Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 74
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:11
Đừng có thấy nhà họ Tần có tổn thất gì, nhà họ Tần chẳng có tổn thất nào hết, nhà họ Tống mạnh hơn nhà ngoại chị dâu cả Tần nhiều, nhà họ Tần vẫn là được lợi hơn.
"Với tư cách là cha mẹ chồng thì cũng đừng nên quá giữ kẽ." Cô Tần nói, "Hồi trước lúc Nhất Chu kết hôn, anh chị không đồng ý để chúng nó lấy nhau nên chẳng hề đưa sính lễ. Cũng phải mãi đến sau khi chúng nó kết hôn rồi anh chị mới đưa một chút đấy thôi. Năm đó anh chị muốn để người ta thấy thái độ của mình, giờ chẳng lẽ anh chị không nên cho người ta thấy thái độ của mình sao?"
Chương 31 Lời mời - Rất nhiều bạn nhỏ đều có phòng riêng của mình
"Nếu để em thay mặt anh chị qua đó, thì em thay mặt anh chị qua đó vậy." Cô Tần nói tiếp, "Người nhà họ Tống đã về được mấy ngày rồi mà anh chị cứ lề mề ở đây mãi. Người khác còn bận rộn hơn cả anh chị mà vẫn qua đó được đấy thôi."
Cô Tần vẫn muốn tạo quan hệ tốt với người nhà họ Tống, gió chiều nào che chiều nấy thì thuyền mới đi được vững.
Cái loại ghê tởm như chị dâu cả Tần kia, bây giờ cô Tần nhìn thấy là đã thấy không vui rồi.
Trước đây còn có thể bảo chị dâu cả Tần có thành phần tốt, không giống như Tống Phượng Lan thành phần không tốt, làm việc cũng coi như siêng năng, còn có thể được người ta khen vài câu. Mà bây giờ thì sao, những ưu điểm đó phần lớn đều đã trở thành khuyết điểm cả rồi.
Người nhà họ Tống bây giờ tốt biết bao nhiêu chứ, được giải oan, lại còn được coi trọng.
"Anh chị đối xử với nhà anh cả tốt như vậy, mà đối xử với đứa út thế này, thật là quá bất công." Cô Tần nói, "Đến em còn chẳng nhìn nổi nữa là."
Tần phụ thở dài một tiếng, ông đang phân vân xem liệu có nên qua đó thăm hỏi một chút không. Cô Tần đã nói vậy rồi thì họ vẫn nên hạ quyết tâm thôi.
"Bây giờ anh chị có đưa sính lễ thì người ta chưa chắc đã thấy vui đâu." Cô Tần nói, "Cũng đừng có nhắc đến chuyện sính lễ, đừng nhắc đến chuyện quá khứ nữa, chỉ là qua đó thăm hỏi xem họ thế nào thôi. Dù sao cũng là thông gia, thăm hỏi một chút vẫn tốt hơn."
"Ngày mai qua đó." Tần phụ quyết định, họ vẫn phải sắm sửa ít đồ mang qua đó, không thể đi tay không được.
Sau khi cô Tần đi rồi, Tần phụ gọi anh cả Tần tới. Chuyện chị dâu cả Tần giả vờ m.a.n.g t.h.a.i vẫn phải nói rõ ràng, bên ngoài ai cũng bảo chị dâu cả Tần m.a.n.g t.h.a.i rồi, không phải là không phải, bây giờ làm vậy khiến mọi người đều rất khó xử.
Anh cả Tần vốn dĩ tưởng rằng cha mẹ định để họ dọn về, vợ anh m.a.n.g t.h.a.i rồi nên cần người chăm sóc.
Không ngờ vợ anh cư nhiên lại không hề mang thai!
Tần phụ sa sầm mặt mày, ánh mắt nhìn anh cả Tần vô cùng khó coi.
"Đây là ý của con hay là ý của nó hả?" Tần phụ hỏi.
"Cha, con không biết chuyện này ạ." Anh cả Tần thật sự không biết việc này, vợ anh không hề nói là giả vờ mang thai, anh cứ tưởng là m.a.n.g t.h.a.i thật.
"Không biết ư? Nó là vợ của con đấy!" Tần phụ nói, "Nó nói dối thì con cũng không thoát khỏi can hệ được đâu. Con định không cần em trai mình nữa sao?"
