Food Blogger Của Thái Tử Gia - Chương 4

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:26

“Chị có thể thử món đặc trưng bên em, đậu hũ Mapo và canh sườn hầm ngô.”

Vương Thần gật đầu đồng ý.

Tôi phụ trách nấu chính, Phó Thanh Dục và Lâm Duyệt phụ giúp bên cạnh.

Ba người phối hợp khá ăn ý, món ăn nhanh ch.óng được dọn lên.

Khi Vương Thần cầm thìa múc một muỗng canh đưa lên miệng, cả ba chúng tôi đều nín thở chờ phản ứng.

Nhưng cô ta còn chưa kịp uống đã lập tức phun ra.

“Phụt! Phụt! Phụt!”

Vương Thần nôn khan hai tiếng, mặt đầy ghét bỏ:

“Sao canh sườn lại ngọt thế này?”

6

Tống Ngữ Thừa vừa hay đang rảnh tay, lập tức chạy sang hóng chuyện.

Cô ta giả vờ tốt bụng “nhắc nhở” tôi:

“Ý Vãn, có khi nào cậu lấy nhầm đường thành muối không?”

Cô ta cười hả hê, còn cố ý nói thêm:

“Nếu cậu thật sự không biết nấu, tôi có thể giúp mà.”

Không thể nào.

Nếu ngay cả muối và đường tôi cũng không phân biệt được, vậy bao nhiêu năm vào bếp của tôi chẳng khác nào trò cười sao?

Tôi lập tức múc một muỗng canh lên nếm thử.

Hương vị hoàn toàn bình thường.

Vị ngọt thanh của sườn hòa cùng vị ngọt tự nhiên của bắp, rất hài hòa, không hề có vấn đề.

Ngay khi tôi còn đang suy nghĩ, tôi bắt gặp ánh mắt né tránh của Vương Thần.

Tôi lại nhìn sang Tống Ngữ Thừa đứng đối diện, nụ cười trên mặt cô ta rực rỡ đến ch.ói mắt.

Tôi lập tức hiểu ra.

Là trò bẩn của cô ta.

Ngay sau đó, Vương Thần gắp một miếng đậu hũ Mapo.

Vừa bỏ vào miệng, cô ta đã lập tức đặt đũa xuống.

“Trời đất! Đây là đồ cho người ăn à? Đậu hũ này thối quá!”

“Nếu cô nói đây là đậu hũ thối thì tôi còn không nói. Nhưng đậu hũ Mapo mà hôi như vậy thì chịu!”

Nói xong, Vương Thần xoay người muốn bỏ đi.

Tôi nhanh tay kéo cô ta lại.

Vương Thần hơi cứng người, nhưng rất nhanh đã tỏ vẻ đầy lý lẽ:

“Cô làm gì vậy?”

Lúc này, tôi không có bằng chứng để chứng minh món ăn của mình không có vấn đề.

Tôi nhìn về phía đạo diễn, chỉ thấy ông ta nheo mắt cười, vẻ mặt như đang xem kịch vui.

Khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu.

Cả chương trình này vốn là một cái bẫy.

Nói là rút thăm ngẫu nhiên, nhưng thực chất đã được sắp đặt từ trước.

Thậm chí cả nhân viên hậu trường cũng được phân vai, phối hợp với Tống Ngữ Thừa để diễn trò.

Tôi còn chưa kịp nói gì, Tống Ngữ Thừa đã bước đến.

“Ôi, Ý Vãn, cậu đừng vội mà.”

“Nếu cậu thiếu doanh thu, mình có thể chia cho cậu một ít. Dù sao chúng ta cũng là chị em tốt mà.”

Cô ta cười rạng rỡ, gần như chẳng buồn che giấu ý định chế nhạo tôi.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh:

“Không cần. Tôi có thể tìm khách gần đây, mời họ ăn thử miễn phí.”

Điều quan trọng nhất bây giờ là lấy lại danh tiếng cho món ăn của tôi.

Chuyện gì cũng có thể bị nghi ngờ.

