Gả Cho Đồ Tể, Vả Mặt Tra Nam - Chương 5
Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:03
Ta biết, màn xoay chuyển tình thế của tẩu t.ử đã chính thức bắt đầu. Chẳng bao lâu sau, Giang Ký Mỹ Thực Phường danh tiếng lẫy lừng, vang dội khắp chốn ngoài sức tưởng tượng.
Những thực hạp thức ăn chín do tẩu t.ử làm ra, cùng các loại canh bổ dưỡng mỗi ngày đã trở thành trào lưu mới khắp kinh thành. Việc buôn bán của gia đình ta lợi nhuận thu về tăng vọt gấp mười lần trước đây.
Ca ca không còn là gã con rể đồ tể bần hèn mà đã trở thành Giang chưởng quầy lừng danh gần xa.
Những thương nhân hợp tác lúc trà dư t.ửu hậu thường khen:
“Giang chưởng quầy đó quả thật có đại phúc khí. Cưới được vị nương t.ử như tiên nữ lại vô cùng tài cán.”
Đại ca ta luôn khiêm tốn cười xòa: “Quá khen, quá khen, đều nhờ nương t.ử nhà ta đảm đang giỏi giang.”
Phần bụng của tẩu t.ử ngày qua ngày một lớn dần. Đi lại tuy có phần bất tiện, nhưng tâm trí tẩu ấy chưa từng ngơi nghỉ. Tẩu lên ý tưởng mới:
“Chúng ta đem món thịt trứ danh của cửa tiệm gom lại rồi đóng gói chỉn chu. Gói bọc vô cùng tinh xảo đẹp mắt, dùng làm quà biếu ngày Tết vô cùng thích hợp.”
Và đúng như thế, món lễ vật thịnh hành nhất năm đó chẳng phải lụa là gấm vóc mà chính là Hộp quà đại lộc của Giang Ký. Đến mức các quan lại trong triều cũng tìm đến cửa nhà Liễu Thượng thư để cậy nhờ:
“Hạ quan phụng chỉ ý từ trong cung, đặc biệt tới để đặt mua lễ hạp ngày Tết của Giang Ký.”
“Liễu đại nhân, ngài giúp chúng ta đi đường tắt một chút, mua hộ một phần lễ hạp Giang Ký được chăng?”
“Phải đó Liễu đại nhân, xin ngài hãy rủ lòng thương, kiếm hộ chúng ta một phần đi.”
Nghe kể lại, thể diện của Liễu Thượng thư lúc này chẳng khác nào bị tát cho bạt tai. Ông ta đập vỡ cả chén trà đắt tiền mà mắng:
“Thật là hoang đường! Quả thực hoang đường hết sức! Đúng là phong thủy luân lưu!”
Vào một đêm đông lạnh giá, tẩu tẩu vỡ ối. Mẹ ta lo lắng dặn dò đại ca đang đi đi lại lại như gà mắc tóc trước cửa phòng sinh:
“Sơn Nhi, con chớ nên nóng vội, ổn bà đã nói rồi, thể trạng của Nhược Vân rất tốt sẽ bình an vô sự thôi.”
“Thế nào rồi? Nhược Vân thế nào rồi?” Huynh ấy cứ ngóng cổ vào trong.
Cuối cùng, tiếng trẻ con khóc ré lên x.é to.ạc màn đêm. Ổn bà cười tươi như hoa bế đứa trẻ ra:
“Sinh rồi, sinh rồi! Là một tiểu mập t.ử kháu khỉnh! Chúc mừng Giang chưởng quầy, chúc mừng Giang phu nhân, mẫu t.ử bình an.”
Đại ca ta mừng rơi nước mắt: “Là một tiểu gia hỏa bụ bẫm!” Rồi huynh ấy vội vàng xông vào phòng, nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ rơm rớm nước mắt: “Nhược Vân, nàng vất vả rồi. Nàng đã chịu khổ nhiều rồi.”
Tẩu tẩu mệt mỏi nhưng nụ cười ngập tràn hạnh phúc: “Chàng ngốc này, chàng rơi lệ làm chi chứ?”
Vào ngày đầy tháng của hài nhi, gia đình ta mở tiệc khoản đãi quan khách. Khách khứa đến tham dự đông nghịt chật kín cả sân viện. Có hương thân phụ lão lối xóm, có bằng hữu hợp tác làm ăn.
Thậm chí còn có vài vị gián quan vốn bất hòa với Liễu Thượng thư cố ý nói móc:
“Chúc mừng Giang chưởng quầy, tiện thể nhờ người chúc mừng Liễu đại nhân đã có thêm một tiểu ngoại tôn kháu khỉnh nhé.”