"Không phải vậy ạ." Anh cả Tần không hề nghĩ đến việc không cần đứa em trai Tần Nhất Chu này, Tần Nhất Chu là Đoàn trưởng, vẫn còn có giá trị lợi dụng rất lớn.
"Không phải thì con hãy suy nghĩ cho kỹ vào." Tần phụ nói, "Sao có thể làm ra chuyện như vậy được chứ?"
Tần phụ nghĩ cũng may là cô Tần biết chuyện rồi qua đây nói, chứ không phải để người khác bóc trần việc này, đặc biệt là nếu để người nhà họ Tống bóc trần thì sao. Tần phụ chỉ thấy vô cùng mất mặt, ông chung sống dưới một mái nhà với con dâu cả bao nhiêu năm nay mà chưa bao giờ nghĩ con dâu cả lại là hạng người như vậy, những việc con dâu cả làm khiến họ kinh ngạc đến rụng cả cằm.
Lần này đến lần khác, Tần phụ thấy chị dâu cả Tần thật xa lạ, quá đỗi xa lạ.
"Cha, để con về hỏi cô ấy." Anh cả Tần nói, "Có lẽ trong chuyện này có hiểu lầm gì đó."
Vào giây phút này, anh cả Tần và Tham mưu Hứa có vài phần tương đồng, phía người vợ xảy ra vấn đề là họ đều không muốn tin vợ mình lại gây ra sai lầm lớn như vậy, đều nghĩ liệu trong đó có hiểu lầm gì không. Anh cả Tần rõ ràng biết trước đây chị dâu cả Tần đã làm rất nhiều chuyện không tốt, vậy mà anh vẫn nói như vậy.
Tối hôm đó, anh cả Tần và chị dâu cả Tần đã cãi nhau một trận nảy lửa.
"Phải, tôi không hề m.a.n.g t.h.a.i đấy."
"Tôi làm vậy chẳng phải cũng vì cái gia đình lớn này của chúng ta sao?"
"Cha mẹ anh đuổi chúng ta ra ngoài, có phải họ định giao căn nhà cho em trai anh không, có phải định giao hết mọi thứ cho em trai anh không?"
"Chúng ta ở đây cực khổ chăm sóc cha mẹ anh bao nhiêu năm nay, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ."
"Gia đình em dâu vừa được giải oan một cái là họ đối xử với tôi như vậy ngay."
"Tất cả đều thành lỗi của tôi hết, mẹ anh hồi đó tự mình không đi đưa đồ mà cứ nhất định bắt tôi phải đi đưa."
"Bao nhiêu là đồ đạc như thế, bà ấy đang thử thách tôi sao? Ai nhìn thấy đống đồ đó mà chẳng thấy động lòng chứ?"
...
Chị dâu cả Tần không cho rằng mình có lỗi, gia cảnh nhà ngoại chị vốn dĩ khá kém, thiếu thốn đủ thứ, người nhà họ Tần cũng biết rõ điều đó. Tần mẫu còn giao đống đồ đó vào tay chị dâu cả Tần, bảo chị mang đi tặng cho Tống Phượng Lan.
"Mọi người bắt tôi làm bao nhiêu việc như thế nhưng lại chưa từng nghĩ đến cảm nhận của tôi." Chị dâu cả Tần nói, "Mọi người coi tôi là Tống Phượng Lan chắc, coi tôi là hạng người sống trong nhung lụa từ nhỏ chắc? Tôi xuất thân từ gia đình công nhân, trong nhà không có nhiều tiền đâu! Nhà tôi có khó khăn, tôi hỏi mượn tiền mọi người thì mọi người cũng chỉ cho mượn có tí xíu. Lúc mẹ anh đưa tiền cho Tống Phượng Lan thì đưa nhiều biết bao nhiêu chứ. Lúc tôi kết hôn rồi ở cữ, bà có để tâm đến thế không?"
Thực tế Tần mẫu còn thiên vị chị dâu cả Tần hơn, Tần mẫu đã đích thân chăm sóc chị dâu cả Tần lúc ở cữ, đã thịt không chỉ sáu con gà, bà còn đích thân hầm gà, có cả trứng gà, có cả mì sợi nữa. Tần mẫu không để chị dâu cả Tần phải làm việc gì trong lúc ở cữ, cũng chưa từng gây khó dễ cho chị bao giờ.