Nhưng tay nghề nấu ăn của tôi thì không thể.

Trong livestream, cư dân mạng bắt đầu điên cuồng mắng tôi.

[Thẩm Ý Vãn giả vờ cái gì vậy? Ngữ Thừa tốt bụng muốn chia doanh thu cho cô ta, vậy mà một câu cảm ơn cũng không có]

[Không có năng lực thì đừng cố ra vẻ. Bị nhân viên bóc trần ngay tại chỗ, tôi còn thấy xấu hổ thay]

[Thẩm Ý Vãn khoe khoang cái gì? Chỉ là một bình hoa di động thôi, không xứng xách dép cho Ngữ Thừa]

Tôi bị cư dân mạng mắng đến t.h.ả.m.

Ngay cả những người sống gần đó cũng không ai chịu bước vào nhà hàng của tôi.

Dù tôi mời ăn miễn phí, họ vẫn thà đến nhà hàng Tống Ngữ Thừa xếp hàng.

Một ngày trôi qua, doanh thu nhà hàng của tôi trừ đi tiền nguyên liệu, tiền điện nước, kết quả trực tiếp âm.

Trong khi đó, doanh thu của Tống Ngữ Thừa đã vượt năm mươi nghìn tệ.

Tất nhiên, trong số đó bao gồm cả tiền thưởng từ Ảnh hậu Tần Dương.

Khi Tống Ngữ Thừa thắng áp đảo, cô ta kiêu ngạo nói:

“Ý Vãn, chuyện nấu ăn, tôi là dân chuyên đấy.”

“Nếu cậu có gì không hiểu, cứ hỏi tôi. Nhưng lần sau đừng lấy đường làm muối nữa nha.”

Cô ta cười tít mắt, rót cho tôi một ly nước trái cây, giọng điệu đầy ẩn ý:

“Hai ngày nữa, Yến Châu sẽ đến đây.”

“Ai cũng biết Thái t.ử gia nổi tiếng kén ăn, yêu cầu món ăn cực kỳ cao.”

“Chỉ có tôi mới có thể đáp ứng tiêu chuẩn của anh ấy.”

Tôi liếc nhìn cô ta, chợt cười khẩy:

“Tạ Yến Châu đúng là kén ăn thật. Cô chắc mình có thể đối phó được à?”

“Tôi chỉ sợ… anh ấy đến một miếng cũng không chịu động vào.”

Nghe vậy, sắc mặt Tống Ngữ Thừa cứng đờ.

An Tình lập tức đứng ra tâng bốc:

“Chị Ngữ Thừa vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, Thái t.ử gia chắc chắn đến đây vì chị ấy rồi.”

“Nếu anh ấy không ăn đồ chị ấy nấu thì ăn của ai?”

Cô ta liếc tôi một cái, ánh mắt tràn đầy khiêu khích, khinh thường và mỉa mai.

“Chẳng lẽ ăn đồ của cô?”

Trong khoảnh khắc ấy, cả hiện trường vang lên tiếng cười lớn.

Bọn họ cười rất thoải mái.

Nhưng lọt vào tai tôi, âm thanh ấy lại ch.ói tai đến lạ.

Sáng hôm sau, nhà hàng của tôi vẫn vắng vẻ như chùa bà Đanh.

So với nhà hàng đông nghịt khách của Tống Ngữ Thừa, bên tôi chẳng khác nào đã đóng cửa.

Tôi biết, cứ ngồi chờ khách đến tuyệt đối không phải cách hay.

“Lâm Duyệt, tôi không thể ngồi yên chờ nữa.”

Tôi đứng dậy, bắt đầu nghĩ cách kéo khách.

Dù danh tiếng của tôi trong giới giải trí không tính là tốt, nhưng dù sao bị mắng cũng là một loại độ hot.

Lượng fan của tôi vẫn không hề ít.

Tôi dùng tài khoản chính, công khai mời các food blogger đến trải nghiệm và check-in.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Food Blogger Của Thái Tử Gia - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD