
Gả Cho Đồ Tể, Vả Mặt Tra Nam
Tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời kinh thành, kéo theo một trận mưa to gió lớn mịt mù đất trời. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, tiếng la hét thất thanh của hỉ bà vang lên phá vỡ cả tiếng mưa dội:
“Nguy rồi! Nguy rồi! Khiêng nhầm kiệu hoa rồi!”
Người nhà họ Giang chúng tôi nghe vậy liền ngớ người, vội vã chạy ra sân. Cha ta nhíu mày hỏi lớn:
“Nhầm gì cơ? Tân nương tử, cô nương nói gì thế?”
Hỉ bà đập tay bành bạch vào đùi, mặt mày tái mét, giọng run rẩy:
“Kiệu hoa! Kiệu rước về không phải là Trương Tam Nương ở thành đông! Mà là... kiệu của phủ Lễ bộ Thượng thư! Trời đất ơi, hôm nay thiên kim Thượng thư xuất giá lấy Trạng nguyên, mưa to gió lớn nên khiêng nhầm cửa rồi!”