Lúc Tống Phượng Lan ở cữ thì chị dâu cả Tần không ở cữ, chị ta nhìn thấy những thứ đó là đã thấy mình bị thiệt thòi rồi.
"Tôi gả cho anh không phải để đến đây chịu khổ." Chị dâu cả Tần nói, "Hồi đó người nhà họ Tống bị đày xuống nông trường, thành phần gia đình họ không tốt. Nếu không bắt mọi người phải phân rõ giới hạn với nó một chút thì mọi người cũng bị liên lụy theo rồi. Tôi làm vậy đều là vì ai chứ? Chẳng phải là vì gia đình mình sao? Giờ mọi người đều coi tôi là vì bản thân mình chắc?"
"Cô không nên giả vờ mang thai." Anh cả Tần thấy chị dâu cả Tần phẫn nộ nói ra những lời đó, anh thầm nghĩ cha mẹ thật sự không tốt với họ sao?
Không, anh cả Tần trong lòng hiểu rõ cha mẹ thiên vị phòng của họ hơn, họ nhận được nhiều thứ hơn. Lúc vợ chồng anh cả Tần kết hôn, nhà họ Tần đã đưa ra sính lễ hậu hĩnh, còn chuẩn bị rất nhiều thứ nữa. Ngược lại lúc Tần Nhất Chu và Tống Phượng Lan kết hôn, nhà họ Tần chẳng hề đưa ra được mấy thứ.
Anh cả Tần có mắt, bản thân anh có thể nhìn thấy và cảm nhận được.
"Tôi chẳng phải cũng muốn dọn về ở sao, anh không mở lời được, hai đứa nhỏ đều muốn dọn về ở, chúng không quen ở bên này." Chị dâu cả Tần nói, "Con cái cứ nằng nặc bảo không muốn ở đây, chẳng phải anh dỗ dành chúng mà là tôi dỗ dành chúng đấy. Chúng ta dọn ra ngoài, người ta ai cũng cười nhạo sau lưng chúng ta, bảo cha mẹ định giao hết mọi thứ cho em trai anh, giao cho em dâu anh hết rồi. Trước đây coi tôi là bảo bối, giờ coi tôi như cỏ rác."
Chị dâu cả Tần nghĩ đến thôi là đã thấy tức giận, tức tối không thôi. Anh cả Tần còn chưa kịp nổi cáu gì nhiều thì hỏa khí của chị dâu cả Tần đã bốc lên ngùn ngụt rồi.
Thời gian này chị dâu cả Tần luôn nghĩ đến việc dọn về ở, chị về nhà ngoại thì người nhà ngoại bảo chị hãy nhẫn nhịn một chút, bảo chị hãy xoa dịu quan hệ với nhà chồng đi. Chị dâu cả Tần biết nếu mình mãi không dọn về được thì những người đó sẽ cười nhạo chị, điều này khiến chị phải làm sao đây?
Chị dâu cả Tần chỉ có thể tự cứu lấy mình, miễn là có thể dọn về ở thì làm cách nào cũng được.
"Đừng quên, em trai anh đã kết hôn rồi, nó từ lâu đã không còn là Tần Nhất Chu của năm đó nữa." Chị dâu cả Tần nói, "Em trai anh không thể nào nghe lời anh như trước đây được đâu, bây giờ nó chỉ nghe lời vợ nó là Tống Phượng Lan thôi, không chừng nó còn oán hận người anh trai này của anh rồi ấy chứ. Mọi người đều lớn cả rồi, có những thứ vẫn phải phân chia cho rõ ràng."
Chị dâu cả Tần không thể nào từ bỏ căn nhà của cha mẹ chồng được, không thể từ bỏ những thứ trong tay cha mẹ chồng được.
"Cha mẹ đều biết cô giả vờ m.a.n.g t.h.a.i rồi đấy." Anh cả Tần nói.
"Biết rồi thì tạm thời chúng ta không dọn về ở nữa là được." Chị dâu cả Tần nói, "Chẳng lẽ họ còn có thể sang đây mắng c.h.ử.i tôi sao?"
"Họ đã trách mắng tôi rồi." Anh cả Tần nói.
"Anh không biết phản bác lại sao?" Chị dâu cả Tần nói, "Anh là con trai cả của họ, chúng ta chăm sóc họ bao nhiêu năm nay, bây giờ họ nói những lời đó thì có ý nghĩa gì chứ?"
