Food Blogger Của Thái Tử Gia - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:26
Nếu họ tạo được trend, bữa ăn sẽ được miễn phí.
Với sức nóng hiện tại của chương trình, độ lan tỏa chắc chắn không nhỏ.
Rất nhanh, các food blogger mang theo tâm lý hóng drama và săn trend lần lượt kéo đến thử món.
Chẳng bao lâu, nhà hàng bên tôi đã kín các food blogger.
“Hello các bé yêu, hôm nay chúng ta đến check-in tại chương trình thực tế ‘Xin Chào, Cuộc Sống’ nha!”
“Trời ơi, có cơ hội ăn món do sao hạng A tự tay nấu, dù có là một bãi… à không, dù có khó ăn cỡ nào tôi cũng phải thử!”
“Mọi người nhanh chọn món đi!”
Các food blogger cầm thiết bị livestream, hào hứng giới thiệu.
Không khí trong quán lập tức trở nên náo nhiệt.
Toàn bộ món trong menu đều được gọi sạch.
Tôi bận đến xoay như chong ch.óng trong bếp, thậm chí không có thời gian lau mồ hôi.
Khối lượng công việc quá tải đến mức tôi suýt không theo kịp.
Sau khi tất cả món ăn được dọn lên, các food blogger không vội ăn ngay mà lấy điện thoại quay trước.
“Nào các bé yêu, chúng ta cùng thử món ‘Mapo Chòu Tàu Phủ’ — ‘Đậu Hũ Mapo Thối’ đang nổi đình nổi đám nhé!”
Hôm qua, chuyện Vương Thần chê đậu hũ Mapo của tôi “bốc mùi” đã leo thẳng lên hot search, trở thành trend suốt hai ngày.
Các food blogger bày ra vẻ mặt như chuẩn bị tham gia thử thách sinh tồn, cùng nhau c.ắ.n một miếng đậu hũ Mapo.
Khoảnh khắc họ bỏ vào miệng, tim tôi gần như nhảy lên tận cổ họng.
Ngay sau đó, từng tiếng cảm thán phấn khích vang lên.
“Wow! Đỉnh quá!”
“Đây mà là đậu hũ thối á? Không, đây là đậu hũ Mapo ngon nhất tôi từng ăn! Ai bảo món này hôi vậy? Nó thơm điên lên được!”
“Màu sắc, hương thơm, hương vị đều hoàn hảo! Thẩm Ý Vãn, cô thật sự không đơn giản!”
Đối diện, Tống Ngữ Thừa tức đến đỏ cả mắt.
Cô ta siết c.h.ặ.t nắm tay, im lặng không nói.
Trong livestream, cư dân mạng không dám tin vào mắt mình.
[Thật hay giả vậy? Không phải Thẩm Ý Vãn suy nghĩ cả đêm rồi thuê người đến quảng cáo đấy chứ?]
[Nhóm food blogger này diễn giả quá. Nhìn là biết được thuê rồi, Thẩm Ý Vãn đúng là thủ đoạn hèn hạ]
[Nhưng nói thật… tự nhiên tôi cũng tò mò. Rốt cuộc món đậu hũ đó thơm hay thối vậy?]
Nhờ sự PR mạnh mẽ của các food blogger, đậu hũ Mapo trở thành món hot nhất trong ngày.
Khách đến quán tôi ngày càng nhiều.
Hầu như bàn nào cũng gọi thêm một phần đậu hũ Mapo.
Lượng khách tăng liên tục, doanh thu cũng bắt đầu vọt lên.
Ngược lại, nhà hàng của Tống Ngữ Thừa dần thưa khách.
Dù vẫn có người vào, nhưng so với hôm qua, con số rõ ràng đã giảm mạnh.
Tống Ngữ Thừa cười gằn, giọng mỉa mai:
“Ồ? Được lắm. Chẳng lẽ hôm qua đậu hũ còn thối, hôm nay đã biến thành sơn hào hải vị rồi?”
“Chúc mừng cậu nha, Ý Vãn. Cậu đúng là rất biết nghĩ chiêu trò.”
“Food blogger có thể giúp tăng tương tác, nhưng nấu ăn thì vẫn nên tập trung vào chất lượng. Đừng chỉ lo mấy mánh khóe nhỏ nhặt, như vậy sẽ khiến người ta mất đi cái tâm với nghề đấy.”
Cô ta bày ra dáng vẻ đầu bếp kỳ cựu, dùng giọng người từng trải để giáo huấn tôi.
Tôi chỉ khẽ cười, chẳng buồn để ý.
Cả ngày tôi bận đến tối tăm mặt mũi, mãi đến mười giờ tối mới có thể nghỉ một chút.
Mười giờ đêm, chương trình tổng kết doanh thu.
Doanh thu của tôi đã ngang bằng với Tống Ngữ Thừa, thậm chí còn bù lại phần lỗ của ngày hôm qua.
Tất cả đều nhờ sự giúp đỡ của nhóm food blogger.
Sắc mặt Tống Ngữ Thừa khó coi thấy rõ.
Cô ta tức đến mức mặt gần như đổi màu.
Nhưng vì có máy quay, cô ta vẫn phải giả vờ vui vẻ rộng lượng:
“Ý Vãn, cậu thật sự giỏi quá.”
“Một ngày đã làm được doanh thu bằng hai ngày của bọn tôi, có khi ngày mai cậu sẽ vượt bọn tôi thật đấy. Tôi chúc mừng trước nha.”
Cô ta cười nói đầy thâm ý.
Nhưng tôi lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Chỉ là nhất thời không thể nói rõ rốt cuộc không đúng ở đâu.
Dù vậy, tôi cũng không nghĩ nhiều.
Tôi luôn cho rằng có camera giám sát và máy quay chương trình, Tống Ngữ Thừa chắc chắn không dám ra tay quá trắng trợn.
Nhưng hiện thực đã tát tôi một cái thật đau.
Sáng hôm sau, tôi vừa bước vào khu bếp, một mùi thối nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.
Mùi tanh hôi ấy khiến người ta buồn nôn ngay lập tức.
Lâm Duyệt không chịu nổi, bịt miệng chạy ra ngoài.
Khi tôi đi vào bếp, cảnh tượng trước mắt khiến cả người tôi nổi da gà.
Toàn thân lạnh toát.
7
Sàn bếp ngập đầy rác thải.
Rau củ bị ném lung tung khắp nơi, gần như không còn chỗ đặt chân.
Thịt, cá, trái cây vốn được bảo quản trong kho lạnh giờ đều bị lôi ra ngoài.
Không chỉ vậy, tôi còn nghi ngờ toàn bộ thực phẩm tươi đã bị đ.á.n.h tráo thành nguyên liệu hư hỏng.
Đầu ngón tay tôi run nhẹ.
Tôi vươn tay chạm thử vào một con cá đã phân hủy.
Trong phần thịt cá, những con giòi trắng nhỏ bò lúc nhúc.
Cảm giác ghê tởm lập tức dâng lên, tôi ném mạnh con cá xuống đất.
Phó Thanh Dục chạy vào, vừa che mũi vừa cau mày lo lắng:
“Ý Vãn, giờ phải làm sao?”
Tôi day trán, cố ép bản thân bình tĩnh.
“Chắc chắn có người cố ý phá hoại.”
“Tối qua trước khi rời đi, tôi đã dọn sạch nhà bếp, còn kiểm tra lại kho lạnh xem còn bao nhiêu nguyên liệu.”
“Không thể có chuyện nguyên liệu biến chất chỉ sau một đêm. Trừ khi có người cố tình làm vậy.”
Tống Ngữ Thừa và nhóm của cô ta đến khá muộn.
Đạo diễn cùng nhân viên hậu trường cũng vừa tới.
