Em Đi Rồi Anh Không Cần Giả Vờ Nữa - Chương 6
Cập nhật lúc: 23/08/2026 09:01
Trước khi rời đi, anh lặng lẽ đến gần tôi. Nhân lúc không ai chú ý, len lén nháy mắt một cái.
"Đợi anh."
Đợi anh đi rồi, anh họ tôi lẩm bẩm: "Thằng nhóc Giang Trì này hôm nay sao đột nhiên giống người lớn vậy?"
Tôi hơi ngẩn người. Cúi đầu xuống mới phát hiện trong túi không biết từ lúc nào có thêm một thanh sô cô la. Trên giấy gói vẫn còn lưu lại hơi ấm từ tay anh.
Từ sau lần cứu hộ trên núi tuyết đó, cách theo đuổi của Giang Trì bắt đầu trở nên nghiêm túc.
Nhưng anh không còn bất ngờ xuất hiện như trước nữa. Mà sẽ nhắn tin trước, hỏi tôi có rảnh không.
Thỉnh thoảng anh mang đến một giỏ bánh sừng bò nóng hổi thơm phức vừa mới ra lò.
Có lúc lại ôm một bó hoa hồng to mua từ chợ hoa.
Cũng có khi anh nhẹ nhàng lấy ra từ túi máy ảnh một tấm hình mới rửa.
Trong ảnh tôi cười tươi rạng rỡ, đôi mắt cong. Ngay cả tôi cũng không biết mình đã bị anh bắt được khoảnh khắc đó.
Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là một lần anh lái một chiếc xe mui trần cực ngầu đến đậu dưới nhà.
Anh cười híp mắt: "Muốn đưa em đi ngắm cánh đồng hoa oải hương ở vùng quê."
Cánh đồng hoa tím bạt ngàn lay động theo gió, tựa như một giấc mơ màu tím.
"Chụp cho em tấm nhé." Anh giơ máy ảnh lên. Đôi mắt sau ống kính lấp lánh ánh sao đầy mong chờ.
Tôi hơi ngượng ngùng kéo váy: "Em... em không biết tạo dáng chụp ảnh đâu."
Nghe vậy, anh bật cười lớn: "Em không cần làm gì cả. Đứng yên là đủ rồi."
Có một lần tôi đang vò đầu với một cuốn tiểu thuyết tiếng Pháp. Trong lòng có chút chán nản:
"Em có phải ngốc lắm không? Đến một câu cũng không hiểu."
Giang Trì dường như nhìn thấu tâm tư tôi. Kéo tôi đến bên cửa sổ, chỉ tay lên bầu trời đầy sao:
"Niệm Niệm, mỗi người đều có bầu trời sao thuộc về riêng mình. Không cần phải hiểu được của người khác.
Em chỉ cần vui vẻ, như vậy là đủ rồi."
Lời anh như ánh sáng chiếu rọi vào góc tối sâu nhất trong lòng tôi.
Những tháng ngày ở bên Giang Trì, tôi cảm nhận được sự tự do và hạnh phúc chưa từng có.
Những ám ảnh về Cố Hoài An giống như những bức ảnh hỏng vì lố sáng trong máy anh, đã bị xóa sạch hoàn toàn.
Tôi đã nghĩ cuộc sống mới của mình sẽ tiếp tục bình yên như vậy.
Cho đến một buổi chiều, khi tôi đang tưới nước cho hoa trên ban công, bỗng nghe thấy tiếng động cơ quen thuộc từ dưới vọng lên.
Tôi thò đầu nhìn xuống. Là Cố Hoài An.
Anh gầy đi thấy rõ. Giữa lông mày ẩn hiện vẻ mệt mỏi không thể che giấu.
Anh ngẩng đầu nhìn lên, giọng hơi căng thẳng: "Niệm Niệm."
"Anh đến đây công tác, tiện thể ghé thăm mẹ anh."
"Em còn định ở đây đến bao giờ? Cũng nên về nước rồi chứ?"
Tôi tiếp tục tưới nước cho những chậu hoa nhỏ của mình, bình tĩnh trả lời:
"Nơi này rất tốt. Em rất thích. Tạm thời chưa muốn quay về.
Anh họ, chị họ đều đối xử với em rất tốt. Giang Trì cũng hay dẫn em đi chơi.
Vài hôm nữa anh ấy còn định đưa em đi ngắm biển nữa."
"Giang Trì." Lông mày anh nhíu lại. "Giang Trì nào?"
"Là Giang Trì." Tôi ngẩng đầu nhìn anh. "Nhiếp ảnh gia sống cạnh nhà mình đó. Anh ấy đối xử với em rất tốt."
Con ngươi Cố Hoài An co rút. Sắc mặt lập tức sầm lại:
"Cái tên lông bông suốt ngày chẳng làm được việc gì t.ử tế đó à?"
Anh đột nhiên lao lên lầu, túm lấy cổ tay tôi. Giọng đầy giận dữ:
"Em bây giờ lại đi chơi với loại người đó à?"
Tôi bị anh bóp đến đau điếng cổ tay. Còn đang loay hoay chưa biết phản ứng ra sao thì bỗng nghe thấy một tiếng cười lạnh.
"Cố tổng. Từ xa bay sang chỉ để bắt nạt con gái, không thấy mất mặt sao?"
Không biết từ khi nào, Giang Trì đã đứng ở cửa. Khóe môi vẫn mang theo nụ cười bất cần, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
Anh sải vài bước đến trước mặt chúng tôi. Từng ngón từng ngón gỡ tay Cố Hoài An ra. Giọng điệu cứng rắn:
"Niệm Niệm đã nói không muốn đi. Cố tổng nghe không hiểu tiếng Trung sao?"
Sắc mặt Cố Hoài An tái xanh. Lớn tiếng phản bác: "Chuyện giữa tôi và Niệm Niệm, không đến lượt một người ngoài như anh xen vào."
Giang Trì nhướng mày, kéo tôi ra sau lưng mình: "Người ngoài?
Vậy xin hỏi Cố tổng, mấy tháng nay ai là người đưa em ấy đi bệnh viện? Ai là người nửa đêm chạy sang vì em ấy gặp ác mộng?
Còn anh? Anh đang ở đâu?"
Mỗi một câu của Giang Trì đều như một cái tát.
Cố Hoài An há miệng, nhưng không nói được lời nào.
Anh nhìn tôi. Ánh mắt phức tạp, có tức giận, có đau, có cả thứ gì đó tôi không dám nhận.
"Niệm Niệm." Giọng anh khàn đi. "Về với anh."
Tôi lắc đầu. Rất chậm.
"Không về."
Ba chữ đó nói ra, cả căn phòng im lặng.
Gió từ ban công thổi vào, làm rèm cửa bay lên.
Cố Hoài An cười. Nụ cười rất nhạt: "Được. Em giỏi rồi."
Anh xoay người đi. Đến cửa thì dừng lại, không quay đầu:
"Nếu một ngày em hối hận, nhớ gọi cho anh."
"Còn nữa..." Anh khựng một giây. "Đừng để ai bắt nạt em."
Nói xong anh bước đi. Bóng lưng vẫn thẳng, nhưng bước chân lại loạng choạng.
Giang Trì nhìn theo, rồi quay lại nhìn tôi. Anh không hỏi gì.
Chỉ đưa cho tôi thanh sô cô la hôm trước: "Ăn không? Ngọt lắm."
Tôi nhận lấy. Bóc ra. Vị đắng, rồi mới đến ngọt.
"Giang Trì."
"Ừ?"
"Anh không cần... đối xử tốt với em như vậy."
Anh bật cười, xoa đầu tôi: "Đồ ngốc. Tôi nguyện ý."
Tối đó, mẹ gọi video. Bà hỏi: "Hôm nay có khách đến à?"
Tôi "ừ" một tiếng: "Là... người quen cũ."
Mẹ không hỏi thêm. Chỉ nói: "Con vui là được."
Đêm đó tôi mất ngủ.
Không phải vì Cố Hoài An.
Mà vì tôi đột nhiên nhận ra: khi anh xuất hiện, tôi đã không còn hoảng loạn nữa.
Tim tôi không còn đau. Chỉ thấy hơi phiền.
Giống như một vị khách không mời đến gõ cửa, rồi lại đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên bàn có một bó oải hương và một tấm ảnh.
Là ảnh tôi đứng giữa cánh đồng hoa tím hôm trước.
Phía sau ảnh, Giang Trì viết:
"Em cười đẹp nhất khi không phải gượng ép. - GT"
Tôi cầm ảnh rất lâu. Rồi đặt vào khung.
Đặt cạnh cửa sổ.
Một tuần sau, tôi nhận được bưu kiện từ trong nước.
Không có tên người gửi.
Mở ra là chiếc hộp thời gian. Hộp gỗ nhỏ chúng tôi từng chôn dưới gốc ngân hạnh.
Bên trong là những bức thư. Chữ của tôi, chữ của anh.
Lá thư trên cùng là nét chữ của Cố Hoài An, đề ngày hôm qua:
"Niệm Niệm, anh đào nó lên rồi.
Anh không nhớ nổi nội dung.
Nhưng anh nhớ cảm giác lúc viết.
Lúc đó anh rất yêu em."
Tôi đọc xong. Gấp thư lại. Bỏ vào ngăn kéo.
Không trả lời.
Giang Trì đến đón tôi đi biển.
Trên đường, anh hỏi: "Hôm qua ai gửi đồ cho em?"
"Một người bạn cũ."
"Ừ." Anh gật đầu. "Bạn cũ thì để ở quá khứ."
"Vậy hiện tại là gì?" Tôi hỏi.
Anh quay sang nhìn tôi, cười: "Hiện tại là em đang ngồi cạnh tôi. Và lát nữa chúng ta sẽ ăn hải sản."
Biển rất xanh. Gió rất mặn.
Giang Trì kéo tôi chạy trên cát. Anh hét lớn: "Tô Niệm! Quên người cũ đi!"
Tôi cũng hét theo: "Tôi quên rồi!"
Tiếng vọng lại từ biển.
Lần đầu tiên, tôi nói dối mà không thấy chột dạ.
Buổi tối về, tôi nhận được tin nhắn từ số lạ:
"Xin lỗi."
Tôi nhìn hai chữ đó. Xóa đi.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Giống như pháo hoa b.ắ.n xong rồi mới nói "nhìn này".
Tôi đã không còn ở đó để nhìn nữa.
Trước khi ngủ, Giang Trì nhắn:
"Ngày mai dậy sớm. Tôi đưa em đi chợ cá.
Nghe nói cô ngốc nhỏ thích ăn tôm."
Tôi trả lời: "Không ngốc."
Anh: "Ừ, không ngốc. Là của tôi."
Tôi ôm điện thoại, bật cười.
Ngoài cửa sổ, sao trời rất sáng.
Không có cực quang.
Nhưng có một người, đang từng chút từng chút lấp đầy khoảng trống trong tôi.
Có lẽ đây mới là bắt đầu.
Không phải kết thúc.