Anh cả Tần nhìn thấy vợ mình ra cái dáng vẻ "dầu muối không vào" như vậy, anh chẳng còn cách nào khác.
Sáng sớm, vợ chồng Tần phụ qua thăm vợ chồng Tống phụ, Tống mẫu còn tưởng người nhà họ Tần không định qua đây vào lúc này, họ định đợi Tần Nhất Chu về thủ đô rồi mới qua.
Vợ chồng Tần phụ mang theo ít trái cây qua, còn mang theo một con gà nữa.
"Vẫn là nên để lại cho con dâu cả nhà anh chị đi, nghe nói chị ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi." Tống mẫu không biết chị dâu cả Tần giả vờ mang thai, bà chỉ biết người nhà họ Tần lúc con gái bà m.a.n.g t.h.a.i chỉ đưa có một con gà, còn chị dâu cả Tần đã nuốt mất không biết bao nhiêu con gà rồi.
"Chuyện này... nhà đứa lớn có lỗi, chúng tôi đã trách mắng nó rồi, để chúng nó dọn ra ngoài ở rồi." Tần mẫu nói, bà nhìn thấy thái độ của Tống mẫu cứng rắn như vậy thì khí thế cũng yếu đi vài phần.
Không phải Tần mẫu không muốn gây chuyện, mà là vì Tống mẫu xuất thân từ đại gia tộc, được hưởng giáo d.ụ.c các thứ đều khác biệt. Tống mẫu ngồi đó toát ra dáng vẻ của một bà chủ gia đình quyền quý.
"Đó là quyết định của anh chị." Tống mẫu nói, "Chứ không phải nhà họ Tống chúng tôi bắt anh chị phải làm như vậy."
"Ông thông gia đâu rồi ạ?" Tần phụ hỏi.
"Không có nhà, đi ra ngoài rồi." Tống mẫu đáp, "Ông ấy có việc nên không biết lúc nào mới về. Tôi cũng không giữ anh chị lại ăn cơm đâu, anh chị uống chén nước rồi về đi."
Tống mẫu chẳng hề tỏ thái độ ôn hòa gì với người nhà họ Tần cả, người ta đã bắt nạt con gái bà rồi, mặc kệ những người này có là cha mẹ chồng của con gái hay không. Nếu Tống mẫu mà cúi đầu thì người nhà họ Tần chỉ thấy Tống Phượng Lan là hạng người dễ bắt nạt thôi.
Đúng vậy, nhà họ Tống từng gặp nạn, nhưng giờ nhà họ Tống đã được giải oan, họ có thể ngẩng cao đầu mà sống.
Trước đây Tống mẫu đã gọi điện khẩn cầu người nhà họ Tần hãy đối xử tốt với Tống Phượng Lan một chút, dáng vẻ lúc đó vô cùng thấp hèn. Lúc đó Tần mẫu trong điện thoại rất hống hách, ra cái dáng vẻ gia đình mình chịu thiệt thòi lớn lắm, Tần mẫu thậm chí còn định bảo Tống mẫu khuyên nhủ Tống Phượng Lan, để Tống Phượng Lan buông tha cho Tần Nhất Chu.
Đâu phải bảo người nhà họ Tống đã quay về rồi thì những chuyện đó coi như chưa từng xảy ra đâu.
Vợ chồng Tần phụ chỉ có thể rời đi, họ thấy ngại không dám tiếp tục ở lại đó nữa. Tần phụ chưa bao giờ nghĩ tới việc có người lại không nể mặt mình đến thế, ông từng ra chiến trường đ.á.n.h giặc, trước khi nghỉ hưu cũng là một lãnh đạo nhỏ, ngay cả bây giờ rất nhiều người vẫn còn rất nể mặt ông, vậy mà người nhà họ Tống lại trực tiếp lạnh nhạt.
Tống mẫu biết Tần phụ lợi hại, nhưng thế thì đã sao. Bây giờ họ không nói chuyện ai là lãnh đạo ở đây, mà là nói chuyện về con cái của hai nhà. Người nhà họ Tần đó mà là thái độ xin lỗi sao? Họ tưởng họ qua đây một chuyến là người nhà họ Tống phải vồ vập lấy họ chắc.
