần trước đây đối xử với chị dâu cả Tần cũng khá tốt, nhưng đó đều là chuyện trước đây rồi, chứ không phải bây giờ.
"Đúng rồi, anh chị không định sang chỗ nhà họ Tống một chuyến sao?" Cô Tần nói, "Dù sao anh chị cũng là cha mẹ bên đằng nhà trai, nên chủ động qua đó thăm hỏi một chút mới phải. Em thấy nhà họ Tống bây giờ không còn như xưa đâu, biết bao nhiêu người qua đó, còn có cả lãnh đạo qua thăm người nhà họ Tống, đi an ủi họ nữa đấy."
Cô Tần cũng nghe nói điều này, đó là lãnh đạo cơ mà, những người đó đi thăm người nhà họ Tống chứng tỏ người nhà họ Tống thật sự không có vấn đề gì. Nhà họ Tống lại không đi theo con đường chính trị mà là làm nghiên cứu khoa học các thứ, cũng không cần lo lắng họ sẽ đứng sai đội ngũ vào lúc này.