Phía Thượng thư phủ lại không hề có chút động tĩnh nào đến dự. Ngay lúc yến tiệc đã trôi qua được một nửa, một người không ai ngờ tới bỗng nhiên xuất hiện lảng vảng ngoài cổng. Đó là Văn Tu Viễn.
Hắn do đắc tội với quyền quý nên đã bị bãi quan giáng chức. Hiện tại chỉ đảm nhiệm một chức học quan thấp kém ở Quốc T.ử Giám, bộ dạng gầy gò t.h.ả.m hại. Ta nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng không chút mảy may thương cảm.
Sớm biết có ngày hôm nay, hà cớ gì lúc đầu lại làm thế. Trên đời này có vài thứ, một khi đã bỏ lỡ, chính là đ.á.n.h mất cả một đời.
Đại ca ta bưng chén rượu tới cạnh vợ, khẽ hỏi: “Nàng có thấy hắn không?”
“Ai cơ chứ?”
“Tên tiểu bạch kiểm đó.”
“Thiếp thấy rồi.” Tẩu tẩu bình thản múc một muỗng canh canh.
“Chàng không tức giận sao?”
Đại ca ta bật cười sảng khoái: “Có gì đáng để ta phải giận chứ? Ta giờ đã có thê t.ử, có hài nhi, vui mừng còn không hết đây này. Nhược Vân, đa tạ nàng.”
“Chàng đa tạ thiếp vì điều gì chứ?”
“Đa tạ nàng năm xưa đã bước lên nhầm kiệu hoa.”
Tẩu tẩu khẽ tựa đầu vào vai chồng, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Khách khí làm gì chứ. Thiếp cũng phải đa tạ chàng, năm xưa đã vào đúng căn phòng tân hôn.”
Thấm thoắt thoi đưa, điệt nhi Giang Niệm Vân của ta nay đã có thể chạy tung tăng khắp viện bi bô học chữ:
“Nhân chi sơ, tính bản thiện...”
Đại ca ta nay đã đĩnh đạc bế con trai lên khen ngợi: “Là tính bản thiện. Niệm Vân ngoan...”
Giang Ký Mỹ Thực Phường cũng mở phân điếm khắp các ngõ hẻm kinh thành, trở thành bảng hiệu danh bất hư truyền, đệ nhất bảng hiệu của chốn kinh kỳ.
Ca ca Giang Sơn từ một gã đồ tể thô lỗ đã lột xác thành một đại chưởng quầy danh tiếng lẫy lừng.
Còn vị nữ t.ử tạo nên truyền kỳ ấy, tẩu t.ử Liễu Nhược Vân của ta lại chọn cách lui về hậu phương, cam tâm tình nguyện làm người nữ t.ử đứng sau lưng phu quân mình.
Đại ca ta bưng tô canh gà hầm vào cho vợ, huynh ấy húp một ngụm rồi xuýt xoa:
“Ngon quá, thật sự quá ngon rồi! Canh do nương t.ử của đệ nấu, đúng là đệ nhất kinh thành này rồi.”
Tẩu tẩu lau mồ hôi cho chồng, mỉm cười nói: “Thiếp không thích sự huyên náo ồn ào bên ngoài, chỉ cầu được hưởng sự bình lặng ấm áp ở mái nhà này.”
Ta bước tới cạnh tẩu tẩu, không kìm được bèn hỏi một câu cất giấu trong lòng bấy lâu nay:
“Tẩu t.ử. Đời này của tẩu t.ử đã từng có lúc nào cảm thấy hối hận chưa?”
Tẩu tẩu vuốt tóc ta, ánh mắt nhìn ra khoảng sân ngập nắng nơi hai cha con đang đùa giỡn, khẽ đáp:
“Hối hận ư? Thiếp chỉ hối hận năm xưa, vì sao lại không gả nhầm kiệu hoa sớm hơn một chút.”
Thấm thoắt một mùa đông nữa lại đến, kinh thành lại phủ một trận tuyết lớn xóa nhòa đường đi. Ta dẫn theo hài nhi nhỏ dại trở về nương gia thăm lại người thân.
Khoảnh khắc nhìn lại căn nhà cũ kỹ ngày nào giờ đã khang trang rộng lớn, bỗng nhiên ta lại nhớ về nhiều năm về trước, vào cái ngày mưa dầm đầy rẫy sai sót năm xưa.
Một cuộc nhầm lẫn dở khóc dở cười lại vô tình tác hợp nên một đoạn thiên duyên tốt đẹp nhất trần đời. Có lẽ, sự an bài hoàn hảo nhất thế gian này, chính là cuộc nhầm lẫn đầy tình cờ ấy.
